đã là vợ anh, đây là sự thật không thể thay đổi.” Hắn không muốn nói nhiều, nhất là trước mặt cô, đúng vậy, mặc kệ lúc trước nguyên nhân gì, lý do gì, bọn họ cũng đã kết hôn.
Cô sẽ có được những gì cô muốn, còn hắn sẽ vì cô mà chấp nhận làm tất cả, thậm chí cưới một cô gái khác, chỉ để cho cô được hạnh phúc… Cho dù ….
Không yêu…
“Húc, em biết, tất cả chuyện này đều vì em…” Đột nhiên Trữ San đứng lên, ánh mắt bao phủ bởi lớp sương mỏng, thật đẹp, cô trời sinh đã đẹp, thêm giọt nước mắt trong veo lại càng xinh đẹp hơn.
“Đừng khóc…” Trái tim Duệ Húc rung động, đưa tay kéo cô, rốt cuộc không kìm chế được ôm cô vào lòng.
Ánh mắt hai người nhìn nhau, nhìn thấy bóng dáng chính mình trong ánh mắt nhau, không có che dấu, không có khoảng cách, ngày hôm nay, bọn họ đã nhìn rõ mình, nhìn rõ trái tim của nhau.
“Đừng khóc,” Ánh mắt màu trà thoáng hiện sự đau lòng, Trữ San đã nhìn thấy, môi cô khẽ hé, đột nhiên lại muốn cười, lại muốn khóc, đến cuối cùng cô đang làm gì đây, đi một chặng đường dài như vậy mới phát hiện, hóa ra, cô yêu hắn, cô luôn hưởng thụ sự dịu dàng, che chở của hắn, mà quên mất không có một ai, không có một người đàn ông nào có thể đối xử tốt với một cô gái lại không nói tới điều kiện.
“Húc, người anh yêu là em?” rốt cuộc cô đưa tay đặt lên lưng hắn, thân thể hai người gần sát, bờ môi chỉ cách nhau vài cen-ti-mét, chỉ cần khẽ cúi đầu có thể phá vỡ tất cả những gì họ đang có. Hắn không cử động, cô cũng đứng yên.
Cô đang đợi đáp án, vậy mà hắn lại trốn tránh đáp án đó.
Cô vì sao lại cố chấp như vậy, lại không thể buông tha cho thứ mình muốn, cái cần kiên trì lại không kiên trì, kết quả mới phát hiện, hóa ra, người cô muốn chính là người luôn bên cạnh cô, cô còn kịp cứu vãn không?
“Húc, nói cho em biết, anh yêu em sao?” Trữ San dùng sức ôm hắn chặt hơn, một giọt nước rơi từ khóe mắt cô, đâm thẳng vào tim hắn.
Duệ Húc hít một hơi, buông lỏng bàn tay đặt trên bả vai cô, “Trữ San, em đã kết hôn, em cần hạnh phúc ở nơi đó,” Hắn nheo mắt lại, kìm nén sự đau đớn, yêu, sẽ thế nào, không yêu, sẽ ra sao?
“Húc… Anh yêu em, em biết, em biết…” Trữ San ôm chầm lấy hắn, đem bộ ngực đầy đặn dính chặt vào lồng ngực hắn, cả người Duệ Húc cứng lại, hắn biết hắn phải rời khỏi, nhưng giọng nói và nước mắt của cô khiến hắn đau lòng. Hắn không thể rời đi, lại sợ một số việc khi đã xảy ra sẽ không thể cứu vãn những gì đã qua.
Người chồng máu lạnh 2 – Chương 64
Trong một căn phòng khách sạn cao cấp, không biết ai là người chủ động, đôi môi hai người dính chặt lấy nhau, lưỡi không ngừng chạm vào nhau, từng tiếng thở gấp gáp truyền tới, dục vọng dâng trào không thể ngăn cản, không có cách nào trốn tránh, có lẽ họ đã chờ đợi thời khắc này quá lâu rồi.
Hai người dùng sức điên cuồng xé quần áo trên người nhau, mãnh liệt, nóng bỏng, dục vọng bao trùm lấy tất cả, họ vội vã muốn có được thân thể của nhau.
Duệ Húc ôm cô đặt lên trên giường, hai tròng mắt đầy tơ máu, tai nghe tiếng rên rỉ khiêu gợi của cô, bây giờ hắn đã quên hết tất cả, bỏ qua tất cả, chỉ muốn thỏa mãn bản thân mình.
Hắn quên mình đã có vợ, quên Trữ San đã có chồng, trong mắt hắn chỉ còn tồn tại cô và cô cũng chỉ còn nhìn thấy hắn, ngọn lửa dục vọng thiêu đốt họ.
“Húc… Em muốn…” Trữ San mê man nhìn da thịt của hắn, làn da màu đồng gợi cảm, cơ thể săn chắc, thật mạnh mẽ, một người đàn ông cường tráng, cô khó chịu thở ra khí nóng, cảm giác quyết liệt này chưa từng có người đàn ông nào mang lại cho cô, cô chỉ muốn giữ lấy, muốn được thỏa mãn. Hai người họ đã quen biết nhau một thời gian dài, ngày hôm nay mới như tìm thấy chính mình ở trong con người kia, hóa ra, bọn họ đều điên cuồng như thế.
Ánh mắt Duệ Húc mê say ngắm nhìn cô gái dưới thân hắn, khẽ lắc đầu, dường như Tề Trữ San biến thành một cô gái gái nhút nhát và trong sáng, cho dù đang ở giữa sự kích tình, cô khẽ cắn môi dưới kìm nén không kêu ra tiếng, dáng vẻ này khiến cho hắn càng muốn đối xử thô bạo với cô.
Hắn thất thần mất mấy giây, khiến Trữ San khó chịu, đôi chân dài quấn chặt lấy hông hắn, cô thật sự muốn thứ cứng rắn kia của hắn lấp đầy nơi mềm mại của cô, sự đụng chạm nhẹ nhàng của cô khiến hắn không thể khống chế chính mình.
Hắn dùng lực đưa người về phía trước, tiến vào nơi sâu nhất của cô, vội càng lấp đầy nơi mềm mại đó, hai tròng mắt hắn đỏ hơn, cô gái dưới thân hắn thật xinh đẹp, hai chân của cô dùng sức quấn chặt lấy hông hắn, bộ ngực cao ngất không ngừng cọ sát vào ngực hắn.
Hắn không ngừng thở dốc, chỉ còn lại dục vọng đam mê giữa nam và nữ, bên trong không ngừng truyền ra tiếng thở gấp gáp của người đàn ông và sự rên rỉ không ngừng của người phụ nữ, từng đợt từng đợt mãi không ngừng.
Chiếc điện thoại trong túi xách hiệu Chanel đặt trên bàn không ngừng kêu lên nhưng không có ai tiếp.
Trên mặt đất, quần áo vương vãi khắp nơi còn trên giường là một đôi nam nữ đang yêu nhau mãnh liệt.
Xa xa, ánh đèn đường kéo dài trong đêm, vài chiếc ô tô lướt nhanh trong gió….
Đã khuya…
Tô Lạc co người ngồi trên ghế sa lon, cô ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường, kim ngắn đã chỉ tới số