Teya Salat
Người chồng máu lạnh

Người chồng máu lạnh

Tác giả: Hạ Nhiễm Tuyết

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212165

Bình chọn: 7.5.00/10/1216 lượt.

ong mắt hiện lên sự dịu dàng. Hắn bỏ mặc công việc, ở cạnh cô gái này, có thứ này, trái tim của cô sẽ không thể chạy thoát.

Tô Lạc nhìn chằm chằm chiếc hộp, nhẹ nhàng tháo sợi dây nơ xinh đẹp trên nắp hộp, sau đó mở từng lớp giấy…. Khi chiếc hộp được mở ra, bên trong là một chiếc bánh sinh nhật hình trái tim, trên mặt bánh một dòng chữ tiếng anh viết rất cẩn thận, Tô Lạc nắm tay lại, hốc mắt đỏ hồng lên, chớp mắt, nước mắt rơi xuống.

Duệ Húc cúi đầu, môi khẽ nhếch lên. Đúng là chỉ có Vệ Thần mới có thể nghĩ được.

“Sinh nhật vui vẻ, vợ, anh yêu em…” Hắn không khỏi nhíu mày, quá giả tạo, Lê Duệ Húc hắn sao có thể nói những lời buồn nôn như vậy, hắn nhìn thấy cô gái trong lòng lộ rõ sự hạnh phúc, còn có nước mắt cô đọng trên mu bàn tay hắn, hắn biết cô gái này tin hắn.

Quên đi, chỉ cần đạt được cái hắn muốn, tất cả đều không sao.

Trái tim hắn nhói đau…. Rất nhanh, môi hắn chạm vào tóc cô, trong mắt hiện lên sự lạnh lùng, xem như cô không may mắn, ai bảo cô là…

Cô gái của Vũ Nhiên, cô gái cản trở hạnh phúc của Trữ San, tim của hắn lại nhói đau, đúng là hắn yêu, từ đầu tới cuối, hắn đều yêu Trữ San.

“Buổi tối, chờ anh về,” Hắn hôn mái tóc có mùi hương dịu của cô, nở nụ cười lạnh, “Buổi tối, anh sẽ đón sinh nhật cùng em,” hắn ôm cô thật chặt, vốn nghĩ đây chỉ là một giao dịch, có một điều lạ là hắn không hề cảm thấy bị ép buộc.

“Vâng, em sẽ chờ anh..” Tô Tử Lạc ngửi mùi hương có lẫn mùi thuốc lá trên người hắn, nhẹ nhàng gật đầu, trái tim tràn ngập hạnh phúc, vui sướng.

Người chồng máu lạnh 2 – Chương 62

Duệ Húc dùng lực ôm chặt vòng eo cô, nhìn ánh mắt mông lung cô, hắn biết, trái tim cô, đã hoàn toàn thuộc về hắn.

Tô Lạc cẩn thận đặt chiếc bánh ngọt lên bàn, ngón trỏ quét một chút bơ đưa lên môi nếm thử, thật ngon, thật ngọt, cô nhìn chiếc đồng hồ trên tường, rõ ràng thời gian đã trôi qua lâu rồi vậy mà mới chỉ có nửa giờ đồng hồ, cô không biết khi nào thì trời mới tối, đây gọi là sống một ngày dài như một năm, hôm nay cô đã cảm nhận rõ.

Cô đứng lên, chuẩn bị làm một bàn ăn thật ngon, hắn trở về có thể ăn.

Khi cô vừa xoay người, nghe thấy tiếng điện thoại kêu, cô đứng yên tại chỗ một lúc mới đi tới, cầm điện thoại lên, cô cảm thấy hơi lạ, nơi này rất có ít người gọi tới, người này là ai?

Cô đặt ống nghe lên tai, nhẹ nhàng alô một tiếng.

“Lạc Lạc, là anh.”

