chúng đều có vệ sĩ đi cùng. Tuổi thơ của chúng chỉ gói gọn trong căn biệt thự to lớn này, học hành đã có gia sư riêng, muốn gì đều được bố mẹ mua cho đày đủ. Có lẽ chính điều đó đã khiến My luôn khao khát được ra thế giới bên ngoài cánh cổng sắt to lớn kia.
Đã là 11h đêm, tất cả người làm đều đã ngủ hết, cô chị dắt em đến trước cửa phòng quản gia, dặn em đứng yên ở đó, cô bé lẻn vào lấy chùm chìa khóa đặt trên bàn rồi dắt My ra mở cửa trốn ra.
Hai cô bé dắt nhau đi trên vỉa hè, hít hà mùi hoa sữa thân thuộc. Hà Nội về đêm không còn quá ồn ào, ánh đèn đường vàng vọt trải dài trên con đường vắng lặng, hai cô bé nắm tay nhau đi dạo, tiếng cười đùa ríu rít.
Bỗng chúng bị bế thốc lên một chiếc xe cỡ nhỏ.
– Haha. Bắt được chúng mày rồi. Không chỉ một mà là hai đứa, chắc chắn bọn tao sẽ kiếm được bộn tiền từ Chủ tịch của EVI._tên bắt cóc cười khùng khục.
– Ưm…ưm…Các ông là ai? Thả chúng tôi ra._cô chị ra sức giãy giụa.
– Tao đâu có ngu. Hahaha.
Một tên lái xe đi trong khi hai tên đồng bọn trói chị em My lại rồi bịt kín mắt. Chúng ném hai cô bé vào một nhà kho bỏ hoang tối tăm, mùi ẩm xộc lên, khắp nơi là chuột và gián, chúng rít lên những tiếng thật kinh khủng.
– Chị ơi! My muốn về nhà.
– My ngoan nào. Bố mẹ sẽ mau tới đón chúng ta thôi._Chị My an ủi, cô bé ôm lấy My rồi chúng thiếp đi.
Hôm sau, khi hai chị em đang ngủ thì cánh của sắt kẹt mở, một tía sáng yếu ớt lọt xuống căn hầm tối tăm, tên du côn mang đồ ăn xuống cho hai cô bé:
– Hai đứa mày dậy ăn mau lên._hắn cất giọng ồ ồ.
Lấy ra hai cái đùi gà từ trong túi, hắn thô bạo nhét vào hai chiếc miệng nhỏ xinh. Vì đói nên My ăn cái đùi gà một cách ngấu nghiến còn chị cô cùng vẫy, nhất quyết không ăn.
” Phì”
Một bãi nước miếng bay thẳng vào mặt tên côn đồ:
– Thả bọn tao ra! Lũ man rợ.
– A! Con ranh này…_hắn giáng một tát tai vào khuôn mặt ngây thơ. Máu từ mũi cô bé tuôn ra.
– Khốn nạn! Rồi các ông sẽ phải đền tội.
“Bốp”
Một cái tát nữa giáng xuống má bên kia. Máu miệng cô bé hộc ra, ướt hết mảng váy hồng phấn trước ngực đã bị lem bẩn.
Cô bé gục xuống bên xạnh My, hai cái tát của tên du côn là quá sức chịu đựng với một cô bé.
– Ông không được đánh chị tôi._My hét lên.
– Mày là cái
thá gì mà cấm tao? Mày tin là tao đánh cả mày không?
– Ông là đồ khốn nạn.
– Con này giỏi._hắn giơ bàn tay lên định tát My.
– Kh…không….đ…được….đánh…em….t…tôi._cô chị thều thào.
– Ê! Đại ca gọi mày kìa._tiếng the thé của một tên vọng xuống.
– Ok. Tao lên ngay đây.
Trước khi đi, hắn không quên lườm hai cô bé và để lại một lời hăm dọa:
– Chúng mày cứ cẩn thận đấy!!!
