Ngao du giang hồ

Ngao du giang hồ

Tác giả: Thập Tứ Lang

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329402

Bình chọn: 9.00/10/940 lượt.

n không tự chủ cầm tay hắn, sau đó trước mắt tối sầm. Nàng bất tỉnh nhân sự.

Nàng cảm thấy mình đang nằm giữa một biển hoa vô biên vô hạn, khắp trời tung bay những đóa hoa thơm ngát, nàng không một mảnh vải che thân, nằm giữa những đóa hoa, cánh hoa mềm mại vuốt ve da thịt, thực khiến nàng thoải mái.

Từ xa có một bạch y nam tử đi tới, vạt áo tung bay theo gió. Hắn đi tới bên người nàng, tóc dài rơi xuống cọ vào mặt nàng, dịu dàng nhìn nàng. Ngón tay hắn thon dài hữu lực, xẹt qua hai má nàng, qua tai, cổ, cuối cùng đặt dưới gáy nàng.

Môi nàng bị hắn hôn. Đầu lưỡi mềm mại linh hoạt, không giống như muốn ăn nàng, mà giống như đang dụ dỗ nàng đến ăn vậy.

Tiểu Man đưa tay ôm cổ hắn, cổ họng phát ra tiếng rên rỉ thỏa mãn: “Trạch Tú…”

Biển hoa đột nhiên biến mất, Tiểu Man lập tức bừng tỉnh. Đột nhiên mở to hai mắt, lọt vào tầm mắt là sa trướng thủy mặc xa lạ, ánh nắng theo khe hở chiếu vào. Nàng hoảng sợ phát hiện toàn thân không mặc quần áo, cứ như vậy mà nằm trên giường.

Suýt nữa thì nàng hét thành tiếng, vội túm chăn bao bọc lấy thân mình, nhìn xung quanh tìm quần áo, nhưng tìm thế nào cũng không thấy.

Tới lúc gấp quá, không biết làm thế nào thì nghe thấy có tiếng người đẩy cửa đi đến, nàng lui lại góc tường, hận không được chui vào trong chăn mà biến mất.

Một bóng người xuất hiện phía ngoài màn, sau đó một thanh âm trầm thấp vang lên: “Nàng tỉnh rồi à?”

Là tiếng Thiên Quyền!

Ngay sau đó, màn được một đôi tay thon dài vén lên, khuôn mặt tuấn tú của hắn xuất hiện trước mắt, toàn thân Tiểu Man cứng đờ, lùi vào tận góc giường, run giọng nói: “Ngươi… Sao ngươi…” Nàng không biết mình định hỏi gì, hỏi hắn làm sao mà tạo ra được ảo ảnh kia, hay là hỏi hắn định làm gì với nàng.

Hắn khoác tấm áo choàng mỏng, trong phòng rất ấm áp nên cổ áo hắn mở rộng ra, một lọn tóc đen thả trước ngực, lại mang đến một vẻ đẹp khác hẳn với Trạch Tú.

“Nàng quên lời ta nói rồi sao?” Hắn cười hỏi, ngồi lên giường, đình màn lên thanh móc.

Hắn nói gì? Hình như hắn nói… nàng là của hắn.

Tiểu Man trừng mắt nhìn hắn, thật lâu sau mới nói: “Là do ngươi làm! Ngươi giết những người trong Lan Chi trai!”

Hắn chậm rãi lắc đầu: “Không phải ta!”

“Ta mặc kệ có phải là ngươi hay không! Thả ta về!” Nàng đứng dậy định nhảy ra ngoài, đột nhiên nhớ ra mình không mặc quần áo. Sắc mặt nhất thời trắng bệch: “Ngươi đã làm gì ta? Quần áo ta đâu?”

Thiên Quyền khẽ nói: “Đừng sợ, ta không làm gì cả. Chỉ là do hoa hải tác dụng chậm quá mạnh mẽ, nếu như không cởi quần áo ra thì nàng sẽ phải chịu nội thương rất nặng.”

