– Hai em không mau về chỗ đi, sắp vào lớp rồi. My ngồi bàn trên Phong, Thảo ngồi trên My.
– Vâng ạ._hai cô nàng đồng thanh rồi nhanh chóng vào chỗ.
Hai nàng không khỏi đỏ mặt khi nhận ra người ngồi cạnh mình nhưng rất nhanh thôi, họ lấy được vẻ bình thường
vốn có.
“REE…E…E…E…N G”
Tiết học đầu tiên của năm học mới bắt đầu.
Một thầy giáo khá trẻ, lại đẹp trai bước vào lớp:
– Cả lớp đứng!_hắn hô to.
– Chào các em. Mời các em ngồi._thầy giáo lịch sự cúi chào, không quên nở một nụ cười tươi rói.
– Sau kì nghỉ hè các em có gì mới không?
– Dạ không! Như mọi năm thôi thầy ạ. Nhưng hôm nay lớp mình có 3 học sinh mới ạ._một nam sinh cười tươi.
– Ba bạn mới giới thiệu thầy biết tên được không?
– Dạ! Em là Trần Hạ Thảo.
– Em là Nguyễn Hà My._nàng nhạ nhàng đúng điệu tiểu thư.
– Em là Thy._nó uể oải.
– Được rồi! Cảm ơn các em. Mời các em ngồi xuống.Thầy là Trần Anh Quốc, dạy môn Vật lý lớp ta. Bây giờ các em lấy sách vở ra chúng ta vào bài mới nhé.
Mặc dù đã cố gắng hết sức nhưng nó chỉ có thể nghe được 5 phút. Gì chứ?
Nó học qua đoạn này lâu rồi. Vô vị. Nghĩ thế nó lôi em Ip ra, cắm tay nghe rồi ngủ biến. Hắn cũng chẳng bao giờ nghe giảng, chẳng qua đến trường
để cho ông hắn đỡ càm ràm thôi. Hắn chơi điện tử chán chê mãi đến khi thấy người mỏi mới bỏ máy xuống. Khẽ vặn người, hắn bị đứng tim mất vài giây. Lúc ngủ trông nó đáng yêu quá. Tóc mái khẽ rủ xuống khuôn mặt trắng hồng, hàng mi dày khép hờ, đôi môi phớt hồng, chúm chím. Hắn lắc đầu một cái “Mày làm gì thế Phong??? Đi ngắm một đứa con gái đang ngủ à? Mày có bình thường
không? Mày điên rồi. Cô ta là thứ phải tránh xa…”
Sau một hồi tự nhủ hắn lại chúi mũi chơi game tiếp.
“Re…e…e…n g”
Tiếng chuông hết giờ cũng chẳng làm nó tỉnh, có lẽ tại sáng dậy sớm nên nó buồn ngủ (má ơi! Tí muộn mà bảo sớm -_-)
5p sau vào tiết 2. Nó ngủ chẳng buồn chào cô luôn, tại Hải chắn hết rồi nên nó đứng hay ngồi thì có trời biết.
Tiết này là tiết Hóa. Lớp nó được thừa hưởng diễm phúc học cùng bà cô nổi tiếng khó tính. Đã 35 xuân xanh mà chưa mảnh tình vắt váy (hình như là vắt vai chứ nhỉ). Độ ác thì khét tiếng thôi rồi.
* * * Hết chương V * * *
Tác giả năm nay phải thi tốt nghiệp rồi đại học nữa, bận quá không có thời gian post truyện nữa.
