Ngao du giang hồ

Ngao du giang hồ

Tác giả: Thập Tứ Lang

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329370

Bình chọn: 7.5.00/10/937 lượt.

à hoa thật sự, mà là được làm từ giấy màu, nhiều như vậy, chẳng lẽ hắn đã làm suốt cả đêm? Sau đó lại buộc từng đóa lên cây?

Thiên Quyền buộc xong đóa hoa cuối cùng, chậm rãi đi tới trước cửa sổ, trông hắn có chút tiều tụy, trong mắt đầy tơ máu, tuy nhiên nụ cười vẫn ôn nhuận như ngọc. Hắn nói nhỏ: “Hiện tại đã tin tưởng ta chưa?”

Nàng sẽ bị loại ôn nhu này giết chết, từng chút từng chút một, trọn đời sẽ không xoay lưng được.

Một trận gió thổi qua, cuốn tóc nàng bay bay, có cái gì đó rơi lên tóc nàng, Thiên Quyền đưa tay gỡ xuống, hóa ra là một cái kén.

“Là thiêu thân?” Không biết vì sao nàng lại đột nhiên hỏi chuyện này.

Hắn nhìn một hồi, lắc đầu: “Không, là bươm bướm. Rơi xuống tuyết giữa tiết trời lạnh giá này thì chỉ có đường chết mà thôi.” Hắn đặt cái kén lên bàn, nói: “Ở lại nơi ấm áp này đi, có lẽ tới mùa xuân còn có thể phá kén mà ra.”

“… Đặt ở chỗ của ta?” Nàng không thể hiểu nổi người này, rốt cuộc hắn là dịu dàng hay là tàn nhẫn?

Thiên Quyền mỉm cười: “Uh, lúc nó phá kén ra sẽ rất đẹp, nàng cũng sẽ rất thích.”

Tiểu Man yên lặng gật đầu, nhẹ nhàng cầm lấy cái kén. Sau đó lại nhìn thấy hắn vẫn còn cầm ô đứng trong tuyết, nàng thấp giọng nói: “Ngươi… ngươi có muốn vào trong không? Uhm… cơm còn rất nhiều, một mình ta không ăn hết…”

Hai mắt hắn sáng rỡ, thu ô lại, ôn nhu nói: “Được, cám ơn!”

Nói xong liền nhảy qua cửa sổ mà vào, đóng cửa, cởi áo khoác, ngồi xuống cạnh bàn. Tiểu Man yên lặng xới một bát cơm cho hắn, thấp giọng nói: “Ta đã nếm qua rồi… Ngươi đừng để ý.”

Hắn lắc đầu, cầm lấy chiếc đũa nàng đã từng dùng bắt đầu ăn cơm. Tiểu Man cầm cái kén nghịch ngợm, ngồi bên cạnh hắn, cả hai cùng không nói gì.

Thiên Quyền đột nhiên nói: “Phụ thân ta từng nói rằng mỗi con người, từ lúc sinh ra cho tới khi lớn lên đều có một cái kén trở ngại. Có người sẽ co lại trong kén mà sống hết đời, có người lại có thể phá kén mà ra. Ta đã từng không hiểu ý tứ của ông, nhưng hiện giờ thì đã rõ rồi.”

Tiểu Man nhẹ giọng nói; “Ta… không hiểu lắm.”

Hắn buông đũa, thanh âm cũng nhẹ như nàng: “Về sau sẽ hiểu.”

Hắn im lặng nhìn lư hương, nhìn làn khói nhẹ lượn lờ bên trong, nhớ tới những việc từ rất lâu trước kia. Thí dụ như Bội Nương. Thí dụ như cung điện yên tĩnh thâm thúy tồn tại trong một đoạn hồi ức ngắn ngủi kia. Thí dụ như phụ thân hắn.

