ng lại, trong mắt hiện lên thứ gì đó rất nhanh liền biến mất, đứa bé là con cô, vốn không quan hệ tới người kia.
“Bánh Bao Nhỏ,” cô gọi cái tên mà Thiếu Triết đặt cho nó, Bánh Bao Nhỏ dường như nghe thấy, không ngừng khua khua cái tay trước mặt cô, đôi mắt to đẹp híp lại thành hình trăng khuyết, một đứa bé trai so với những đứa bé gái ở đây đều xinh đẹp hơn rất nhiều, làm cho nhiều ông bố hâm mộ và ghen tị.
“Lại đây, Bánh Bao Nhỏ, cho cha bế cái nào…” Bạch Thiếu Triết thoải mái ôm lấy Bánh Bao Nhỏ từ trong lòng Tô Lạc, có thể gần đây đứa bé này luôn do hắn ôm, khi nó mở mắt lần đầu tiên cũng là nhìn thấy Thiếu Triết cho nên nó có cảm giác rất thân mật với Thiếu Triết.
“Thiếu Triết… Anh….” Tô Lạc nghe hắn nói chữ cha, trên mặt có rất nhiều vẻ phức tạp,”Thiếu Triết, như vậy không công bằng với anh,”
Thiếu Triết đặt một tay lên bả vai cô, “Tử Lạc, cô hẳn là phải hiểu rõ, Bánh Bao Nhỏ, cô nhẫn tâm để nó làm một đứa trẻ không có cha sao? Cô yên tâm, tôi sẽ không ép cô… Tôi sẽ chờ cô, chờ cô quên những chuyện đã qua, và chờ cô đón nhận tôi….”
“Đúng không ?… Bánh Bao Nhỏ… Con nói xem cha con nói có đứng không?” Hắn đưa tay chạm nhẹ vào gương mặt Bánh Bao Nhỏ, nó nở nụ cười, tiếng i a không ngừng truyền tới, những tiếng này là những âm thanh tuyệt đẹp nhất mà Tô Lạc được nghe.
Cô nhìn ra cửa sổ, Bạch Thiếu Triết nói đúng, cô thật sự nhẫn tâm để Bánh Bao Nhỏ không có cha sao?
Thoáng cái đã hai năm trôi qua, trong chớp mắt, khi tất cả đều không để ý thì thời gian đã vội vàng trôi qua.
Hai năm có thể khiến cho một đứa bé đã biết kêu cha gọi mẹ, biết đi, biết chạy, hai năm có thể khiến cho một người phụ nữ bình thường biến thành một nhà thiết kế trang sức nổi tiếng thần bé nhất, hai năm cũng có thể làm cho một đôi vợ chồng trở thành người xa lạ, hai năm cứ vội vàng đi qua, mỗi người một việc trải qua hai năm.
Trong phòng khách, đôi chân mập mạp chạy chạy trên đôi xăng đan nhỏ, lộ ra bắp chân trắng nõn, mạp mạp rất đáng yêu.
Cuối cùng đôi chân cũng dừng lại trước một cánh cửa, ngước đầu nhỏ lên nhìn, mái tóc đen mềm mại, cánh tay béo ú đặt trên cửa, định đẩy ra, cả người lại bị bế lên.
“Cha…” Đứa bé vui vẻ ôm lấy cổ người đàn ông, cái đầu nhỏ cọ xát vài cái vào cổ hắn, gương mặt nhỏ nhắn đáng yêu làm cho người gặp người yêu, nhất là ánh mắt của nó, đôi mắt nhỏ màu trà, càng lớn lại càng lộ rõ, càng ngày càng có thần.
Người đưa ông đưa ngón tay đặt trên môi nó, “Suỵt, Bánh Bao Nhỏ, không được làm ồn, mẹ con còn đang ngủ,”
Bánh Bao Nhỏ vội vàng gật cái đầu tròn béo ú, giống như con gà môt thóc.
