Duck hunt
Người chồng máu lạnh

Người chồng máu lạnh

Tác giả: Hạ Nhiễm Tuyết

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214493

Bình chọn: 10.00/10/1449 lượt.

đặt tay lên bụng, cô mặc một bộ váy rộng thùng thình giành cho bà bầu, bụng của cô đã to lắm rồi, đứa bé đã được tám tháng, giống như một quả bóng lớn nằm trọng bụng cô vậy, ánh sáng bên ngoài lọt vào phòng, cơn gió dần dần ấm lên, cũng mang theo một chút khí nóng, cô kéo kéo tấm rèm, chớp mắt, cả căn phòng như lạnh hơn rất nhiều.

Khi cô xoay người, hàng lông mày nhăn lại, cô đứng tại chỗ, tay đặt trên bụng dùng sức nắm lấy. Đau… Cảm giác đau này chưa từng trôi qua… Bây giờ mới có tám tháng, đứa bé của cô không phải không đợi được chứ. Mồ hôi chảy xuống từ trán, cảm giác đau càng ngày càng rõ, giống như muốn xé nát cô, thật sự rất đau…

“Dì Hồ…” Cô vô lực kêu lên một tiếng, mới nhớ tới, Dì Hồ đã đi ra ngoài mua đồ… Cô đưa tay bán vào tường, không để mình ngã xuống, cố gắng đi tới, trên sa lon có điện thoại di động của Thiếu Triết cho cô, đi gần tới ghế sa lon, cô đã không trụ đơợc, mọi thứ trước mắt trở lên mờ ảo, cô khó mà có thể chịu đựng được nữa.

Không được, cô nhất định phải cầm cự, nếu không… Đứa bé và cô rất có thể xảy ra chuyện.

Tay cô cố gắng đưa về phía trước… Muốn lấy chiếc điện thoại ở trên ghế sa lon… Một tay cô đặt trên bụng, sự đau đớn khiến mặt cô trắng bệch, tái nhợt đáng sợ.

Tóc cô bị mồ hôi thấm ướt, từng giọt từng giọt rơi trên vai cô, cuối cùng cô đã lấy được di động… Cô dùng sức mở mắt lớn, tìm được số điện thoại, cô ấn nút gọi, phịch, điện thoại rơi trên mặt đất, cả người cô co lại, sự đau đớn này sắp hành chết cô rồi.

Tron công ty, Thiếu Triết đang ngồi trước một đống tài liệu, một cô gái xinh đẹp đứng trước mặt hắn, cô nhìn nhìn ngón tay của mình, sau đó chưa từ bỏ ý định nhìn chằm chằm vào hắn, dường như muốn đục một cái lỗ trên người hắn. “Thiếu Triết..”

“Thiếu Triết, không phải anh vẫn còn một bộ sao? Cho chị đi, chị thật sự rất thích, chị đưa cho em gấp ba lần tiền có được không? Cô gái giơ ba ngón tay ra, còn nói mấy lời như vậy, cô đã ở đây nửa ngày rồi, nịnh nọt rồi thì gạ gẫm đủ các kiểu, bộ trang sức kia cuối cùng hắn có cho hay không.

Người chồng máu lạnh 3 – Chương 50

“Xin lỗi chị, bộ trang sức đó tôi đã tặng người khác, không phải vấn đề về tiền, còn nữa, cũng không phải chị không biết, tôi là em họ chị, sao có thể lấy tiền chị được chứ? Chị cho tối gấp mười lần, tôi cũng không thể mang tới cho chị.” Bạch Thiếu Triết lãnh đạm nói, cô gái có chút ngượng ngùng vuốt vuốt mái tóc mình.

“Thiếu Triết, vì sao cậu chỉ làm có mười bộ, sao lại không làm nhiều hơn một chút?” Cô gái chu cái miệng ra, có chút yêu cầu đó mà hắn cũng không chịu đáp ứng. Hắn đúng là một người em họ máu lạnh mà.

“Chị à, vấn đề này chị có thể đi hỏi anh rể tôi, tôi tin tưởng, anh rể sẽ cho chị đáp án đầy đủ, về phần bộ trang sức kia, tôi chỉ có thể nói xin lỗi, đó là thiết kế cảu Claudia, tôi không có quyền mang đi,” Thiếu Triết đưa tay tỏ vẻ đáng tiếc, khi cô gái nghe thấy cái tên Claudia, đành phải chấp nhận.

Bộ trang sức đã nằm trên tay Claudia, ai dám lấy chứ, đó là thiết kế của cô mà.

“Như vậy, cậu hãy nói với Claudia, nếu cô ấy không thích, có thể cho chị, chị ra giá gấp ba lần,” lại nữa, mấy ngón tay cứ giơ giơ trước mặt cô, Bạch Thiếu Triết cảm thấy mình sắp bị bại dưới tay cô chị họ này.

Đột nhiên điện thoại hắn vang lên, đây là điện thoại di động của hắn, bình thường ít ai biết số, ít ai gọi tới.

Hắn lấy di động ra, một dãy số hiện lên, tiếng chuông vang lên một chút rồi tắt ngấm, đây là… Ánh mắt hắn mở lớn, ngay cả áo khoác cũng chưa lấy, hắn đã vội chạy ra ngoài.

“Thiếu Triết, cậu muốn đi đâu, áo khoác của cậu,,,” Cô gái cầm áo khoác của hắn lên không ngừng gọi tên hắn, nhưng những tiếng gọi bị giam giữ trong phòng, không một chút nào rơi vào tai hắn.

“Chuyện gì mà vội vã như vậy?” Cô gãi gãi tóc mình, ngồi ở trên ghế sa lon, hết sức nhàm chán, cô lấy ra điện thoại đi động.

Rất nhanh, tiếng nói từ bên kia truyền tới.

“Chồng, là em, Thiếu Triết không đồng ý để cho em bộ trang sức kia, nhưng em rất muốn…”

“Thật sao, chồng, anh đã mua cho em một bộ?”

“Làm sao anh không chịu nói sớm…”

“Được rồi…. Em lập tức về ngay…”

Cô đứng lên, vất chiếc áo khoác của Thiếu Triết sang một bên, còn giẫm lên nó, đúng là chỉ có chồng của cô là tốt thôi.

Chiếc áo khoác bị ném trên mặt đất còn in giấy giày cao gót.

Thiếu Triết lái xe thật nhanh, gặp đèn đỏ cũng không dừng. Hắn dùng sức nắm chặt tay lái, ánh mắt luôn nhìn thẳng về phía trước, cảm giác sốt ruột tràn ngập, hắn có cảm giác Tô Lạc đã xảy ra chuyện.

Xe dừng lại, hắn vội vàng mở cửa, mùi máu nồng đậm từ bên trong bay ra, mày hắn nhíu chặt lại, nhìn thấy Tô Lạc đang dựa vào ghế sa lon, máu gần như đã nhuộm đỏ mảng váy của cô.

“Tử Lạc,” hắn kêu tên cô thật ớn, vội vàng chạy tới, Tô Lạc vẫn nắm chiếc di động trong tay, ánh mắt nhắm nghiền.

“Tử Lạc, Tử Lạc. Tỉnh…” Hắn vội vàng ôm lấy Tô Lạc, cô sắp sinh sao, không phải còn hơn tháng nữa mới đến ngày sinh mà? Sao đột nhiên lại.

Hàng lông mi đẫm nước của Tô Lạc khẽ động, giọt nước mắt từ khóe mắt rơi xuống.

“Cứu… Đứa bé…” Tay cô vô lực kéo chiếc váy, khóe môi khẽ động nói ra một câ