XtGem Forum catalog
Ngao du giang hồ

Ngao du giang hồ

Tác giả: Thập Tứ Lang

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328155

Bình chọn: 10.00/10/815 lượt.

ậy, hắn có thể sống đến giờ có lẽ cũng rất vất vả.

Thiên Quyền đứng thẳng lên, đặt quần áo đặt lên giường cho nàng: “Mặc quần áo vào đi, nàng đã ngủ một ngày một đêm, chắc là đói bụng rồi, muốn ăn chút gì không?”

Tiểu Man nhìn nhìn chung quanh, nơi này hình như là một nhà dân bình thường, “Đây cũng là nhà của ngươi sao?” Nơi hắn đến cũng thật nhiều, làm người ta nhớ tới câu thành ngữ ‘thỏ khôn có ba hang’.

Hắn cười lắc đầu: “Không phải, chỉ là một nhà dân ở ngoại ô Hàng Châu thôi, ta mới thuê.”

Hắn đẩy cửa đi ra ngoài, Tiểu Man nhanh chóng mặc quần áo, còn đang đi giày thì đột nhiên hắn lại tiến vào, hỏi; “Cá bạc phù dung được không?”

Tiểu Man gật đầu, đi theo hắn ra ngoài, cười tủm tỉm nói: “Để ta giúp.” Khả năng bếp núc của người này cao gấp trăm lần Trạch Tú, thực không thể đem ra so sánh với cái người chân tay vụng về chỉ tổ vướng víu kia. Hai người cùng bận rộn một lúc đã nấu nướng xong, bưng vào nhà, cười cười nói nói bắt đầu ăn cơm.

“Lại nói tiếp, ta từng nghĩ rằng Vân Võ kia là ngươi, thật sự rất giống.” Tiểu Man nhớ tới thần thái này của hắn, không khỏi cảm khái.

Thiên Quyền chỉ cười: “Trong lòng nàng có ta, cho nên nhìn ai cũng thấy giống ta.”

Tiểu Man khụ một tiếng, không biết phải phản bác thế nào. Hắn như biết nàng xấu hổ, liền đổi đề tài, chỉ nói đến cuộc sống gần đây của mình, nói đến dự định mở một võ quán dạy tiểu hài tử học võ, Tiểu Man không khỏi bật cười.

“Ở trấn chúng ta cũng có một võ quán, người mở chính là một lão già háo sắc. Ngươi như thế này làm cái gì mà không được, đừng có học hắn mở võ quán.”

“Vậy chờ đến khi ta thành lão già thì lại mở là được.”

Tiểu Man cười vui vẻ vô cùng.

Q.6 – Chương 12

Hữu hoa hải (tam)

Cơm nước xong, Thiên Quyền đi rửa bát, nàng ở trong phòng xem xét khắp nơi, chợt thấy trên cái bàn nhỏ có một tờ giấy Tuyên Thành được gấp rất chỉnh tề, nhìn chất giấy kia rất là quen mắt, liền bước qua, chậm rãi mở ra xem.

Trên giấy dày đặc những chữ “Gạo” xiên xiên vẹo vẹo, là do nàng viết ra lúc nhàm chán ở Khánh Châu. Cổ tay Tiểu Man run lên, trong lòng không biết có tư vị gì.

Nhìn tiếp xuống dưới, là tên Trạch Tú, sau đó là tên của nàng.

Hàng cuối cùng chính là hai chữ: Kiến Ngọc.

Lòng nàng đau xót, cúi thấp đầu xuống.

“Là ta mang đi ra, may mà không bị cháy.” Thanh âm hắn đột nhiên vang lên sau lưng, Tiểu Man không khỏi run lên, giấy Tuyên Thành nhẹ nhàng rơi xuống mặt bàn.

Nàng chậm rãi quay đầu lại, cũng không dám ngước mắt nhìn hắn, chỉ thấp giọng gọi một tiếng: “Thiên Quyền.”

Hắn cười cười, cẩn thận cất tờ giấy kia vào trong ngực, dịu dàng nói: “Nàng đừng để ý.”

Nói xong, như đột nhiên nhớ tới cái gì, lại nói: “Từ từ, ta có cái này cho nàng.”

Hắn lấy trong tay áo ra hai tấm vải trắng, đưa cho nàng: “Vốn là đồ của các người, hiện giờ châu về hợp phố.”

Nàng mở hai tấm vải ra, chính là hai tú phẩm ngày đó Trạch Tú vứt lại cho nàng ở sa mạc, một bức là cung nữ niêm hoa, một bức là thiếu niên Trạch Tú, cái nào trông cũng vô cùng sống động. Nàng nói nhỏ: “Ngươi vẫn còn… giữ?” – “Tất nhiên, đó là đồ của nàng mà.”

Tiểu Man cười, bỏ hai tú phẩm vào trong ngực, bỗng nhiên nhìn trái nhìn phải, nhìn thấy trên bệ cửa sổ có mấy tờ giấy hồng, nàng tươi cười, nói: “Đưa ta cái bút, ta làm cho ngươi một thứ rất hay.”

Thiên Quyền không biết nàng định làm gì, liền lấy giấy bút cho nàng. Nàng cầm bút viết vài chữ lên tờ giấy hồng, sau đó giấu đi không cho hắn xem, cầm kéo ngồi trên giường bắt đầu chậm rãi cắt, một mặt nói: “Đừng có nhìn trộm, nếu không sẽ không cho ngươi.”

Lời còn chưa dứt, hắn đã tiến tới nơi, ngồi bên cạnh nàng, nhìn không chớp mắt vào cái kéo linh hoạt trong tay nàng.

Tiểu Man nói nhỏ: “Không phải bảo ngươi không được nhìn sao?” Trong giọng nói lại không hề có chút trách móc nào.

Hắn không nói gì, chỉ dựa vào người nàng, im lặng nhìn nàng làm như bay, từng mảnh giấy hồng nhỏ xíu rơi xuống như những bông tuyết. Ánh nến kéo dài hai bóng người trên tường, giờ khắc này bọn họ là cùng một chỗ, là một người.

Không biết sau bao lâu, nàng rốt cục cắt xong, đặt kéo lên bàn, cẩn thận mở tờ giấy hồng ra, rạng rỡ giơ ra trước mặt hắn, lúm đồng tiền trên má lộ ra, nói nhỏ: “Thích không?”

Đó là một tấm thiếp rất đáng yêu. Một em bé bụ bẫm đang cầm trong tay một câu đối xuân, trên đó viết xiên xẹo bốn chữ: Minh Hi Kiến Ngọc.

Thiên Quyền đưa tay nhận lấy, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua mặt giấy, giống như không đành lòng chạm vào, chỉ sợ một chút bất cẩn sẽ làm hỏng nó. Hắn nhìn thật lâu mới chậm rãi gập lại, lấy hà bao ra, cất tấm thiếp cùng tờ giấy Tuyên Thành vào trong đó. Sau đó, hắn ngẩng đầu nhìn nàng, thấp giọng nói: “Nàng…”

Như là biết hắn muốn nói gì, Tiểu Man rất nhanh liền gọi một tiếng, giọng còn thấp hơn cả hắn: “Kiến Ngọc.”

Hắn mỉm cười, cảm thấy tình triều không thể kìm nén. Mọi thứ trong cả đời hắn đều không thể tự tay nắm giữ, rõ ràng là nàng gần ngay trong gang tấc mà lại như cách cả thiên nhai. Nếu như hắn tung người nhảy sang thì sẽ bị ngã tan thành bột phấn, mà cũng chỉ có thể nhẹ nhàng chạm vào má nàng, không thể gần hơn đư