Người chồng máu lạnh

Người chồng máu lạnh

Tác giả: Hạ Nhiễm Tuyết

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212285

Bình chọn: 8.5.00/10/1228 lượt.

phía quản lý bộ phận thiết kế, “Tốt nhất ông nên chuẩn bị một số tác phẩm có thể nhìn được, mấy cái bức tranh do trẻ con vẽ, nếu người kia có thể vừa ý, có mà điên.”

Vệ Thần ngoài cười nhưng trong không cười nói, rõ ràng vẻ mặt rất ôn hòa, giống hệt một công tử tao nhã, nhưng lời nói ra còn hơn cả Duệ Húc, còn độc hơn vài phần.

Duệ Húc là người trực tiếp văng bom nguyên tử, còn Vệ Thần là ném lựu đạn bọc đường.

Đều có thể nổ chết người.

“Mệt mỏi quá,” Vệ Thần không ngừng xoa cái lưng hắn, có vợ thật là tốt, xem đi, hắn chính là minh chứng tốt nhất, vì không có vợ, mới bị Duệ Húc xem như máy móc. Cũng không có ai nấu cơm cho ăn, không ai giúp hắn đi làm, ôi, độc thân thật là đau khổ.

Còn có, hắn khẽ mím môi, còn chưa có quên, vừa rồi hắn bị Duệ Húc chỉ đích danh.

Những người khác nhìn Vệ Thần đi ra khỏi cửa, toàn bộ đều nhìn quản lý Vương với ánh mắt đồng tình, đoán chừng rất nhanh hắn có thể về nhà dưỡng lão rồi. Bị hai người kia ghét, còn có thể sống yên qua ngày sao?

Người chồng máu lạnh 2 – Chương 61

Quản lý Vương khóc không ra nước mắt, hắn đã trêu ai chọc ai, hắn chỉ là một quản lý nhỏ bé, không phải nhà thiết kế a.

Nhưng những lời này hắn chỉ có thể ngửa mặt lên trời mà than, ở tập đoàn Húc Nhật, vĩnh viễn hắn chỉ có thể nói có, không được phép nói không, chỉ có thể thành công, không được phép thất bại, nếu không sẽ không có tư cách ở lại nơi đây.

Trong văn phòng Duệ húc, Vệ Thần nhàm chán ngồi trên ghế sa lon.

“Húc, anh không đi xem vợ anh sao?” Xem đi, xem đi, thấy hắn đang tự do, không giao việc còn bắt ngồi chờ, hắn cũng có thể đi tìm các cô gái trẻ đẹp để nói chuyện tình cảm, nói chuyện tình yêu đẹp đẽ, làm cái gì cũng được còn hơn là phải ngồi chỗ này nhìn cái bộ mặt lạnh lẽo kia, thật nhàm chán.

“Cô ấy đang ngủ,” Duệ Húc đang xem tài liệu ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn Vệ Thần như kẻ ngốc.

Vệ Thần cam chịu nở nụ cười, xem đi, đúng là làm trò cười mà.

“Húc, anh tìm tôi không phải ngồi ở đây nhìn anh làm việc chứ, đừng có quên, tôi cũng có công việc của tôi, anh không định nuôi không tôi chứ?” cuối cùng Vệ Thần không thể chịu được đứng lên, tiếp tục ngồi như thế, cái mông hắn thật muốn nở hoa rồi.

Một lúc sau, Duệ Húc mới đặt tài liệu quan trọng trong tay xuống, lấy ra một điếu thuốc, định hút, lại nhớ ra ở đây còn có một người nữa, nên cất điếu thuốc đi, tất nhiên, người kia không phải Vệ Thần, mà là cô gái Tô Lạc đang ngủ bên trong, cô rất mệt mỏi, hắn đã trở lại lâu như vậy mà cô còn chưa tỉnh, gần đây cô rất dễ bị mệt, có phải do buổi tối hắn quyết liệt quá không?

“Vệ Thần, giúp tôi một việc, ” hắn thở dài.

Vệ Thần vểnh tai lên nghe.

“Tôi muốn mua một thứ.” Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ nói, ánh mắt màu trà lộ ra chút trống rỗng.

“Anh cần mua cái gì?” Vệ Thần đi lên trước, cảm giác có chút khang khác, đồ gì Duệ Húc cần mà hắn lại không biết, hắn còn tưởng người này không có gì không làm được, hóa ra vẫn cần người giúp.

“Món quà sinh nhật,” Duệ Húc nhàn nhạt nói, xoay xoay chiếc bút trong tay, có chút phiền muộn.

“Quà sinh nhật?” Khóe miệng Vệ Thần giật giật, ” Không phải anh định chuẩn bị quà sinh nhật cho Tề Trữ San chứ, sinh nhật cô ấy mới qua gần một tháng, sinh nhật sang năm thì còn lâu mới tới.”

“Không phải,” Duệ Húc lắc đầu, “Sinh nhật Trữ San chính tay tôi sẽ chuẩn bị, tôi muốn tặng Tô Lạc,” hắn ném chiếc bút trong tay xuống bàn, hai tay vòng trước ngực.

“Sao anh không tự chuẩn bị, tại sao lại tìm tôi, cô ấy cũng không phải vợ tôi?” Vệ Thần chớp chớp mắt, Duệ Húc này không có cảm giác dùng dao mổ trâu để giết gà sao? Hắn là phó tổng, không phải thư kí của hắn, sao lại giao cho hắn việc như vậy chứ?

“Không phải cậu luôn nói mình là thánh tình sao? Chuyện này, cậu là người thích hợp nhất.” Hắn biết, cho dù hắn tặng Tô Lạc cái gì, cô ấy đều rất vui, rất cảm động, nhưng hắn… “Không muốn tặng món nào đơn giản, sao anh không tự thiết kế đi?” Vệ Thần lẩm bẩm nói, như vậy còn có ý nghĩa hơn.

Duệ Húc mím môi, “Xin lỗi, tay tôi chỉ vẽ vì cô ấy.” Hắn nhìn chằm chằm ngón tay mình, thản nhiên nói.

Hắn làm Vệ Thần tức giận không biết nói gì.

“Được rồi, tôi sẽ giúp anh chọn, nhưng…” Vệ Thần hít một hơi thật sâu nói, “Húc, anh phải biết rằng, rốt cuộc anh muốn cái gì, muốn làm gì, anh không thể đi sai đường, tránh cho tương lại phải hối hận.” Vệ Thần nói, đi nhanh ra ngoài, để lại Duệ Húc đang trầm ngâm.

Khóe môi Duệ Húc khẽ nhếch lên, lãnh khốc.

Cậu sai lầm rồi, Vệ Thần, tôi luôn biết mình muốn gì?

Hắn tiếp tục cầm tài liệu trên bàn, tập trung tinh thần, hắn không có phát hiện, sự phức tạp hiện rõ trên mặt hắn.

Tô Lạc nhìn chiếc hộp trên bàn, cô cầm lên, lại đặt xuống, cứ như vậy mười mấy phút đồng hồ, vẫn không biết bên trong là thứ gì.

“Muôn biết, sao lại không mở ra xem?” Duệ Húc ngồi cạnh cô, thoải mái ôm lấy vòng eo của cô.

Tô Lạc chớp chớp mắt, chỉ chỉ cái hộp trên bàn, “Đây là cho em sao?” Không biết chiếc hộp này đựng cái gì, chỉ nhìn chiếc hộp cô đã thấy thích rồi.

“Tất nhiên, ” Duệ Húc nâng cằm cô, nhìn thấy sự yếu thích không hề che dấu trên gương mặt cô, tr


Ring ring