Ngao du giang hồ

Ngao du giang hồ

Tác giả: Thập Tứ Lang

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327821

Bình chọn: 8.5.00/10/782 lượt.

nương vội vàng che miệng hắn, cả người run lên bần bật.

Lão Sa khoát tay: “Đừng sợ… Mời ngồi! Nào, ngồi đi!”

Nhị nương và phụ thân Tiểu Man run rẩy ngồi xuống.

Lão Sa hòa nhã nói: “Lão bản, ta rất vui khi gặp nữ nhi này của ngươi, muốn nhận nàng làm nghĩa nữ, ngươi xem có được không?”

Phụ thân nàng xanh mặt, căn bản không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ vội vã gật đầu không ngừng. Lão Sa vung tay, lập tức có hai bạch y nhân bê tới hai cái hòm gỗ tới, nhẹ nhàng mở ra, tất cả mọi người lập tức hoa mắt, hóa ra bên trong hai cái hòm này toàn là bạc trắng.

Bọn nhị nương chưa bao giờ nhìn thấy nhiều bạc như vậy, hai mắt mở to.

Lão Sa nói: “Đây coi như lễ gặp mặt. Ta định đưa nghĩa nữ đi Tây vực chơi một chuyến, không biết hai vị có đồng ý không?”

Nghĩa nữ gì chứ? Hắn chính là bỏ tiền mua hàng mà! Tiểu Man vừa sợ vừa giận.

Phụ thân nhìn thấy bạc, da mặt căng ra, tâm thần hoảng hốt, nửa ngày sau mới nhẹ giọng hỏi: “Đại… Đại gia, vừa rồi… rốt cục là…”

“À, chỉ là đạo tặc thôi, chúng ta đã lo liệu xong xuôi rồi, nếu quan phủ muốn tra cũng không còn dấu vết gì cả!” Lão Sa chỉ vào ba bốn cái xác chồng chất ngoài cửa, liếc mắt một cái, lập tức có mấy bạch y nhân đi ra ngoài khiên thi thể đi xa.

Cha nàng run rẩy nói: “Đại gia… việc này… nhiều bạc như vậy… gia đình ta… nào dám…”

Lão Sa cười nói: “Lão bản không cần khách khí, nữ nhi của ta đã qua đời vì bạo bệnh, ngày đó nhìn thấy dung mạo và cách nói năng của cô nương nhà ngươi thực giống nữ nhi của ta tới tám chín phần nên rất hợp ý. Đừng nói là ba trăm lượng bạc trắng, có là ba nghìn lượng ta cũng không quan tâm.”

Gương mặt nhị nương và phụ thân nàng được ánh bạc lòe lòe chiếu sáng, nhãn tình cũng đã phát quang. Phụ thân nàng không tự chủ đưa tay ra sờ – ba trăm lượng bạc trắng, nhà bọn họ cả đời cũng không dám nghĩ tới. Hắn run rẩy sờ soạng nửa ngày, rốt cục lắp bắp nói: “Tiểu Man… con… khó mới được đại gia này yêu mến, con… con… đi cùng hắn đi…”

Tiểu Man nói: “Phụ thân vì ba trăm lượng bạc mà bán con sao?”

Phụ thân nàng lẩm bẩm nói: “Bán gì chứ… tuy nhiên việc này phải..” Tuy nhiên cái gì chứ? Kỳ thật hắn biết rõ đáp án, bọn họ chính là đến mua người, mang theo tiền bạc khiến cho người nghèo như bọn họ phải choáng váng hoa mắt.

Đại Mễ thoát khỏi tay nhị nương, khóc lớn: “Các người muốn bán tỷ tỷ sao? Con mặc kệ! Con muốn tỷ tỷ ở lại!”