Thời gian qua rất cảm ơn các bạn đã ủng hộ truyện cho mình. được hơn 3k người đọc với 19 votes rồi mình vui lắm lắm luôn :)))
Mình sẽ cố gắng ra chap nhanh nhất có thể. Mong các bạn sẽ ủng hộ mình nha. Yêu m.n lắm :* :*
CHƯƠNG VI: CUỘC CHIẾN KHÔNG KHOAN NHƯỢNG (PHẦN 1)
Nhờ cái lưng của Hải mà nó bình an vô sự được 15p đầu. Sau một khoảng thời gian hăng say giảng mà không cần biết học sinh có tiếp thu được không bà giáo ra cả đống bài tập cho lớp làm. Mấy bài dễ thì bọn trong lớp xử ngon ơ, đến bài cuối hóc quá chẳng đứa nào giải được (hắn cùng 4 đứa kia giải ra rồi nhưng lười không đứa nào thèm giơ tay mà cứ ngồi im re). Bỗng cái đèn 2000W trong đầu hắn sáng lên:
– Thưa cô hay để bạn Huyền Thy lên bảng giải bài tập đi cô. Ta cũng nên kiểm tra thực lực của bạn ấy, không nên để hiện tượng ngồi nhầm lớp xảy ra trong trường ta.
Bà giáo chẳng cần suy nghĩ gật đầu ngay.
– Ý kiến của lớp trưởng rất đúng. Mời em Huyền Thy lên bảng giải bài tập này cho tôi.
3p trôi qua nhưng vẫn không hề có bất kì dấu hiệu nào cho thấy nó sẽ lên bảng. Bà giáo sốt ruột giục:
– Em Huyền Thy mau lên bảng.
Nó vẫn đang ngủ ngon lành mặc My dùng hết sức bình sinh lay nó.
– Huyền…Thy…lên…bảng._bà giáo gằn từng chữ một với khí chất bức người.
Nó vẫn ngủ say, vi vu tới tận đẩu tận đâu.
Không còn kiên nhẫn nữa, bà cô “chống ề” 35t đẩy lại cặp kính dày cộp cho ra vẻ tri thức rồi nhằm bàn cuối lớp đi xuống. Thấy nó nằm ngủ ngon lành, bà cô bước lại, ghé sát mặt nó cất giọng “oanh vàng”:
– Còn không mau dậy cho tôi?
– Đừng chạy gà rán…Ta bắt được mi rồi…_nó vừa nói mớ vừa túm lấy tà áo dài bằng lụa của bà giáo.
Bà giáo giật mình lùi lại và…
“Xoạcccc”
Nguyên tà áo dài ve vởn trên tay nó. Bà giáo che vội phần bụng bị hở, với khuôn mặt đằng đằng sát khí gào tướng lên:
– Dậy mau cho tôi!!!
Nó đã ngủ say thì trời có sập cũng không phải mối bận tâm của nó. Huống gì đây mới chỉ là bà cô già với khuôn mặt đằng đằng sát khí, ngùn ngụt lửa hận chưa xả thịt, lột da, ăn gan, uống máu nó kia thì đâu có hề hấn gì. Bà giáo uất nghẹn họng, đi tìm thầy giám thị. Tiếng giày cao gót nện trên nền gạch cộp cộp như âm thanh từ cõi chết vọng về.
Trong lúc bà giáo ra ngoài thì hai cô bạn xúm vào đánh thức nó nhưng hoàn toàn vô ích. Nó vẫn say ngủ bất chấp nguy hiểm đang cận kề.
Một lát sau bà giáo quay lại cùng ông giám thị. Ông giám thị này xấu thậm tệ. Khuôn mặt 50 già nua nhăn nheo, cái mũi to, bạnh ra, môi dày, bụng phệ, chân ngắn và chi tiết quan trọng nhất là cái đầu hói lơ thơ vài sợi tóc được vuốt keo quá đà bóng nhẫy. Tính thì như hổ lửa. Có lẽ với hình dạng đó mà học sinh trường
này coi ông như quái vật (đúng rồi còn gì :v ). Vác cái bụng phễnh, ông ta oai nghiêm hùng dũng tiến tới chỗ nó:
– Lê Huyền Thy, em dậy mau.
Nó vẫn ngủ “hăng say”.
– Lê Hu
