XtGem Forum catalog
Ngao du giang hồ

Ngao du giang hồ

Tác giả: Thập Tứ Lang

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327830

Bình chọn: 9.00/10/783 lượt.

c đưa cho ta là được rồi. Người bị bán là ta, chẳng lẽ không cho ta một chút ưu đãi?”

Nhị nương vội la lên: “Phụ mẫu sao có thể bán con? Đứa nhỏ này nghĩ lung tung cái gì vậy! Phụ thân con vừa rồi chỉ là… không kịp phản ứng thôi!”

“Rốt cuộc thế nào?” Tiểu Man ngắt lời nàng, quay đầu nhìn lão Sa.

Lão Sa trầm mặt một lúc lâu, rốt cục vung tay lên: “Đưa cho tiểu chủ ba nghìn lượng bạc!”

“Từ từ đã. Ba nghìn lượng này ta không lấy. Phiền các ngươi thay ta đến ngân trang ở trấn trên, đổi hai ngàn năm trăm lượng thành đại ngạch ngân phiếu, bốn trăm tám mươi lượng thành tiểu ngạch ngân phiếu, hai mươi lượng bạc vụn. Cẩn thận, thiếu một lượng, ta thà chết cũng không đi cùng các ngươi.”

Lão Sa liên mồm giục: “Còn không mau đi!”

Mấy bạch y nhân vội vàng đi trấn trên tìm ngân trang. Lúc này trời đã tối, ngân trang đã sớm đóng cửa, không tránh khỏi phải dùng chút thủ đoạn bắt bọn họ làm việc, cuối cùng cũng mang được ngân phiếu và bạc vụn theo yêu cầu của Tiểu Man chạy trở về.

“Tiểu chủ, người kiểm tra một chút.” Lão Sa đổ đống bạc và ngân phiếu trước mặt nàng.

Tiểu Man cũng không khách khí, cẩn thận kiểm tra một phen, cuối cùng cất tất cả vào trong ngực, đứng dậy nói: “Ta đi chuẩn bị một chút là có thể đi ngay.”

Dứt lời liền xoay người lên lầu, mấy người nhị nương sửng sốt nửa ngày, rốt cục cũng đuổi theo nàng. Tiểu Man đang cẩn thận gói từng bộ quần áo, hai mắt đỏ hồng như khóc.

Nhị nương run giọng nói: “Tiểu Man! Con thật sự sẽ đi cùng với bọn họ sao? Con trách phụ thân lúc nãy đã do dự sao?”

Tiểu Man hít một hơi, xoa mũi, nói nhỏ: “Phụ thân, nương, nói nhỏ một chút, đừng để họ nghe thấy. Hai người cũng thấy đấy… những người đó độc ác như vậy, con mà trái ý bọn họ, việc này nhất định không xong. Con cũng không biết vì sao bọn họ lại tới tìm con, con muốn ở lại nhưng ở lại chỉ gây thêm họa thôi, mọi người cũng không thể sống bình an được. Chi bằng con đi cùng với bọn họ, nếu bọn họ biết con không phải là tiểu chủ gì đó thì có thể sẽ thả con đi.”

Phụ thân nàng nức nở nói: “Đứa nhỏ này! Sao có thể làm như vậy! Những người đó là những ma đầu giết người không chớp mắt trên giang hồ đó! Để bọn họ phát hiện ra con là giả, con còn có thể sống sao? Phụ thân không cho con đi!”

Tiểu Man lắc lắc đầu, rút ra ngân phiếu một nghìn lượng, đặt vào tay nhị nương, nhẹ giọng nói: “Những người đó muốn dùng ba trăm lượng để mua con, thực quá tiện nghi rồi, con mới đòi thêm gấp vài lần. Tiền này mọi người cầm lấy mà dùng, mua một căn nhà lớn, về sau cưới vợ cho Đại Mễ. Số tiền còn lại con sẽ giữ để dùng khi khẩn cấp, nếu ông trời còn thương, con có thể sống trở về, nhà chúng ta sẽ cùng sống hạnh phúc.”

Nhị nương rưng rưng đẩy tiền ra, nức nở nói: “Phụ mẫu không cần tiền của con! Tiểu Man, con đừng đi! Cùng lắm thì… cùng lắm thì cả nhà chúng ta cũng chết một chỗ cũng được! Con không thể đi cùng bọn họ!”

Tiểu Man không nói, đem ngân phiếu nhét vào ngực áo Đại Mễ. Một ngàn lượng, nàng đã hào phóng lắm rồi, chẳng lẽ còn muốn nàng đưa hết cả ba nghìn lượng sao?

Nàng nhấc tay nải lên, bên trong chỉ có vài bộ quần áo để thay, nữ nhi nhà bình thường không có đồ gì nhiều để mang theo. Nàng lộ dáng vẻ cố gắng vứt bỏ đau thương, cười nói: “Con đi rồi, phụ thân và nương không cần lo lắng. Con nhất định có thể trở về.”

Nhị nương và phụ thân nàng, còn có cả Đại Mễ đuổi theo tới dưới lầu, đến tận lúc Tiểu Man được người mời vào một cỗ xe hoa lệ, được đà đội kéo đi rất xa, bọn họ mới luyến tiếc rời đi.

Lão Sa cưỡi lạc đà đi bên cạnh xe, gió đêm thổi tung màn xe, có thể thấy rõ ràng gương mặt trắng nõn của Tiểu Man. Hắn cười nhẹ, nói: “Tiểu chủ xử sự chân thành, người nhà lão bản kia vẫn còn lưu luyến đứng ở cửa nhìn theo chúng ta kìa.”

Tiểu Man không nói gì.

Làm việc gì cũng phải để lại cho mình một đường lui, đây là nguyên tắc của nàng, ngàn vạn lần không được để ai đó thất vọng về mình, bởi vì nói không chừng về sau đối phương còn có chỗ có thể lợi dụng được. Vạn nhất nàng có thể trốn đi, nếu muốn trở về, giờ chỉ cần nói vài câu dễ nghe, dỗ bọn họ nhớ tới mình, về sau nàng còn có đường lui.

Tuy nhiên, là phúc hay là họa, tạm thời còn chưa thể kết luận. Nàng sờ lên ngực, bên trong là ngân phiếu hai nghìn lượng, trong bao còn có hai mươi lượng bạc vụn. Nàng lớn đến thế này còn chưa từng nhìn thấy nhiều bạc như vậy, trong lòng khó tránh khỏi bất an, ngẩng đầu nhìn lão Sa, hắn khí định thần nhàn, giống như ba nghìn lượng bạc căn bản chỉ là vài đồng lẻ, không cần để vào mắt.

“Vết thương trên người tiểu chủ còn đau không? Ta có một ít kim sang dược, nơi này toàn là nam tử, không tiện trị liệu cho tiểu chủ, hay là ta lập tức đi gọi một nữ nhân đến giúp tiểu chủ bôi thuốc?” Lão Sa cung kính.

Tiểu Man cười nói: “Lão nhân gia ngài sao khách khí như vậy, mới vừa rồi không phải còn nói muốn nhận ta làm nghĩa nữ sao?”

Lão Sa hơi xấu hổ, “Ack, vừa rồi chỉ là… kế tạm thời, đã thất lễ với tiểu chủ, ta thực có lỗi.”

“Nghĩa phụ ba nghìn lượng, sao có thể thất lễ?” Tiểu Man hơi cong khóe miệng, “Một tiếng nghĩa phụ này, ta nhất định phải gọi. Ngài