The Soda Pop
My devil! Don’t go

My devil! Don’t go

Tác giả: baohan399

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213614

Bình chọn: 8.5.00/10/1361 lượt.

lặng im nghe bà ta tâm sự. Thật ra mà nói thì…

– Từ khi nghe câu chuyện về quá khứ tôi, tôi rất hận cái tổ chức đáng ghét kia của bà, đành lòng tách tôi ra khỏi bố mẹ. – nói tới đây, tôi hít một hơi sâu, đồng thời nhìn phản ứng của boss rồi tiếp tục – Nhưng sau khi ở bên cạnh những người bạn thân của mình, tôi mới nhận ra, thù ghét người khác chỉ là những cảm xúc tiêu cực vô dụng. Bản thân tôi có lẽ cũng nên cảm ơn các người đã để tôi có thể sống vào thời đại này, thời đại có những người quan trọng với tôi.

– …

– Tôi ấy mà… vốn từ lâu rồi tôi đã không còn căm ghét các người nữa, tôi chỉ muốn hỏi bà về thông tin của ba mẹ tôi, ít ra hãy cho tôi thấy tấm hình của họ. – tôi đã nói tôi rất dễ mềm lòng trước người khác, đây là một ví dụ điển hình.

– Vậy là cô đồng ý… – trong đôi mắt đen kia lóe lên tia sáng mỏng manh, yếu ớt, nhưng thật nổi bật trong đêm đen.

– Tôi không hề nói tôi sẽ về tổ chức cùng bà nghiên cứu. Tôi chỉ đang nói ra suy nghĩ và cảm xúc của mình dành cho bà. – tôi nhếch môi đáp.

– Tôi xin lỗi, nhưng không thể thuyết phục được cô thì tôi chỉ còn có cách ép buộc, dù cho có phải dùng đến vũ lực. – boss vừa nói vừa đưa tay lên, soạt một cái tôi đã văng ra xa và đo đất khi nào không hay.

Tốc độ nhanh đến không tưởng…

Đến lúc cảm thấy trời đất đảo lộn, còn bản thân mình đang nằm dài trên đất, tôi vẫn chưa cảm nhận được cơn đau. Vai tôi một lúc sau mới có phản ứng, bắt đầu đau nhói lên… không phải là trật rồi chứ?

Lúc này tôi mới nhận ra bà ta nguy hiểm đến cỡ nào. Nếu boss muốn giết tôi, thì tôi chắc chắn chết không kịp ngáp.

Tôi lồm cồm ngồi dậy, một tay chống đất, một tay ôm vai, bắt đầu nhìn bà ta với ánh mắt đề phòng.

– Khụ khụ… – miệng vừa mở đã xuất hiện cảm giác nội thương, ngực tôi đau đớn, hô hấp khó khăn, không thể phát ra tiếng nói.

Th… Thật không thể tin được. Một cú duy nhất mà tôi bị thương tới hai nơi!

Boss nhíu mày nhìn phản ứng của tôi, bà ta chậm rãi hỏi:

– Tại sao không dùng thuật trị thương, không phải WW các người giỏi nhất thứ đó sao?

– Không cần bà phải quan tâm. – tôi gần như gào lên, ngực lại đau nhói. Nhưng nói thì mạnh miệng vậy thôi chứ tình hình là tôi không ổn rồi.

Tầm nhìn của tôi bắt đầu hẹp dần, đầu cũng nặng trình trịch. Mọi thứ xung quanh tôi tối dần, mờ mờ, tai cũng bắt đầu ù ù đi, cả người tôi cứ như nam châm hút đất, chỉ muốn sà xuống đó nằm cho thoải mái… cảm giác muốn nôn mửa kéo đến. Tôi chỉ biết che miệng đồng thời cố gượng người.

Chỉ cần bà ta cho tôi một cú nữa thì không khéo bất tỉnh nhân sự.

Ơ!! Bà ta mạnh như thế này, thì Tokio làm sao?

Tôi nhìn bà ta với đôi mắt khiếp đảm, lắp bắp mở miệng, ấp úng:

– Tokio… đừng nói là bà…

– Tôi không làm gì nó đâu cô yên tâm. Nó vốn là cánh tay đắc lực của tôi, không thể làm hại nó được. Tôi chỉ cho nó bất tỉnh rồi đá nó về tổ chức. Nếu cô không chống cự, tôi có thể nhẹ tay một chút. – boss chen ngang.

– …

– Cảm thấy thế nào rồi, muốn tự nguyện, hay bị ép buộc nữa đây? – bà ta tiến lại đứng cạnh tôi, vừa như hỏi vừa như đe dọa.

– Không thích. – tôi vẫn ương bướng cãi lời.

– Vậy thì tôi buộc phải làm cô bất tỉnh một thời gian vậy… – bà ta nhếch mép, đưa tay lên cao.

Tôi co rúm người, nhắm tịt mắt chờ đợi… đột nhiên tôi bị kéo vào vòng tay của một ai đó… mùi hương quen thuộc này…

Cái cảm giác bất an, sợ hãi ban nãy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự an toàn đến bình yên, tôi còn vô thức nở nụ cười, đồng thời thở phào một cái, yên tâm tựa vào bờ vai đó. Tôi đúng là vô dụng lúc nào cũng trông chờ vào sự giúp đỡ của người khác.

Một tiếng ‘choang’ thật lớn như hai luồn phép thuật mạnh mẽ va chạm vào nhau.

Cả người tôi lảo đảo, tiếng gió xung quanh đột nhiên dừng lại, cũng như thần kinh căng như dây đàn của tôi từ nãy đến giờ đột nhiên giãn ra.

Tôi từ từ mở mắt, phát hiện đây là sân biệt thự của Ren.

Hắn từ từ buông tay khỏi tôi, ngã vật ra sàn nhà thở dốc.

Một tay tôi buông thỏng vì mất cảm giác, tay còn lại ra sức lay hắn, giọng khàn đục đến đau đớn mà tôi lúc này chẳng còn cảm giác:

– Ren!

– Bình tĩnh, anh chỉ hơi mệt thôi. – hắn vẫn thở dốc, nhưng nở nụ cười trấn an tôi, tay hắn đưa lên vuốt nhẹ má tôi. Ánh sáng ở đây cũng rất tối, nhưng tôi có thể thấy được khuôn mặt tái nhợt của Ren, một nỗi xúc động và đau đớn đặc biệt dâng lên. Tuy nhiên, vì mất sức nên bàn tay của Ren vô ý thả xuống, đập thẳng lên vai bị thương của tôi.

– Ugh… – tôi rên lên một tiếng khi hắn chạm trúng chỗ đau.

– Sao thế, em bị thương à? – Ren nhanh chóng bật người dậy, không màn bản thân đến mồ hôi như tắm, không màn đến hơi thở mình sắp đứt ra tới nơi, liền bế thốc tôi chạy vào phòng khách hậu gia, liên tục gào lên – Ajita.

Hắn nhẹ nhàng đặt tôi nằm trên sô pha, sốt sắng chạy đi tìm hai người kia.

Ực… xâm nhập bất hợp pháp mà còn công khai thế à?

Tôi nằm đó thở ra, cảm giác tốt hơn rồi. Tôi hít sâu thở mạnh… một lát sau, tiếng chân dồn dập kéo đến.

Ba người kia chạy đến, cả Dragon từ tiền gia cũng chạy xuống hậu gia, vây quanh tôi đến ngộp thở.

– Được rồi tránh ra, em bị cái gì, mau nói cho anh nghe.

– E