Thời gian nặng nề trôi qua trong sự lo lắng của những bậc làm cha làm mẹ. Hai cô con gái của vợ chồng
chủ tịch mất tích đến hôm nay đã là ngày thứ ba.
“Re….e…e…eng”
Tiếng chuông điện thoại vang lên, bà Nguyễn chụp vội lấy điện thoại:
– Alô!
– Tao đang giữ hai cô con gái của chúng mày. Hãy đem một tỷ đến đường XYZ nếu không thì chờ đến nhặt xác chúng nó đi. Nếu chúng mày báo cho lũ cớm thì tao không ngàn ngại bỏ số tiền đó để tặng mỗi đứa một phát súng đâu. Hahaha
“Tút…tút…tút”
– Thế nào? Đã xác định được vị trí của bọn chúng chưa?_cảnh sát trưởng lo lắng.
– Thưa sếp đã tìm ra vị trí của bọn chúng. Chúng ta có thể tiến hành giải cứu con tim._một viên cảnh sát thông báo.
– Được! Chuẩn bị lực lượng chúng ta xuất phát ngay.
– Chúng tôi muốn được đi cùng các anh._bố My đề nghị.
– Vâng. Mời ông bà ra xe.
Trong khi đoàn xe cảnh sát đang đi tới hang ổ của bọn cướp thì hai cô bé vẫn đang phải vật lộn với sự sợ hãi. Cô chị đã không ăn uống gì suốt mấy ngày trời. Bây giờ, cô không còn chút sức lực nào nữa, làn da tái nhợt, đôi môi khô nứt nẻ. Cố gắng lê đi trong bóng tối, cô chạm phải một thanh sắt dẹt ở trong góc, có lẽ có thể dùng nó.
“Rẹt…rẹt…rẹt…”
Tiếng dây thừng cọ vào thanh sắt đều đều.
“Phựt”
Sợi dây đứt tung, mau chó cởi sợi dây ở chân. Cô quờ quạng tìm My:
– My! Em đâu rồi?
My đã thiếp đi, nghe tiếng gọi giật mình tỉnh dậy.
– Chị…
– Dậy đi em! Chúng ta ra khỏi đây nào.
– Bố mẹ tới rồi à chị?
– Chưa. Nhưng chị sẽ dẫn em đi.
Lần mò trong bóng tối, hai chị em My đã tìm thấy cửa ra. Đúng như cô dự đoán, cửa không hề khóa. Có lẽ chúng không nghĩ hai cô bé có thể trốn chạy.
“Kẹt”
Mở cánh cửa he hé, không có tên nào canh chừng, có lẽ chúng đi đâu đó.
– Chị đếm đến 3 hai chị em mình chạy ra thật nhanh nhé.
– Vâng.
– Sẵn sàng chưa? 1…2…3.
Hai cô bé dùng hết sức bình sinh chạy đi. Xung quanh hoang vu, toàn là cỏ. Cô chị cố sức dắt em chạy thật nhanh nhưng không không kịp rồi, tên bắt cóc đã nhìn thấy họ.
– Hai con kia. Đứng lại cho tao!!!
Hai cô bé mải miết chạy, đôi chân trần bé nhỏ đạp trên nên đất lạnh lẽo. My vấp ngã, chị cô quay lại để đỡ cô dậy.
Tên bắt cóc đã đuổi tới nơi. Jắn dừng lại, rút khẩu súng đen sì ra.
“Cạch”
Khẩu súng lên nòng, chĩa thẳng vào người hai cô bé. Trong ánh nắng vàng vọt buổi chiều tà, hắn đứng đó lạnh lùng, khuôn mặt không chút biểu cảm. Hắn từ từ giơ khẩu súng lên, bóp cò.
“Đoàng”
Viên đạn vô tình bay ra với tốc độ vô cùng đáng sợ.
– My!!! Cẩn