ấy hắn, hắn không thể tránh được. Hắn còn nói những lời vừa rồi đều là nói dối, bảo con đừng để trong lòng, trong lòng hắn chỉ có một mình con… Con quay lại hỏi hắn, vậy ngươi bảo ta phải làm sao bây giờ? Thiết San đại cai nói ý cha hắn là muốn hắn kết thân với Trần gia, nhưng hắn muốn kết hôn với con, vì thế muốn con chịu tủi thân làm thiếp của hắn, hắn sẽ yêu con cả đời…”
Lời còn chưa nói xong, phụ thân nàng đã tức giận đến mức suýt đập tan nhà bếp, lạnh lùng nói: “Khinh người quá đáng! Khinh người quá đáng! Nữ nhân của chúng ta mà làm thiếp hắn sao? Nữ nhân của chúng ta có chỗ nào thua kém con heo Trần gia kia? Quá khinh người! Tiểu Man, về sau con đừng để ý hắn nữa! Phụ thân nhất định làm chủ cho con, tìm một nhà giàu nhất, quang minh chính đại gả con tới làm chính thất!”
Ừm, vậy phụ thân cứ từ từ tìm đi, Tiểu Man trộm làm mặt quỷ.
Hai vị lão nhân gia tức giận đến luôn miệng cằn nhắn, nhị nương mắng phụ thân nàng không có bản lĩnh, liên lụy nữ nhi bị người ghét bỏ, phụ thân không có lời nào để nói, chỉ có thể tới an ủi Tiểu Man đang khóc sướt mướt, nhẹ nhàng nói: “Hài tử ngoan, đừng buồn nữa. Phụ thân nhất định thu xếp cho con một gia đình tốt hơn, cùng lắm thì con cả đời không lấy chồng, ở nhà với phụ mẫu!
Tiểu Man vội vã an ủi hai vị lão nhân gia cho bọn họ khỏi phải bị lửa giận công tâm mà chạy đi tìm Trần gia và Triệu gia nói lý lẽ, thế thì nàng không thể chống đỡ được.
Kết quả là hai người bọn họ tức giận một ngày nhưng trưởng bối hai bên đều chưa gặp mặt, chuyện hôn nhân ngay cả bóng dáng đều không thấy, bọn họ cũng không làm loạn lên, chỉ thở ngắn than dài, ngay cả Đại Mễ cũng không dám nói chuyện to tiếng.
Tiểu Man bởi vì “đáy lòng vỡ vụn vì đau khổ”, đã ở trong phòng thống khoái ngủ một giấc, lúc tỉnh lại trời đã tối, nhị nương cẩn thận tới gọi nàng xuống ăn cơm, chỉ sợ làm thương tổn đến trái tim “mẫn cảm yếu ớt” của nàng.
Xuống lầu, trên bàn đều là đồ ăn nàng yêu thích, Đại Mễ gắp trộm một miếng cá chình liền bị mẫu thân hắn đánh một cái vào tay: “Không có lễ phép gì cả! Tỷ tỷ con còn chưa ăn kìa!”
Phụ thân xới cơm cho nàng, trên mặt vẫn còn dấu vết nước mắt, nhẹ nhàng nói: “Hài tử, ăn nhiều một chút, ăn nhiều cơm mới có tinh thần.”
Nàng gật đầu, đưa tay gắp rau, bỗng nhiên phát hiện trên đồ ăn xuất hiện vết đỏ, không khỏi sửng sốt, nhìn chăm chú lại thì thấy trên tay mình không biết từ lúc nào đã ướt sũng toàn máu, nhè nhè từng giọt từng giọt nhỏ xuống.
Bị thương từ khi nào? Sao lại không đau? Vấn đề này nàng còn chưa kịp suy nghĩ cẩn thận thì cửa sổ đột nhiên bị thổi tung, mưa gió ập vào trong, nến tắt phụt.
Đại Mễ bật khóc, liền bị người bịt miệng. Trong căn phòng âm u, ngoài tiếng mưa gió gào thét còn kèm theo tiếng “ào ào” cổ quái giống như có con gì bay nhanh gây ra.
Tiểu Man thì thào gọi: “Phụ thân?” Vừa dứt lời, chợt thấy cả người cứng đờ, tựa như bị một sợi dây cực dai cực cứng vây lại, vừa vặn quệt vào vết thương trên tay nàng, đau đớn khiến nàng kêu to lên, cả người lập tức bị kéo bay lên, đập vào trong ngực một người. Người kia giữ cổ nàng, giọng thô rát: “Đã bắt được! Trên người có sừng, quả nhiên là tiểu chủ Thương Nhai thành!”
Lại là tiểu chủ Thương Nhai thành! Tiểu Man há mồm định phản đối nhưng lại bị người kẹp cổ, cơ hồ không thể thở nổi, làm sao còn có thể nói chuyện.
Phía đối diện truyền đến vài tiếng huýt sáo, tên còn lại nói: “Làm sao bây giờ? Công đạo của đường chủ phải xử ra sao?”
Người đang giữ cổ nàng trầm giọng nói: “Bắt sống về!”
“Những người trong nhà này xử lý thế nào?”
“Giết toàn bộ!”
Tiểu Man bị hắn cầm tóc, thô lỗ nhấc ra ngoài cửa, đau tới mức nước mắt lưng tròng. Chợt nghe người kia kêu lên một tiếng, máu tươi nóng hổi bắn vào mặt nàng, người kia buông tay khiến nàng ngã nhoài trên mặt đất. Nàng thử giãy dụa, ai ngờ cái dây trên người lại là dây thép, càng giãy càng chặt, lằn lên người nàng từng vệt máu.
Nàng bị đau hoa cả mắt, trời đêm mưa gió, tối như mực, không nhìn rõ bất cứ cái gì, phía trước truyền đến tiếng gọi, có tiếng dây thép va vào nhau, nhưng nàng không nghe thấy bất cứ cái gì. Không biết qua bao lâu, trong phòng rốt cục có ánh nến, nàng lúc này mới phát hiện trong nhà có rất nhiều bạch y nhân, đúng là đoàn người cưỡi lạc đà kia.
Lão Sa cầm ngọn nến đi tới trước mặt nàng, dùng dao cắt dây thép trên người nàng, miệng thì nói: “Bây giờ tiểu chủ đã tin lời ta rồi chứ? Thân phận người như vậy, lưu lạc dân gian sẽ chỉ mang đến nguy hiểm. Nếu đêm nay chúng ta không tới kịp, hậu quả thế nào chắc người cũng biết?”
Tiểu Man mím môi, một lúc lâu sau mới nói: “Ta không biết ngươi đang nói cái gì, ta vốn không phải là tiểu chủ gì đó. Cái sừng này là do một hắc y nhân đánh rơi, ta chỉ nhặt lấy làm mặt dây chuyền, sự tình chính là như thế.”
Đáng tiếc là tiểu hồ ly này bình thường đã nói dối quá nhiều, những lời nói thật này thì không ai tin được, lão Sa cười bế nàng vào nhà, những người nhà nàng sợ hãi rụt rè ngồi trong góc, nhìn thấy nàng cả người đầy máu thì run lên.
Một đám bạch y nhân tiến vào, vây bọn họ ở giữa. Đại Mễ òa khóc, nhị
