ng đi…”
Cả người hắn cứng lại, cuối cùng hắn vẫn quyết rời đi. Hắn đóng cửa lại, đem toàn âm thanh nhốt lại trong phòng, hắn không hề phát hiện, lúc này tay hắn đang dùng sức như thế nào.
Hắn đi vào thư phòng của mình, thay một bộ quần áo, vừa xuống tầng đã nhìn thấy một bàn ăn, không biết vì sao, lòng hắn lại càng khó chịu, hắn ngồi trên ghế, cầm một đôi đũa, không để ý thức ăn này đã nguội lạnh sau một đêm, bắt đầu ăn.
Đồ ăn cũng không vì nguội lạnh mà mất đi hương vị, hắn cảm giác ăn thật ngon, thậm chí hắn đã quên, đã bao lâu hắn không nếm qua những món ăn này.
Hắn ăn thật nhiều, thật nhiều, cho tới khi cảm thấy không thể ăn được nữa hắn mới đặt đôi đũa xuống, hắn cầm khăn lau bên cạnh lên lau khóe miệng rời đứng lên.
Bây giờ, hắn đã muộn một giờ đồng hồ.
Công ty bởi vì hắn đến chậm mà có không ít bão gió, đầu tiền là vị người mẫu đứng đầu công ty Tề Trữ San luôn cáu kỉnh khó chịu, một hồi nói quần áo không hợp, một hồi nói ánh sáng đèn không tốt, một hồi lại nói mệt mỏi, thật khó hầu hạ, làm cho tiến độ buổi chụp chậm hắn, thực ra quảng cáo này không phải không có cô là không xong, nhưng là do tổng tài yêu cầu, cho nên, bọn họ cũng chỉ có thể tuân theo.
Kim LiLi đã sớm hoàn thành buổi chụp của mình, sau đó đứng ở một bên uống nước, cô uống từng ngụm nhỏ, nhìn vẻ mặt Trữ San như cả thiên hạ thiếu nợ cô, khóe môi khẽ nhếch lên, phụ nữ thông minh là chuyện tốt chính là không thể quá thông mình, nếu không, một ngày nào đó, sẽ bị sự thông minh của mình làm tổn thương, khi đó, muốn thay đổi cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Người chồng máu lạnh 2 – Chương 76
Cô chỉ là lãnh đạm nhìn, lời đồn đãi trong công ty không phải cô không biết, nhưng biết cũng sẽ không có hứng thú tham gia, có khi, cứ giữ lại cho mình là tốt nhất, không thể không nói Duệ Húc chính là một người đàn ông cực phẩm, nhưng hắn không thuộc về cô, mãi mãi đều không thuộc về cô nên cô không muốn nghĩ, cái gì cũng không muốn.
Điện thoại di động Trữ San vang lên, ở nơi này dám để chuông điện thoại cũng chỉ có mình cô.
Quả là người có ô dù lớn, có tổng tài làm chỗ dựa, cho nên không ai dám chọc tới cô.
Ánh mắt Trữ San sáng lên, vội vàng chạy tới cầm di động, nhìn thấy tên người gọi thì vừa yêu vừa hận, cô muốn tắt máy, rồi lại không nỡ, muốn nghe lại cảm thấy như thế mình sẽ không còn mặt mũi.
Cuối cùng, cô cắn cắn đôi môi đỏ mọng, đưa điện thoại áp lên tai, cả gương mặt nhự bị mây mù che phủ.
Cô bước đi trên đôi giày cao gót, dáng người hoàn mỹ khiến ai đi qua cũng phải liếc nhìn, phụ nữ thì ghen ghét còn đàn ông thì nhìn không chớp mắt, chưa nói tới thân phận của cô, thường xuất hiện trên tạp chí với thân phận Ôn phu nhân, nhưng cô lại … Ở công ty này làm người mẫu, thật khiến người khác mở mắt.
Người phụ nữ này là một còn hồ ly, còn là một con hồ ly cực kì xinh đẹp kiều mị.
Trữ San lấy chiếc gương nhỏ, nhìn thấy dung nhan xinh đẹp của mình trong gương, xác định mình thật hoàn hảo, mới không coi ai ra gì đi vào văn phòng Duệ Húc, cô thư kí ngồi bên ngoài khẽ nhếch môi, không phải ai cũng thích Trữ San, so ra, cô vẫn thích tổng tài phu nhân đơn giản kia hơn, tối thiểu, cô ấy không vênh mặt đi qua cô.
“Húc, “Trữ San đi tới, hai tay ôm lấy vòng eo Duệ Húc, “Húc, vì sao hôm nay anh không tới em?” Môi cô cong lên, trong mắt có chút mất hứng, cả trong lòng cũng thế, thật khó chịu, cô hẳn là người mà hắn quan tâm nhất, để ý nhất, bất kể là trước kia hay sau này, trong thế giới của hắn, cô được xếp hạng đầu tiên, khi nào thì địa vị của cô bắt đầu thấp đi, nhận ra điều này khiến cho Trữ San cảm thấy lo sợ về mỗi nguy trước mặt.
Dường như có thứ gì đó rời khỏi cô, mà cô nhất định phải giữ lấy nó, nếu không, cô sẽ phải hối hận cả đời.
Duệ Húc mặt cho cô ôm, tay đặt trên bả vai cô, một hồi lâu vẫn không có phản ứng gì, hắn nhìn Trữ San cúi đầu, trong mắt lại như xuyên qua người cô, thấy được hình ảnh của cô gái khác, còn có câu nói của cô.
“Chồng…. Đừng đi… Xin anh… Đừng đi…”
Tim của hắn như bị bóp nghẹn, thật khó chịu.
“Húc, anh vẫn chưa trả lời em, sao hôm nay anh không tới đón em, có phải vì cô ta …” Trữ San không định bỏ qua nói, chỉ cần là liên quan tới Tô Lạc, cô không có cách nào để bình tĩnh, duy trì tính tình cô, lúc này cô giống như một người vợ hoài nghi chồng mình ngoại tình, mà sự thật, hắn căn bản không phải là chồng cô.
“Cô ấy bị ốm,” giọng nói lãnh đạm vang lên, khiến cả người Trữ San khẽ run lên, cô nhìn xuống, không ai nhìn thấy sự ghen tị sâu đậm trong mắt cô.
Là cô ta, quả nhiên là cô ta…
Cô không nói gì thêm, chỉ ôm chặt lấy eo Duệ Húc, sợ hắn sẽ chạy mất.
“Húc, anh thích cô ấy… Có phải không…” Một lúc sau, cô mới thì thào ra tiếng, giọng nói run rẩy, khiến người khác dễ dàng nhận ra cô đang lo sợ, còn có để ý, Duệ Húc khẽ nhíu mày, ngón tay trượt xuống trên lưng Trữ San.
“Đừng nói linh tinh, làm sao anh có thể yêu cô ấy, cô ấy chỉ làm một quân cờ trong tay anh, cưới cô ấy, để tránh cô ấy phá hủy tình cảm của em,” nói tới đây, hắn phát hiện hình như mình đã nói thái quá, hắn nhẹ nhàng vỗ lưng Trữ San, ôm