Pair of Vintage Old School Fru
My devil! Don’t go

My devil! Don’t go

Tác giả: baohan399

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213645

Bình chọn: 9.5.00/10/1364 lượt.

cắt ngang màn đọ mắt hết sức đáng sợ kia.

– Đứng lại. – bà ta lạnh nhạt nhả ra hai chữ, đã khiến hành động quay đầu bỏ chạy của tôi lập tức dừng lại, tôi rụt rè quay đầu, nuốt nước bọt.

– Chạy đi. – Tokio liền quay sang nói nhỏ vào tai tôi, hàng chân mày vẫn không hề giãn ra.

Tôi thật sự chỉ biết cười khổ, mỗi người một ý thế này thì biết nghe theo ai bây giờ đây?

– Chuyện riêng của mẹ con hai người, tôi ở lại làm gì hả? – tôi cười khổ với Tokio, liếc liếc ra hiệu cho hắn ta buông tay đang nắm lấy cổ tay tôi ra.

– Mẹ con gì chứ? Cô bị ngu à? – bà ta lên tiếng, giọng đầy khinh bỉ, tôi liếc sang thì thấy ánh mắt sắc lạnh cắm vào người mình.

Ực… khuôn mặt dịu dàng lần trước biến đâu mất rồi??

– Bị lừa đến vậy mà cô còn giả ngu không hiểu ư? Đừng nói với tôi cô vẫn chưa biết tôi là người đứng đầu tổ chức G.

– … – tôi căm lặng… vậy là đúng rồi.

Tôi không còn lý do gì để nghi ngờ nữa mà đã hoàn toàn xác định. Tôi vô thức nhìn sang Tokio với ánh mắt chứa nhiều cảm xúc phức tạp. Nếu đã vậy… thì tình bạn bè giữa chúng tôi là cái gì… là thật hay chỉ đơn giản là một vở kịch. Hôm nay hắn ta tình cờ cứu tôi cũng chỉ là một vở kịch, mà nhân vật bị người người sỉ nhục người người khinh bỉ là tôi?

Hắn ta không nhìn tôi, chỉ cúi gằm mặt nhìn đất, cũng không nói lời nào.

Làm ơn nói gì đó đi… hai chữ không phải thôi cũng được.

Hắn ta vẫn im lặng, hai tay siết chặt thành nắm đấm, khẽ nhắm mắt, hai vai buông thõng:

– Xin lỗi. Lúc đầu tôi tiếp cận cô là có mục đích.

– Nhưng sau đó nó lại bao che cho cô. Cô tài thật nhỉ? Ren yêu cô, tên này cũng ngu muội vì cô à? – bà ta chen vào.

Tôi không nói chỉ nuốt nước bọt nhìn hai người họ một lượt, cuối cùng mới lắp bắp:

– Vậy hai người không phải mẹ con?

– Tất nhiên, tôi chỉ bịa ra như vậy để thiết lập mối quan hệ với cô thôi. – bà ta thản nhiên, vẫn với khuôn mặt lạnh lùng đó – Một là tránh ra, ta sẽ không làm gì hại đến chỗ đứng của ngươi trong tổ chức, hai là ta sẽ giết luôn cả ngươi, nếu còn tiếp tục cứng đầu nữa.

– Hôm nay tôi đến đây không phải để nghe theo lời bà, mà là muốn bảo vệ cô ấy. – Tokio chầm chậm nói, từng từ một cũng như có gai, xù lên đâm chĩa khắp nơi.

Khoan đã khoan đã…

Vì não của tôi quá phẳng, cần phải hệ thống lại.

– Tokio, anh là người của G? – tôi hỏi hắn ta với khuôn mặt… có lẽ được xem là quá ngu.

– Ừ.

– Bà ấy không phải mẹ anh?

– Ừ.

– Từ đầu anh tiếp cận tôi là có mục đích?

– … Ừ. – ở câu hỏi này, hắn ta có hơi lưỡng lự khi trả lời.

– Bà ấy xuất hiện và trò chuyện với tôi, bảo tôi rời xa anh cũng là có mục đích?

– Ừ.

– Vậy… tình bạn giữa chúng ta bây giờ… cũng là có mục đích? – tôi ngượng ngập nói ra câu hỏi cuối cùng.

– Không phải. – ánh mắt hắn ta cương quyết – Không phải có mục đích, tôi thật sự xem cô là em gái của mình.

– Diễn kịch đủ chưa? Xong rồi thì cô mau theo tôi về tổ chức. Chúng tôi không làm gì quá đáng nếu cô không thích. – người phụ nữ kia bắt đầu mất kiên nhẫn, ngáp dài ngáp ngắn, đồng thời phẩy tay, một ngọn gió lớn lại thổi lên.

– Mau chạy đi. Em không phải là đối thủ của bà ta đâu. – Tokio quay sang che cho tôi, đồng thời nói nhỏ vào lỗ tai tôi.

– … – chỉ cần nhìn đã biết, tôi chắc chắn không phải là đối thủ của bà ta, dáng vẻ, giọng điệu, cả cách cư xử cũng đều khiến bà ta trở thành một con người quyền lực tràn đầy sức mạnh và khí thế. Tôi cơ bản là không có cửa thắng – Nhưng còn anh thì sao, tôi không thể bỏ rơi anh ở lại đây một mình chạy đi được.

– Tôi không sao đâu. Tôi có một chức vụ rất quan trọng trong tổ chức, bà ta sẽ không dám làm gì tôi. – Tokio nói giọng chắc nịch, thuận tay đẩy tôi một cái. Tôi mất đà chới với lùi về phía sau – Mau dịch chuyển đi.

Tôi rối tinh rối mù lên. Bây giờ phải làm sao, tôi không phải là dạng có thể bỏ mặc người khác chịu đau còn mình thì chạy đi được! Nhưng nếu tôi ở lại đây có lẽ cũng chỉ làm gánh nặng cho người ta.

Cứ chạy vậy, dù gì thì người bà ta nhắm đến cũng là tôi, Tokio có lẽ sẽ không sao, dù gì nếu tôi trốn thoát được, nhất định sẽ điều tra ra vị trí của cái tổ chức đó và cứu Tokio.

Nghĩ là làm, tôi quay đầu bỏ chạy, còn hét lại một câu đầy khiêu khích:

– Bà có giỏi thì bắt tôi ấy. Nếu bà bắt được tôi, tôi sẽ theo bà về tổ chức.

– Cô nói cái quái gì… – Tokio giật mình quay người trừng mắt nhìn tôi.

– Được. Trò chơi đuổi bắt bắt đầu. – trái ngược với khuôn mặt tức giận của Tokio, bà ta có vẻ khá điềm nhiên… hừ hừ… bà nghĩ bà có thể bắt được tôi chắc?! Tôi chỉ cần dịch chuyển một cái thì…

Ặc… giờ mới nhớ ra, cái con nhỏ có tên đệm là nhọ như tôi lại mắc phải cái bệnh thích thì có thể làm phép còn không thì thôi. Nếu bây giờ tôi lại giở chứng thì dịch chuyển bằng niềm à??!

Gió mạnh dần cuốn bụi bay mù mịt, gào rít bên tai tôi những tràng cười đáng sợ mang đầy sát khí. Tôi quay đầu bỏ chạy, vừa chạy vừa niệm phép, may mắn là thành công tôi lập tức dịch chuyển đi bừa, không ngờ đến một cánh đồng lớn, xung quanh không có một bóng cây… thôi xong, đây là đâu?!

Hơn nữa, nếu bà ta có khả năng theo tôi đến tận đây, thì tôi thật là không thể trốn đi đâu được. T