Giọng khóc trẻ con sắc nhọn khiến người ta tâm phiền ý loạn, thấy nhị nương làm bộ muốn đánh, hắn lại khóc lớn hơn. Phụ thân nàng kinh ngạc nhìn đống bạc, đột nhiên giống như hạ quyết tâm, nhắm mắt lại, thấp giọng nói: “Các ngươi đi đi! Ta không bán nữ nhi của mình đâu!”

Lão Sa không ngờ hắn lại từ chối, cười nói: “Chẳng lẽ là do lễ gặp mặt quá ít… Người đâu, đưa thêm một ngàn lượng bạc tới đây!”

Cha nàng nói lớn: “Ngươi có đem tới mười vạn ta cũng không bán nữ nhi! Mau đi đi!”

Nhị nương cũng gật đầu nói: “Ngàn vàng vạn bạc cũng không giúp gia đình ta vui sống. Các ngươi mau đi đi! Bán nữ nhi lấy tiền, làm chuyện như thế lương tâm sao có thể không bất an?”

Lão Sa nhất thời mê mang.

Tiểu Man đột nhiên cắn chặt răng, lớn tiếng nói: “Ta đi theo ngươi!”

Dừng một chút, nói tiếp: “Tiền trả ta là được!”

Vì thế, tất cả mọi người đều bị nàng làm cho kinh hoảng.

Q.1 – Chương 6

Tiểu chủ ( tam )

Trong thời gian ngắn, hàng loạt suy nghĩ vụt qua trong đầu Tiểu Man.

Đầu tiên, đây là một sai lầm ngớ ngẩn. Nàng không phải là tiểu chủ nào đó, nhưng nếu đã gây ra hiểu lầm thì cũng chỉ có thể tương kế tựu kế. Lão Sa đồng ý đưa ra một ngàn ba trăm lượng bạc trắng để mua nàng mà mắt không chớp lấy một cái, chứng tỏ Bất Quy sơn gì gì kia ra tay rất hào phóng. Xem tình hình này, nếu nàng muốn một vạn lượng, bọn họ cũng sẽ không từ chối.

Tiếp theo, thực hiển nhiên, nếu nàng không đi theo bọn lão Sa, về sau nhất định sẽ có thêm nhiều người đến đuổi giết cái người gọi là “tiểu chủ”, nàng không muốn chết như thế. Đừng nhìn một nhà hòa thuận, phụ từ tử hiếu mà hoa mắt, bọn họ mà biết con người thật của nàng, chỉ sợ không thèm chớp mắt mà đuổi nàng đi.

Trên đời tuyệt đối không có người đáng tin. Người không vì mình, trời tru đất diệt. So với việc cuối cùng bị họ thương tổn, không bằng nàng ra tay trước.

Tuy nói rằng tương lai mờ mịt, Bất Quy sơn rốt cục muốn bắt “tiểu chủ” nàng làm gì nàng cũng không biết, nhưng thoạt nhìn bọn họ tựa hồ cũng không có ý thương tổn nàng. Mấu chốt chính là, trước tiên thu tiền vào hầu bao của mình mới là đúng đắn!

Nếu như bọn họ phát hiện nàng không phải là tiểu chủ… Ack, đến lúc đó chạy trốn là được! Có tiền còn sợ không sống được sao?

Lão Sa khụ khụ hai tiếng, nhỏ giọng nói: “Tiểu chủ, tiền này… là cho hai vị hảo tâm này. Người đã tới Bất Quy sơn thì còn lo gì tiền tài ăn mặc?”

Tiểu Man nói: “Cho bọn họ là một chuyện, trả cho ta là chuyện khác. Nếu không đưa ta ba nghìn lượng bạc ta sẽ không đi cùng cá ngươi.”

Cha nàng dè dặt hỏi: “Tiểu Man? Con bị dọa cho hồ đồ rồi sao?”

Nàng lắc đầu, nhàn nhạt nói: “Không, con chỉ nghĩ so với việc về sau bị mọi người bán đi, không bằng hôm nay kết thúc luôn. Bạ


Old school Swatch Watches