Old school Swatch Watches
Người chồng máu lạnh

Người chồng máu lạnh

Tác giả: Hạ Nhiễm Tuyết

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212224

Bình chọn: 8.00/10/1222 lượt.

một, hắn vẫn chưa về, cô đứng lên, nhìn thấy bàn đồ ăn đã nguội lạnh, còn một chiếc bánh ngọt chưa đụng tới, ánh mắt chua xót, đi tới cạnh chiếc điện thoại bàn, cầm lên, nhưng cầm nửa ngày, cũng không biết mình phải bấm con số nào.

Cô đặt điện thoại trong tay xuống, đi tới chiếc ghê sa lon, cô không biết số điện thoại cá nhân của hắn, cho nên bây giờ cô không biết hắn đang ở đâu?

Hắn có việc hay đã xảy ra chuyện gì?

Trái tim cô có chút khó chịu, cả người cảm giác như có thứ gì đó chặn trong cổ họng, thật khó chịu, lo lắng, căng thẳng, cả sự sợ hãi, cô chỉ biết co người lại, cứ ngồi như vậy trong đêm.

Cô nhìn chiếc bánh ngọt trên bàn, sinh nhật cô, cũng đã qua rồi, nhớ tới lời hắn nói sẽ tổ chức sinh nhật với cô, chỉ biết nở nụ cười buồn, không có vấn đề gì, cô biết hắn có rất nhiều việc cần làm, sinh nhật mỗi năm đều có, sang năm, sang năm nhất định hắn sẽ ở cùng cô.

Cô chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ, ngoài trời đã tối đen, không biết từ khi nào, nước mắt đã rơi xuống. Cô đưa tay lau nước mắt, ngồi dậy, cầm chiếc dao gọt trái cây, cắt một miếng bánh ngọt, đặt ở đối diện, lại cắt thêm một miếng đặt trước mặt mình.

Ngọn nến trên bánh sinh nhật đã không còn, mà sinh nhật cô vốn đâu có những thứ đó. Câu nói sinh nhật vui vẻ, ai đã từng nói, cô cũng quên rồi.

Cô ăn một miếng bánh ngọt, thật ngọt cũng thật chua xót. Cô nhìn chiếc ghế đối diện, ánh mắt híp lại hình trăng khuyết, có chút mông lung.

Dường như cô đang nhìn thấy người đàn ông đó, hắn xoa tóc cô, mắng cô ngốc, cả người lạnh lùng gọi cô một tiếng vợ, nụ cười như có như không, con người lúc nào cũng thơ ờ, lạnh lùng, ít ai biết đến sự dịu dàng đằng sau sự lạnh lẽo đó.

“Chồng…” Khóe môi cô khẽ cong lên, nếm được hương vị nước mắt của chính mình.

Thì ra, vô tình cô đã yêu sâu đậm như thế, chờ mong như thế, còn lớn hơn cả tình yêu của cô với Vũ Nhiên, điều này có nghĩa, cô đã yêu hắn, đã sớm vượt qua những gì giành cho Vũ Nhiên.

Cô nhìn đồng hồ trên tường, thời gian cứ thế trôi đi, còn cô vẫn cứ đợi, cứ chờ.

Cô chờ suốt một đêm, chờ đợi bóng dáng hắn, cô tin tưởng hắn nên cô nhất định sẽ chờ hắn.

Mí mắt cô nặng trĩu, vệt thâm quầng hiện rõ dưới mắt, hai tay nắm chặt đặt trên bàn, cố gắng kiên trì, có gắng níu giữ lại sự ấm áp.

Sáng sớm, từng cơn gió thổi qua, thỉnh thoảng sẽ tìm được khe cửa lọt vào lướt nhẹ qua phòng, Tô Lạc khó chịu khẽ co người lại, mơ hồ nghe được tiếng cửa mở, cô muốn mở to mắt, cô thực sự rất mệt, mệt tới nỗi không thể mở mắt ra được nữa.