Bạch Thiếu Triết đưa tay xoa đầu nó, ánh mắt trần đầy tình thương, hắn bế đứa bé ra ngoài, vừa đi vài bước, hắn lại quay đầu nhìn cánh cửa đang đóng kia, cô ấy thực sự quá mệt rồi, liên tục một tháng phải làm việc, thời gian ngủ cũng không có, mới hoàn thành xong bản thiết kế trang sức cho công ty, làm cô vất vả rồi, hai năm nay, sự thay đổi của cô khiến người khác phải bất ngờ, Claudia- nhà thiết kế nổi tiếng nhất của Bạch gia, trong cuộc thi thiết kế trang sức năm ngoài, tác phẩm của cô đã đạt giải nhất, cô bây giờ so với người hai năm về trước như hai người khác nhau, nhưng cô vẫn là cô, vẫn là Tô Tử Lạc cho hắn chai sữa ngày ấy.
Còn có đứa bé trong lòng hắn nữa, hắn cúi đầu, đưa tay nhéo cái má phúng phính của Bánh Bao Nhỏ, rồi ôm lấy nó,”Bánh Bao Nhỏ, hình như còn lại béo lên rồi, cứ tiếp tục như vậy, mẹ còn sẽ không muốn ôm con nữa đâu.”
Bánh Bao Nhỏ chu môi ra, mặt nhăn lại, không hiểu cha nó đang nói cái gì béo đây.
Người chồng máu lạnh 3 – Chương 52
Thiếu Triết lại nhéo nhéo cái má béo ú của Bánh Bao Nhỏ, tên nhóc này thật là tròn, cái tên Bánh Bao Nhỏ đúng là rất hớpj.
“Cha, không béo mặt Bao Bao, đau đau,” Bánh Bao Nhỏ đưa hai bàn tay mũm mĩm che mặt, ánh mắt màu trà trẻ con lộ vẻ đáng thương.
“Được rồi, cha không béo mặt Bao Bao nữa,” Bạc Thiếu Triết buông tay xuống, thực ra hắn vẫn muốn nhéo thêm nữa, ai bảo gương mặt của Bánh Bao Nhỏ tròn tròn lại trắng hồng mềm mềm, thật đáng yêu.
“Cha, Bao Bao muốn ăn kem kem,” Bánh Bao Nhỏ kéo kéo tay áo hắn, gương mặt nhỏ dính chặt vào cổ hắn, còn giống chú chó nhỏ, cọ qua cọ lại.
“Mẹ con đã nói rồi, không được cho con ăn kem nữa, đừng quên, ai hôm trước bị bệnh?” Thiếu Triết khẽ nhíu mày, đưa tay bóp cái mũi nhỏ nhỏ, như vậy rồi còn thích ăn kem.
“Nhưng mà, Bao Bao tốt lắm, bụng bụng không đau nữa, Bao Bao muốn ăn,” Bánh Bao Nhỏ đưa đầu lưỡi liếm liếm khóe môi, giống như một con mèo nhỏ vậy. Đôi mắt to tròn chớp chớp nhìn Thiếu Triết, cuối cùng hắn đành phải gật đầu đồng ý.
“Được rồi, cha mua cho con, nhớ không được nói với mẹ đấy, nếu không, mẹ con sẽ tức giận mắng cha đấy.”
“Vâng, Bánh Bao Nhỏ dùng sức gật gật cái đầu, ngón tay nhỏ xinh chạm vào tay hắn. Vẻ đáng yêu này khiến cho bất kì ai cũng không lỡ từ chối nở nụ cười.
Trên đường, một người đàn ông dắt tay một đứa bé, đứa bé không quá hai tuổi, môi hồng răng trắng, mập mạp những rất đnág yêu, nhất là đôi mắt kia, dưới ánh mắt trời, long lanh lấp lánh, ánh mắt màu trà vô cùng sang trọng. Ngườ