Một câu Lạc Lạc, là anh, khiến ngón tay cô cầm điện thoại khẽ run lên.

“Lạc Lạc, anh biết là em,” hơi thở người kia dường như nặng hơn, còn thở dài mệt mỏi, “Lạc Lạc, em không muốn nói chuyện với anh sao? Một câu cũng không muốn sao?”

Ánh mắt cô có chút khẩn trương, tay nắm chặt điện thoại.

“Tôi còn có thể nói gì đây?” Hiện tại cô có thể nói cái gì, bọn họ đã giống như hai người lạ từng quen, cho dù đã từng yêu nhau, nhưng tất cả đã là quá khứ.

“Lạc Lạc, sinh nhật vui vẻ,” Tay Vũ Nhiên cầm một bó hoa, cái này giành cho cô, chỉ có điều hắn biết bó hoa này, không có cách nào tới tay cô.

“Cảm ơn…” Tô Lạc nghẹn ngào một tiếng, hắn còn nhớ sinh nhật cô, cái này quá đủ rồi, thật sự, cô không trách hắn, cũng không hận hắn.

“Lạc Lạc…” Vũ Nhiên hít một hơi thật sâu, “Lạc Lạc, em có thể đi ra ngoài một chút không? Chúng ta cần nói chuyện, có một số việc, em cần phải biết, chuyện của chúng ta, còn có Lê Duệ Húc.”

Khóe môi Tô Lạc khẽ run, lại không biết phải nói gì…

“Lạc Lạc… Em còn nghe anh nói sao? Chúng ta thực sự cần nói chuyện, em có thể đi ra ngoài một chút được không? Không lâu đâu, chỉ cần một lúc thôi, anh sẽ không làm mất thời gian của em, anh chỉ muốn em biết được sự thật, Duệ Húc, người đàn ông đó không phải người đơn giản như trong tưởng tượng của em đâu…”

Hắn còn chưa nói xong … Bên kia lại không có bất kì tiếng động gì, cho tới khi hắn định nói một lần nữa, bên kia lại truyền tới tiếng điện thoại dập máy, hắn chậm rãi buông điện thoại trong tay xuống, môi mím chặt lại, “Tô Tử Lạc, em cứ như vậy ở cạnh người đàn ông kia, thậm chí cũng không muốn biết hắn đã làm những gì sao?”

Hắn sẽ chờ, chờ cho tới khi cô trở thành người của hắn

Lê Duệ Húc, anh rất tàn nhẫn, anh biết không? Anh đã làm thay đổi cô ấy. Hắn nở nụ cười chua xót, ném điện thoại di động sang một bên. Trong điện thoại vẫn truyền lại tiếng tút tút.

Tô Lạc dập điện thoại xuống, dùng sức vỗ vỗ hai bên má, nở nụ cười có chút nhợt nhạt, không nên tiếp tục như này, mọi thứ đã không còn quan trọng, chuyện trước đây, cô không muốn biết, cũng không muốn đoán, chỉ cần hiện tại cô cảm thấy hạnh phúc là được, cô rất quý trọng quãng thời gian hạnh phúc này, cho nên, cô thật sự không muốn biết thêm gì nữa, tất cả đã qua dù tốt hay xấu.

Cô đi về phía phòng bếp, không để tâm thời gian đã trôi qua thêm nửa giờ.

Tập đoàn Húc Nhật, thỉnh thoảng Duệ Húc lại nhìn chiếc đồng hồ trên tay, ngay cả Vệ Thần đang hoa chân múa tay cũng phát hiện ra.

“Húc, anh có việc, muốn về sớm sao?” Hắn có chút tốt bụng vỗ vai Duệ Húc, “Có phải nhớ vợ không?”

Duệ Húc liếc mắt nhìn Vệ Thần, nhưng không thể không nói, hắn đã đoán đúng, Duệ Húc đang nhớ tới cô gái đó, trước khi đi, trong mắt cô hiện rõ sự