Thời điểm hắn sống phóng túng chính là ở trong nơi ở nhỏ bé tĩnh mịch kia, điên loan đảo phượng với nữ tử mình đã từng coi là trưởng bối, không hề cố kỵ. Có lẽ hắn đã từng nghĩ đến loại khoái hoạt thăng hoa thân thể này chính là ánh hào quang sặc sỡ đó. Giữ bí mật, yêu đương vụng trộm thực là một khoái cảm cấm kỵ, vừa sợ bị người khác phát hiện, lại ngóng trông đến lúc bị phát hiện. Hắn muốn mình được bay lượn giữa không trung, không có gì để sợ hãi.

Sự tình sau đó vẫn bị phụ thân biết, nhưng ông cũng không giận dữ, khi đó thân thể ông đã yếu lắm rồi. Ông nằm trên giường, hai mắt sáng rực, cầm tay hắn, thấp giọng nói: “Kiến Ngọc. Con đang mua dây buộc mình đấy. Đây chính là cái kén dày nhất, cứng nhất, cũng lớn nhất của con. Con nhất định phải đứng dậy, vững vàng bước đi. Đó mới là bổn phận của con.”

Rồi ông chết. Sau đó Bội Nương cũng chết. Một mình hắn còn lại trong đình viện tĩnh mịch, trong nháy mắt hắn hiểu ra cái gì gọi là mua dây buộc mình.

Những thứ hắn cho là hào quang sặc sỡ kỳ thật chính là những sợi dây mà hắn tự tay buộc vào.

Hắn sẽ không thể được hạnh phúc, những thứ tốt đẹp sẽ vĩnh viễn ở bờ bên kia, hắn chỉ có thể ngắm nhìn từ xa.

Nhưng hiện tại hắn muốn giành lấy, muốn tự tay nắm lấy một tia sáng hạnh phúc.

Nếu như hắn rơi vào bóng tối, tia sáng hạnh phúc này sẽ có thể cứu vớt hắn, giúp hắn phi thăng.

Hắn nhanh chóng cầm chặt tay Tiểu Man, chăm chú nhìn vào mắt nàng, thấp giọng nói: “Tiểu Man, đừng rời khỏi ta!”

Nàng cúi đầu không nói.

********

Nàng dần dần trở nên trầm mặc, có thể ngồi yên lặng cả ngày lúc hắn đọc sách, có lẽ cũng là trở nên ôn nhu, lúc hắn chuẩn bị ra ngoài quét tuyết sẽ mặc cho hắn thêm áo khoác, thắt chặt dây lưng cho hắn.

Có lẽ bọn họ đều đang đợi… Nhưng chờ đợi cái gì, không một ai biết.

Sau giờ ngọ, không gian yên tĩnh như mặt nước lặng. Trong phòng thực ấm áp, Tiểu Man ghé vào bàn tập viết chữ, dần dần thấy mệt, gục đầu lên giấy mà ngủ, cây bút trong tay dần dần ngả xuống.

Hình như có người ở phía sau ôm lấy thắt lưng nàng, hai tay có chút không thành thật. Tiểu Man chợt bừng tĩnh, giữ lấy hai bàn tay kia, cả giận nói: “Ngươi, đồ sắc quỷ!” Đã lâu nàng chưa từng hét to như vậy. Đôi tay kia khẽ run, nhưng không những không bỏ ra mà ngược lại còn siết chặt hơn, mùi xạ hương nhàn nhạt phả vào mũi nàng, toàn thân Tiểu Man nhất thời cứng ngắc.

“Thiên Quyền… Buông ra!” Nàng thấp giọng nói.

Mặt hắn dán lên cổ nàng, giống như đang cười: “Không buông!”

Tiểu Man nhất thời nóng nảy, cố sức giãy dụa, cố sức kéo: “Buông ra! Đồ hỗn đản!”

Cánh tay hắn như thép vậy, làm thế nào cũng không kéo ra được. Trên cổ đột nhiên thấy buồn buồn, là môi hắn đáp lên đó. Hắn lại nỉ non: “Nếu sớm biết làm như vậy có thể làm nàng khôi phục ti


Duck hunt