Hoa hải? Vừa rồi nàng nằm mơ đúng là có nhìn thấy một biển hoa lớn, nhưng hoa hải đó thì có liên quan gì tới tác dụng chậm?

Thấy nàng nhìn mình đầy nghi ngờ, Thiên Quyền liền vươn tay, định sờ tai nàng, Tiểu Man cảnh giác co rụt người lại, hắn lập tức dừng động tác, nói nhỏ: “Cái bông tai trên tai nàng tên là Hoa Hải. Ta đã đeo Hoa Hải trái cho nàng.”

Nàng không nói gì, chỉ yên tĩnh nhìn hắn.

Thiên Quyền lại nói; “Hoa Hải là một loại đá kỳ lạ, Hoa Hải trái và Hoa Hải phải tương hỗ hô ứng với nhau, chỉ cần một cái phát lực gọi về thì có thể làm cho người ta sinh ra ảo giác, kêu gọi đối phương đến bên cạnh mình.”

Tiểu Man nhìn hắn thật lâu mới nói: “Trả quần áo lại cho ta, thả ta đi!”

Hắn cười cười, đứng dậy lấy từ trong chiếc rương bên cạnh ra một bộ quần áo, đặt trước mặt nàng: “Mặc vào đi, sắp đến giữa trưa rồi, nàng muốn ăn gì? Ta đi làm.”

“Ta phải đi về!” Nàng la to.

Hắn giống như không nghe thấy lời nàng, đi tới cửa, nói: “Đây là Khánh Châu, ta có một căn nhà nhỏ ở đây, tuy nhiên không thể so bằng ở Trấn Châu, cho nên chỉ có hai chúng ta, không có tôi tớ, nàng thích ăn gì để ta đi làm?”

“Ngươi không nghe ta nói gì sao?” Nàng nổi giận.

Thiên Quyền cười khổ nói: “Nàng nhìn thấy ta thì nhất định phải nói những lời đau đớn đó sao?”

“Ta phải đi về!” Nàng nói dằn từng chữ.

Thiên Quyền nhìn nàng đầy ý vị, dịu dàng nói: “Nàng đối đãi với ân nhân cứu mạng như vậy sao?”

“Ngươi là ân nhân cứu mạng gì chứ! Tất cả đều là quỷ kế của ngươi hết! Ta sẽ không để bị ngươi lừa nữa đâu!”

Thiên Quyền bình tĩnh nhìn nàng, đột nhiên xoay người quay trở lại, ngồi xuống giường, chậm rãi nói; “Nàng không biết rằng tính mạng của mình đã như chỉ mành treo chuông rồi. Không riêng gì nàng, cả Trạch Tú cũng thế. Những người bị hắn ngắm trúng đều không thể đào thoát, nếu ta không cứu nàng, ngón tay bị hắn cắt đi, nàng sẽ chết cực kỳ thê thảm.”

“Hắn?” Nàng lập tức bắt được từ quan trọng nhất trong câu nói của hắn.

Thiên Quyền cười cười: “Nàng không nghĩ rằng sự việc Bất Quy sơn là do một mình ta bày ra đó chứ?”

Chẳng lẽ không đúng sao? Tiểu Man giật mình, tuy nhiên nếu cẩn thận nghĩ lại, hình như quả thật là không thể, hắn tuổi tác cũng không nhiều, lấy thế lực lớn như vậy từ đâu ra? Hắn đã làm Thiên Quyền công tử ở Bất Quy sơn rất lâu rồi, lúc trước làm ở Thiên Sát Thập Phương chắc chắn còn trẻ hơn nữa. Người ít tuổi như vậy không thể một tay nắm phong vân trong Thiên Sát Thập Phương được. Sau lưng hắn chắc chắn còn có người khác. “Kẻ có khinh công t


XtGem Forum catalog