dịu dàng hạnh phúc, chạm nhẹ vào trái tim lạnh giá của hắn.
Đây là một cuộc giao dịch tốt, còn hắn đã rơi vào tình yêu do chính cuộc giao dịch này tạo ra.
Thật là, rốt cuộc nói nửa ngày chẳng khác nào đàn gãy tai trâu, Vệ Thần quyết định cầm tài liệu đi ra ngoài, bởi vì cần phải thu thập toàn bộ các bản thiết kế của công ty cho nên gần đây bọn họ đều rất bận rộn, Vệ Thần cũng bận đến nỗi ngạt thở rồi, không còn thời gian để đi tìm bạn gái nữa.
“Húc, sau khi mọi việc hoàn thành, tôi muốn nghỉ vài ngày, tôi muốn đi tìm vợ…” Đột nhiên Vệ Thần quay đầu lại, trên mặt đầy sự ai oán, nếu không đi tìm vợ, hắn sẽ phải sống độc thân cả đời mất.
Lê Duệ Húc ngẩng đầu lên, bĩu môi, “Nếu cậu làm việc khiến tôi hài lòng, tôi có thể cho cậu nghỉ một năm đấy.”
Vệ Thần giống như nuốt phải một quả trứng to, đi cũng không được, ở cũng không xong, người này, thật quá đáng, rõ ràng đang đe dọa hắn, một năm, vậy một năm này hắn ăn không khí à.
“Coi như tôi chưa nói,” Vệ Thần lẩm bẩm đi ra ngoài, cánh cửa đóng lại, để lại một khoảng không yên tĩnh cho Duệ Húc.
Mặt trời từ từ lặn xuống, sắc trời tối dần, như muốn nói cho mọi người biết, một ngày làm việc đã kết thúc, bận rộn công việc một ngày cũng đã được nghỉ ngơi. Duệ Húc nhìn đồng hồ trên cổ tay, đã sáu giờ chiều.
Lần đầu tiên hắn mong chờ tới giờ tan tầm như vậy, cảm giác có người đang chờ đợi mình ở nhà, kì thật rất tốt, khá tuyệt.
Hắn cầm chiếc áo khoác, đi ra ngoài, khi gần bước tới chiếc xe, điện thoại hắn kêu lên. Hắn lấy di động ra, nhìn tên trên màn hình, vẻ mặt chìm xuống.
“Alô…” Giọng nói trầm thấp gợi cảm truyền tới, không cần nói tới diện mạo, chỉ cần nghe giọng nói cũng đủ cảm nhận được sự gợi cảm.
“Húc, em muốn gặp anh,” Một giọng nữ yếu ớt truyền tới khiến trái tim Duệ Húc đập chậm lại một nhịp, sao giọng nói của cô lại thiếu sức sống vậy, có phải cô đã xảy ra chuyện gì?
“Trữ San, chờ anh, anh sẽ tới ngay,” Hắn dập điện thoại, nhanh chóng bước lên xe, khi chiếc xe khởi động cũng là lúc nó càng cách xa biệt thự của hắn.
Người chồng máu lạnh 2 – Chương 63
Tô Lạc bưng món ăn cuối cùng đặt lên bàn ăn, vẻ mặt tươi cười hạnh phúc, đôi mắt híp híp cười hình trăng khuyết, chiếc bánh ngọt đáng yêu được đặt ở giữa bàn, hôm nay là sinh nhật hai mươi mốt tuổi của cô, qua hôm nay, cô lại lớn thêm một chút, hạnh phúc cũng nhiều hơn một chút.
“Chồng…” Cô đưa tay đặt trên lồng ngực, cúi đầu, ánh mắt chứa chan hạnh phúc.
Trong một quán cà phê kiểu dáng Tây Âu tao nhã, Trữ San cầm chén cà phê nhấp một ngụm, hương vị cà phê nhập khẩu thật thơm cũng thật đắng, cô xoay người nhìn về phía ngoài, nhìn ánh đèn chiếu xuống mặt đường, trên đường có vài người đang đi lại, chiếc bóng kéo dài phía sau.
Cô nắm chặt chiếc chén trong tay, cảm giác trái tim có chút hồi hộp, có phải vì cô sắp được gặp hắn. Tay cô đưa lên trán, không biết cô bị làm sao nữa, từ sau khi trở về từ bữa tiệc kia, cả người đều cảm giác khác lạ, cô luôn nghĩ tới hắn, nhớ hắn đến phát điên.
Tiếng bước chân trầm ổn vang lên, cả người cô khẽ cứng lại, có chút căng thẳng, giống như một người đang yêu, tim đập nhanh hơn, thở cũng gấp gáp, ánh mắt mông lung, cô không phải đồ đần, biết những cảm giác này biểu hiện cho cái gì, nếu đúng là như vậy, cô đã mất đi một lần, cô không muốn tiếp tục mất đi lần thứ hai, nhất là lại bại dưới tay người phụ nữ mà cô căm ghét nhất.
Cô ngẩng mặt lên, vẻ mặt mơ màng khiến trái tim hắn có chút đau, cô sẽ chứng minh cô làm được, Duệ Húc đã rất nhanh tới bên cạnh cô, bàn tay nắm chặt, lúc này, trái tim, ánh mắt thâm chí cả linh hồn hắn đều chỉ tồn tại hình bóng của Trữ San, hoàn toàn đã quên còn có một cô gái đang đợi hắn, chờ hắn mòn mỏi.
“Làm sao vậy, có phải hắn gây chuyện với em?” Giọng nói Duệ Húc khàn khàn, có chút khó chịu, nhẫn nhịn, hắn ngồi xuống, đưa tay chạm vào má Trữ San, giống như từ trước tới nay, lần đầu tiên Trữ San ý thức được trong mắt hắn che dấu cái gì, dường như rất sâu đậm, rất mạnh mẽ…. Tình yêu.
“Húc, em muốn biết vì sao anh luôn đối tốt với em như vậy, muốn gì được nấy, thậm chí vì em mà chấp nhận bỏ qua mảnh đất kia?”
Mắt cô mở to, không muốn bỏ qua bất cứ một thay đổi nhỏ trên gương mặt hắn, còn có đáp án của hắn.
Duệ Húc mím môi, cười ảm đạm, sự lạnh lùng của hắn bị hòa tan ngay lập tức.
“Bởi vì, đó là em…” Đúng vậy, chỉ có vài chữ ngắn ngủn, bởi vì cô chính là cô, cho nên, hắn sẵn lòng trả giá cho những gì cô muốn, bởi vì cô là Tề Trữ San.
“Húc, anh yêu cô ta sao?” Ánh mắt Trữ San sáng lên, người mà cô nói chính là Tô Lạc.
“Yêu?” Duệ Húc khẽ nhếch môi, hắn yêu sao? Dường như là không.
“Làm sao em lại nói đến vấn đề này, anh cũng đã sắp ba mươi, cưới ai cũng vậy, chẳng qua là một cô gái mà thôi,” hắn nói xong, cầm chén cà phê lên uống, vẫn là mùi vị đó giờ khắc này lại dắng đến khác thường.
“Húc, vì em anh mới cưới cô ta đúng không?” Trữ San cúi đầu, nhưng ánh mắt luôn hướng tới gương mặt Duệ Húc.
Duệ Húc nắm chiếc chén trong tay, khẽ lắc đầu, ánh mắt màu trà u ám.
“Trữ San, mặc kệ nguyên nhân lúc trước là gì, bây giờ, cô ấy cũng