Cả người co lại, cô biết người đàn ông cô chờ đợi cả đêm đang nhìn cô, ánh mắt u ám sâu thẳm, hắn đi tới, đứng trước mặt Tô Lạc, từ trên cao nhìn xuống gương mặt tái nhợt của cô, đôi mắt nhắm chặt, hàng lông mi khẽ rung, càng lộ rõ sự mệt mỏi, sắc mặt ngày càng tái nhợt.

Hắn nhìn qua thức ăn trên bàn vẫn chưa hề động đũa, cả hai phần bánh ngọt được cắt ra, môi mím lại. Hắn cúi người xuống, đưa tay ôm cô vào lòng.

“Chồng…” Tô Lạc không có ý thức ở trong ngực hắn khẽ gọi, bước chân hắn chậm lại, trong mắt sự phức tạp ngày càng nhiều.

Hắn ôm cô đi lên tầng, mở cửa, đặt cô trên giường, mới đêm hôm trước, hai người còn thể hiện điều tuyệt vời nhất giữa tình cảm của họ, nhưng từ hôm nay, tất cả đã thay đổi.

Người chồng máu lạnh 2 – Chương 65

“Chồng…” Một tiếng gọi, gương mặt nhỏ nhắn tái đi vì lạnh cọ nhẹ vào tay hắn, Duệ Húc vội vàng thu tay lại, dường như đang trốn tránh điều gì, hắn đi nhanh về phía phòng tắm, tiếng nước ào ào truyền tới.

Khói nước mông lung, hắn mở mắt ra, ánh mắt màu trà đầy vẻ tuyệt tình. Hắn nhìn thân thể mình, cảm nhận được trên lưng có rất nhiều vệt đỏ, là vết cào của Trữ San.

Tiếng nước truyền tới đánh thức Tô Lạc đang ngủ, cô xoay người, quay mặt về phía cửa phòng đang đóng, gương mặt cười nhợt đầy vẻ cô đơn mệt mỏi, cô… Rốt cuộc cũng đợi được hắn.

Duệ Húc choàng áo tắm màu trắng đi ra, bước đi trầm ổn, sắc mặt lạnh lẽo, có lẽ hắn luôn luôn như vậy, rất ít khi nhìn thấy sự thoải mái của hắn.

Hắn lấy hộp thuốc từ trong ngăn kéo đứng ra ban công, hút thuốc, ánh mắt đầy vẻ phức tạp, suy tư.

Một đôi tay nhỏ vòng qua hông hắn, sau đó ôm chặt lấy hắn, có chút căng thẳng, sợ hãi, hắn có thể cảm nhận rõ qua thân thể đang run lên phía sau.

“Em không hỏi anh đi đâu làm gì sao?”hắn không quay đầu lại, vẫn nhìn ra khung cảnh bên ngoài, gương mặt lộ ra chút hối hận nhưng rất nhạt nhòa.

Tô Lạc dán mặt mình lên lưng hắn, nhẹ nhàng lắc đầu, “Không, cái gì em cũng không hỏi,” nhưng hắn không biết, để làm được như vậy cô đã khó khăn như thế nào, lại cố gắng lấy tinh thần như thế nào. Cô muốn đi từng bước, muốn một lần nữa cùng người mình yêu, yêu say đắm, dùng tất cả để yêu.

Cô thực sự đã yêu hắn.

“Chồng… Anh đói không? Anh có muốn ăn gì không, em đi làm cho anh?” Giọng nói dịu dàng vì một đêm chưa ngủ lại có chút yếu ớt khàn khàn.

Đột nhiên hắn quay người lại, giật ra hai tay cô đang ôm hắn, ánh mắt lạnh lùng, tay Tô Lạc bị hắn nắm thực sự rất đau nhưng hắn chưa bao giờ biết.

Cô vẫn cười, cười thật dịu dàng, thật dè dặt.

Trái tim Duệ Húc cảm thấy phiền muộn, c