ôi đưa mắt nhìn quanh.
Lúc này đã khuya, trời đen thui một màu, đến sao còn không thấy đâu, mây càng không có tí bóng dáng, tôi không thể phát hiện bất cứ thứ gì, xung quanh chỉ có màu đen u tối.
Từ trên trời, trăng hắt xuống những tia sáng yếu ớt mờ nhạt, không nhìn thấy rõ gì. Tôi lại càng hoang mang đâm lo sợ. Chưa bao giờ tôi thấy mình ngốc nghếch vô dụng như bây giờ.
Cảm giác của tôi lúc này như con chuột chui vào góc chết chờ con mèo tới xử lí với thần kinh căng đến cực độ, đôi mắt láo liên nhìn xung quanh.
Tôi chạy trong vô vọng, cố tìm lối ra.
Thiệt tình là tôi ngu ghê cơ, biết mình mù đường còn ham hố dịch chuyển cho xav vào, bây giờ lại đến nơi mà mình không biết…
Boss mà đuổi theo tôi đến đây, tôi cũng chết, mà bà ta có không đến được đây, tôi cũng vì đói mà chết… hừ hừ…
Ánh mắt tôi sáng lên khi chợt nhìn thấy một ngọn đèn mờ mờ xa tít phía trước. Tôi cười trong vô thức nhanh chóng chạy đến đó.
Chạy mãi chạy mãi, chân tôi đã mỏi rời mà ngọn đèn vẫn còn bé tí xa tít, không biết tôi đã chạy liền bao nhiêu phút rồi.
Tôi vẫn cắm đầu chạy, còn hơn ở yên một nơi chờ chết.
Một cơn gió lạnh thổi ngang, tôi hắt xì rõ ro.
Cơn gió lớn kì lạ lại đến, thổi tung tất cả. Ở đây không có cây cối che chắn, nên uy lực của gió càng khinh khủng hơn bao giờ hết, thổi đến tai tôi ù đi, cả người nghiêng ngả.
Không phải chứ, bà ta đã theo đến tận đây rồi sao?
Tôi mặc kệ làn gió đáng sợ, cắm đầu chạy. Lại không biết mình đã chạy bao lâu, chỉ cảm thấy chân thì mỏi, tay bị lực gió áp sát đến tê dại.
Đây rồi… nơi phát ra ánh sáng từ từ hiện ra trước mặt tôi, một căn nhà bằng gỗ nhỏ nhắn đơn giản chỉ có một gian duy nhất, ánh sáng hắt ra từ bóng đèn trắng nhỏ gắn giữa nhà qua cửa sổ.
Tôi vội đập cửa, cơn gió ngày càng mạnh mẽ át cả giọng tôi:
– Xin lỗi, có thể cho tôi trú nhờ có được không?
Khoan đã, tôi đang nghĩ cái gì thế này? Làm thế này khác nào đẩy người khác vào nguy hiểm chung với mình?!
Boss nguy hiểm đến thế, nếu chủ nhân căn nhà này không phải là pháp sư, mà là con người, chắc chắn sẽ không có khả năng địch lại bà ta, hơn nữa tôi còn có thể chạy được, nhưng liên lụy đến người ta, làm sao người đó bỏ nhà mình mà chạy đi nơi khác theo tôi?
Tôi lại hoang mang, hàng chân mày thít lại với nhau, quay đầu bỏ chạy. Có tiếng mở cửa, ánh sáng lại lóe lên rõ ràng hơn, nhưng lúc này tôi mặc kệ tất cả, gió thổi lớn, tóc tôi rối tung, tôi thở dốc lại cắm đầu chạy xa khỏi căn nhà đó càng xa càng tốt.
Sau lưng lại vang lên tiếng đóng cửa, tôi mồ hôi nhễ nhại tiếp tục chạy.
Nhưng mà… bụng đau quá… tôi vì quá đói mà thành đau rồi!!
Ban nãy chưa ăn tối, mà ở nhà chắc chắn không có chừa phần tôi, nên định rủ Tokio đi ăn, không ngờ chưa kịp ăn đã xảy ra cớ sự này.
Tôi bây giờ lại chạy không mục đích, không lí tưởng. Chỉ biết chạy với chạy, cứ như thể nếu đôi chân này không hoạt động thì mãi mãi cũng sẽ không thể nhấc lên được nữa.
Một thứ gì đó không rõ hình thù, cũng không biết là gì ngáng chân tôi khiến tôi vấp ngã, chúi người về phía trước.
Khi đã nằm dài trên cỏ thì lại có một vật gì đó thật nặng đè lên lưng tôi khiến tôi không thể cử động.
Tôi vùng vẫy trong tuyệt vọng, một lúc sau, chất giọng oanh vàng đáng sợ của boss vang lên. Lưng tôi cũng nhẹ bẫng. Tôi thảm hại từ từ ngồi dậy. Bà ta đứng cách tôi một khoảng.
Trong cái không gian tối mù với ánh trăng yếu ớt trên cao, bà ta trông thật cô đơn, cứ như sát thủ cô độc suốt cả một đời theo đuổi một đối tượng, cuối cùng bị người ta lừa lại mất hết tất cả đâm hận đời vậy.
Boss chầm chậm mở miệng:
– Cô không chạy thoát khỏi ta được đâu. Phép thuật của cô vốn cũng không thể so bì với tôi.
– Dù vậy nhưng tôi cũng không bao giờ ngoan ngoãn theo bà về đó đâu.
Tôi nói xong liền tung một đòn phép thuật về phía bà ta. Như tôi đã dự đoán, xung quanh boss là một quả cầu phép thuật lớn, những đòn tấn công phép thuật từ bên ngoài không thể chạm đến bà ta.
Bà ta đứng quá xa tôi, sát thương vật lí lại là không thể nào. Tôi phải làm sao đây? Bắt chước bà ta tạo một cái y hệt??
Cái loại quả cầu phép thuật đó thật ra là sự phát triển của phép thuật tạo không gian không dùng phép được… nói trắng ra là phép thuật cao cấp.
Cơ bản tôi còn làm không được thì nâng cao làm sao mà với tới.
Tôi lúc này chỉ biết đề phòng bà ta. Boss chỉ cười cười trước phản ứng yếu ớt của tôi, bà ta nói:
– Ngoan ngoãn theo tôi về tổ chức, tôi không muốn làm tổn hại đến con chuột bạch đặc biệt đến thế này.
– Bà thậm chí còn chẳng xem tôi là một pháp sư, việc gì phải làm khó làm dễ tôi như vậy? – tôi đứng trước bà ta, cảm xúc phức tạp và hỗn độn.
– Cô hận chúng tôi lắm đúng không? Nếu cô hiến thân cho tổ chức, sau khi chúng tôi thử nghiệm một loạt thí nghiệm lên người cô, tôi sẽ để cô làm gì thì làm… thậm chí… giết tôi luôn cũng được. – boss lúc này mới thở dài nói, bà ta cởi bỏ khuôn mặt lạnh lùng, đưa ra vẻ mặt cầu xin hiếm thấy – Dù nói ra nghe rất vô lí, nhưng mà nghiên cứu này là ước vọng của gia tộc tôi. Tôi không muốn để thế hệ trước phải phí công.
CHAP 165: BOSS VÀ TỔ CHỨC.
Tôi