đi tới. Cô cười có chút mất tự nhiên, coi như lời chào xã giao.
Các cô cũng không tính là thân quen, huống chi, cô có chút sợ cô ấy…
“Tô Tử Lạc… Nghe nói cô bị bệnh?” Trữ San buông lỏng hai tay, vẫn đứng ở cửa, cố ý chặn đường Tô Lạc, giữ cô ở trong không gian nhỏ hẹp này.
Đột nhiên, không khí trong gian phòng trà có chút bất thường, Tô Lạc hít một hơi thật sâu, lại không nói gì.
“Tô Tử Lạc, hóa ra, cô cũng không đơn giản, cô cho rằng giả bệnh có thể giữ lại Húc sao?” Trữ San cười nhạo báng, dường như đang cười Tô Lạc không biết tự lượng sức mình, cười vì mấy cái mưu kế này thật mất công, mặt Tô Lạc tái đi, cô cúi đầu, ngón tay gắt gao nắm chặt vạt áo, quả thực cô đã từng nghĩ như thế… Nhưng có liên quan gì tới cô ấy?
Lê Duệ Húc là chồng của cô, cô mới là vợ của hắn.
” A… Tô Tử Lạc, không biết cô ngốc thật hay là giả ngốc,” Trữ San bước tới gần Tô Lạc, cúi đầu, nhìn thấy gương mặt bình thường của Tô Lạc – cô ta thì có cái gì tốt chứ, khiến cho Vũ Nhiên nhớ mãi không quên, thậm chí khiến cho Duệ Húc không đành lòng với cô ta, thậm chí vì cô ta mà bỏ cô lại.
“Cô Tề, xin lỗi, tôi còn muốn làm việc, làm ơn cho tôi qua.” Tô Lạc ngẩng đầu lên, không muốn nghe những lòi Trữ San nói nữa, cô biết cô gái này không có hảo cảm với cô, có lẽ lời nói kế tiếp của cô ấy đều là những lời cô chưa bao giờ muốn nghe.
“Cô muốn trốn tránh sao? Tô Lạc.” Trữ San không buông tha cho cô, cũng không tránh đường, cô gái như này sao có thể ở cạnh Duệ Húc, đúng là không tự lượng sức mình, người phụ nữ có thể đứng cạnh Duệ Húc ngoại trừ Trữ San không còn ai có tư cách.
Ánh mắt Trữ San lạnh đi, nhìn chằm chằm vẻ mặt tái nhợt cuả Tô Lạc, khóe môi nhếch lên, tốt lắm, thù mới hận cũ tính luôn một lượt đi.
Đột nhiên cô kéo tay Tô Lạc, nhìn thấy chiếc nhẫn trên ngón tay cô.
Cả người Tô Lạc khẽ rụt lại, cảm giác tay bị kéo tới đau.
“Cô Tề, làm ơn buông tôi ra.” Cô không ngừng giãy tay ra, Trữ San dùng lực ngày càng mạnh.
Chiếc nhẫn này thật đẹp, Trữ San cười lạnh, cười thật độc ác.
Tay cô chạm lên chiếc nhẫn, nhìn thấy có chút chỉ quận trên nhẫn. Bỗng nhiên, cô tháo chiếc nhẫn xuống, Tô Lạc định lấy lại, nhìn thấy Trữ San tháo sợi chỉ ra, sau đó đeo trên ngón tay mình, không lớn không nhỏ, vừa khít, dường như, chiếc nhẫn này làm ra vốn để giành cho cô.
Sắc mặt Tô Lạc trắng bệch, sợi chỉ nằm cô đơn trên mặt đất, giống như sợi tơ hồng của nguyệt lão giành cho cô bị người khác dừng sức kéo đứt, dường như một đoạn duyên phận cũng đã bị cắt đứt.
“Có thể anh ấy chưa nói với cô, chiếc nhẫn này là do chính anh ấy thiết kế, nhưng lại giành cho tôi,” Trữ San cười ác ý, hết sức vui vẻ nhìn gương mặt tái nhợt của Tô Lạc, đây chính là cái cô cần, cô muốn cô gái này biết khó mà lui, cô gái này thật không biết lượng sức mình, mười Tô Lạc cũng không so với một Trữ San.
Cô cũng muốn cô biết, rốt cuộc trái tim Duệ Húc giành cho ai.
Người chồng máu lạnh 2 – Chương 78
“Trên tầng hai biệt thự họ Lê, có một phòng bí mật, không biết cô có biết không? Nhưng…” Nói tới đây, Trữ San nợ nụ cười, nụ cười thật xinh đẹp, “Tôi khuyên cô không nên biết thì tốt hơn bằng không…” Trữ San không nói gì, cúi đầu nhìn chiếc nhẫn ở ngón áp út, màu sắc thật đẹp, cái này vốn thuộc về cô.
“Ai, thật đáng tiếc, cái này đã bị cô đeo qua, dơ bẩn,” Cô tiếc nuối nói.
Ánh mắt Tô Lạc trong chớp mắt liền ngập nước nhưng lại không hề chảy xuống, cô cố gắng chịu đựng, hai bàn tay đan chặt vào nhau lại không thể ngăn được sự đau đớn đang tràn ra trong tim.
Trữ San quay người lại, vô cùng tao nhã, cô kéo chiếc nhẫn ra, cầm trên tay, “Cô muốn sao, vậy tôi cho cô, cái này tôi vốn không cần.” Cô nở nụ cười thật đẹp, nhưng không thể ngăn được sự độc ác hiện rõ trên mặt.
Tô Lạc thẫn thờ đưa tay ra, cô ấy không cần nhưng cô cần, cô ấy coi như cỏ rác còn đối với cô nó chính là thứ quý giá nhất.
Trữ San cười lạnh, ngón tay khẽ bắn nhẹ, chiếc nhẫn nhỏ từ tay cô rơi xuống… Sau đó, cứ như làm trò trước mặt bọn họ, rơi xuống dưới đất keng một tiểng rồi lăn đi, có thể lăn xuống cống thoát nước, cũng có thể ở trên sàn nhà, nhưng tất cả đều là bóng tối.
“Nhẫn của tôi…” Môi Tô Lạc run lên, cảm giác ngón tay áp út đau tới trái tim, sự đau đớn tột cũng này cứ đeo bám cô, cô đi qua, ngồi xổm xuống, muốn đi tìm nhẫn của mình, không nhìn thấy nó, không tìm dược nó, cảm giác tim mình ngừng đập, ánh mắt vô hồn, giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt tái nhợt rồi rơi xuống bàn tay lạnh giá của cô.
“A, xin lỗi, tôi lỡ tay,” Trữ San thoải mái đứng nhìn rồi cười, cười thật ác độc, lời xin lỗi chính là vô nghĩa, cô chính là cố ý, Trữ San cô không chiếm được thì người khác đừng hòng chiếm được.
Cô không chiếm được vậy cô sẽ phá hủy đi tất cả.
Chiếc nhẫn kia vốn là của cô lại bị người khác đeo rồi, cô không thích nữa, thật bẩn.
“Vì sao…” Tô Lạc đứng lên, ánh mắt ngập nước, “Vì sao cô phải làm như vậy, cô cho họ là gì, cô muốn thì cô giành lấy, cô không cần thì cô vứt bỏ, họ là con người, họ có cảm tính, không phải đồ chơi của cô, tình cảm có thể tùy tiện như vậy sao? Cô biết không? Cô là một cô gái