Ngao du giang hồ

Ngao du giang hồ

Tác giả: Thập Tứ Lang

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211162

Bình chọn: 9.00/10/1116 lượt.

t bước đi, nói: “Ngươi không tin ta cũng chịu. Ta không thừa hơi đi lừa ngươi, nhóm người tỷ tỷ cũng sẽ đi núi Thái Bạch, ta không rảnh rỗi mà quản ngươi nữa, ngươi thích đi đâu thì đi.”

Thiên Quyền không biết làm gì khác, chỉ đành phải đi xa xa phía sau hắn, hai người một trước một sau hướng đến núi Thái Bạch.

Q.3 – Chương 9

Nếu như ưa thích (tam)

Hai người đi chừng nửa tháng, thời tiết ngày càng lạnh, lẽ ra vào tầm tháng tư tháng năm thì phải ấm áp, ai ngờ càng đi khí hậu lại càng khắc nghiệt, trong rừng đã thấy băng sương tuyết đọng, gió bắc thổi tới mang theo từng trận tuyết lớn, đi lại trở nên khó khăn.

Tuy nhiên, hai người này đều là dạng người sinh long hoạt hổ, Thiên Quyền nội lực thâm hậu, Căn Cổ thì từ nhỏ đã sống trong điều kiện lạnh giá, vào những ngày tuyết rơi nhiều còn có thể cởi trần đi bắt thỏ, ngần ấy rét lạnh căn bản không ảnh hưởng đến bọn họ.

Một hôm, đang đi trong rừng, Căn Cổ đột nhiên quay đầu lại, nói: “Này, ta đói rồi, định đi kiếm chút đồ ăn. Ta nói trước là sẽ không chia cho ngươi đâu.”

Câu này cơ hồ mỗi ngày hắn đều nói mấy lần, hơn nữa hắn cũng thật sự không chia đi một sợi lông, cho dù có bắt được mười con thỏ, hắn cũng sẽ làm sạch sẽ mang theo bên người, tuyệt đối không lấy ra nửa phần.

Thiên Quyền vẫn làm như không nghe thấy. Bọn họ đã làm bạn đường lâu như vậy, hắn chưa từng nói quá ba câu: “Câm miệng!”, “Đi thôi!”, “Dừng lại!”

Căn Cổ ngồi xổm xuống, cẩn thận tìm kiếm dấu vết, thi thoảng lại nắm lên một nắm tuyết mà ngửi, ngửi một hồi thì nhét luôn vào miệng ăn. Bình thường chỉ cần một lúc là hắn có thể bắt được mấy con thỏ to, nhưng hôm nay dường như xuất sư bất lợi, tuyết đã ăn no mà ngay cả lông thỏ cũng không thấy.

Hắn nhụt chí nhìn xung quanh, chợt nghe Thiên Quyền khẽ nói: “Sang trái mười bước!”

Căn Cổ bĩu môi, cố ý đi sang phải tìm, sờ soạng nửa ngày, quả nhiên không kiếm được gì. Thiên Quyền lại nói: “Bảy bước về phía trước.”

Căn Cổ cắn răng một cái, đi theo lời hắn nói, chợt thấy một nắm tuyết nhảy lên, hắn không kịp bắt, đành trơ mắt nhìn nó chạy ra xa. Căn Cổ cởi áo, thân trên để trần. Hắn nắm một nắm tuyết, chà xát lên tay, lại nghe Thiên Quyền nói: “Phía trước, bên phải, mười hai bước.”

Căn Cổ không đợi hắn nói xong liền chạy vụt đi, nhún chân một cái, cả người giống như mãnh hổ vồ xuống đất, lúc đứng lên quả nhiên bắt được một con thỏ rất to, bốn chân còn đang co rúm lại. Hắn cười ha ha, cầm con thỏ đi tới, nhìn Thiên Quyền, nói: “Cảm ơn, hôm nay ta sẽ phần cho ngươi một nửa.”

Thiên Quyền mỉm cười, đang định nói chuyện thì nghe thấy tiếng tru kinh thiên động địa vang lên không xa, sau đó mặt đất chấn động, giống như có dã thú cực lớn đang điên cuồng chạy tới. Hai người liếc mắt nhìn nhau một cái, Căn Cổ thấp giọng nói: “Động tĩnh này, hình như là gấu!”

Hai người đợi một lát, rung động kia ngày càng gần, tuyết đọng trên cành cây bị chấn động, ào ào rơi xuống. Căn Cổ rút đao, nóng lòng muốn thử, Thiên Quyền nói: “Từ từ, dường như còn có người.” Tiếng nói vừa dứt đã thấy có mười mấy người chạy ra, trên người chỉ mặc áo da hổ đơn sơ, trong tay cầm hoặc giáo mác hoặc cung tên, nhìn có vẻ là đang săn bắn.

Trên người bọn họ đều có vết máu, thần sắc kinh hoàng, giương mắt nhìn hai người Thiên Quyền, khua tay cuồng hô, không phải tiếng Trung Nguyên, cũng không phải tiếng Khiết Đan, giống như bảo bọn họ mau mau tránh đi.

Sắc mặt Căn Cổ hơi đổi: “Là người Nữ Chân!”

Hắn dùng tiếng Nữ Chân hỏi lại, đám người chạy tán loạn, một người kéo tay hắn bỏ chạy, những người khác ra sức ngoắc gọi Thiên Quyền, bảo hắn chạy mau. Thiên Quyền không hề động, Căn Cổ quay đầu lại nói: “Này! Là gấu mẹ đó! Bọn họ giết gấu con, gấu mẹ cũng bị thương, nổi điên lên đó. Chúng ta mau trèo lên cây trốn đi!”

Thiên Quyền lắc đầu, Căn Cổ còn định nói tiếp đã nghe phía sau truyền tới tiếng gấu, sau đó là một con thú đen sì to lớn chạy như điên đến. Quả nhiên là một con gấu, hơn nữa lại to ngoài sức tưởng tượng, trên người có nhiều vết thương, lạ mù một mắt, đang điên dại đuổi tới.

Loại gấu mẹ nổi điên này là đáng sợ nhất, ngay cả Căn Cổ cũng có chút sợ, không tự chủ lui lại mấy bước.

Con gấu kia ngửi thấy mùi người thì giơ tay đánh tới, Thiên Quyền chậm rãi dương cung Thần Võ, rút tên. Tay gấu đã sắp chộp tới đầu hắn, mắt thấy sẽ biến nó thành một quả dưa nát bét, mọi người kinh hô ra tiếng.

Chợt nghe “phụp” một tiếng, hắn đã buông dây cung, ba mũi tên như lưu tinh đâm vào ngực con gấu. Con gấu điên hét lớn một tiếng, đưa tay rút mũi tên ra, máu phun ra như suối. Thiên Quyền lui lại mấy bước, lại dương ba mũi tên, vận sức chờ phát động.

Căn Cổ nhảy ra từ phía sau, cầm lấy đại đao, nhảy lên, một đao cắt nửa đầu con gấu, con gấu lảo đảo vài bước, ngã rầm xuống đất, cuối cùng là chết.

Đám thợ săn Nữ Chân lớn tiếng hoan hô, chạy ào lên vây quanh hai người bọn họ, huyên thuyên hỏi rất nhiều, có người còn ôm lấy Căn Cổ, liên tục khen hắn anh dũng. Thiên Quyền chắp tay nói: “Nhấc tay chi lao, không đáng nhắc đến!” Những người Nữ Chân này thấy hắn lợi hại như vậy mà lại khiêm tốn t


Disneyland 1972 Love the old s