XtGem Forum catalog
Người chồng máu lạnh

Người chồng máu lạnh

Tác giả: Hạ Nhiễm Tuyết

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210600

Bình chọn: 10.00/10/1060 lượt.

chớp mắt, không phát hiện, mọi thứ trước mắt một lần nữa trở nên mờ ảo, ánh mắt cô mơ hồ, trái tim cũng mờ nhạt.

Tiếng nhạc vang lên, Lê Duệ Húc buông tay Tô Lạc, để lại một mình cô bơ vơ.

Hắn đưa tay về phía Trữ San, sau đó nhìn Vũ Nhiên, “Không để ý tôi và vợ anh khiêu vũ một bản chứ?”

Cả người Vũ Nhiên cứng ngắc gật đầu, cảm giác chính mình đứng cũng không vững, hiện tại tất cả hắn chỉ để tâm tới Tô Lạc, trong mắt không còn nhìn thấy ai nữa, trong đầu hắn tràn ngập suy nghĩ về cô, như thế nào, quá khứ tuy vất vả, nhưng cô rất kiên cường sống, bởi vì cô là Tô Tử Lạc, cô yêu quý bản thân mình, cũng yêu cuộc sống của mình, nằm mơ hắn cũng không thể ngờ, cô lại ở bên cạnh Duệ Húc, ngay khi … Bạn gái, không đúng, phải gọi là người tính mới đúng, Lạc Lạc, làm sao em có thể.

“Anh ta là gì của em?” Giọng nói Vũ Nhiên lạnh lùng vang lên, phải mất một lúc hắn mới có thể tìm lại bình tĩnh của mình, hắn đi qua Tô Lạc, Lạc Lạc trong sáng thuần khiết trong lòng hắn ở nơi nào đây, vì sao cô ấy lại biến thành thế này, cô có biết Lê Duệ Húc là ai, hắn là một thương nhân ăn tươi nuốt sống người khác, hắn chính là ma quỷ.

Tô Lạc bước lùi về sau, lần đầu tiên cô nhìn thấy ánh mắt Vũ Nhiên đáng sợ như vậy, lúc này, tất cả sự dịu dàng trước đây của hắn đã biến mất, có thể đây mới chính là hắn, chỉ là cô đã xem nhẹ, đây mới chính là tính cách thật nhất của hắn.

“Anh ấy đã nói rồi đó, em là bạn gái anh ấy.” Tô Lạc cố gắng nói thật thoải mái, cô biết, trong lòng cô có một hòn đá to đè xuống rất nặng, rất nặng.

“Tô Tử Lạc, anh mặc kệ em và người đó có quan hệ gì, rời xa hắn ngay lập tức, người kia không phải người em có thể chọc tới, em không biết, chúng tôi …” Ôn Vũ Nhiên còn muốn nói thêm, phát hiện người đàn ông cao lớn đã đứng trước mặt.

“Ôn tiên sinh, tôi gửi Ôn phu nhân lại cho ngài, chúc ngài vui vẻ.” Lê Duệ Húc kéo tay Tô Lạc, hai người rời khỏi tầm mắt hắn, Vũ Nhiên định đuổi theo, lại có nhiều người hướng hắn chúc rượu, hắn không có quên, mình là chủ nhân của bữa tiệc này, Trữ San đang đứng trước mặt hắn, làm tốt phận sự của nữ chủ nhân, nhưng cô lại trừng mắt nhìn người phụ nữ bên cạnh Duệ Húc, không hiểu vì sao, cô cực chán ghét sự tồn tại của người này.

Lê Duệ Húc lấy cho Tô Lạc một ly nước, Tô Lạc nhận lấy, cả người run lên.

Người chồng máu lạnh 2 – Chương 23

“Tô Tử Lạc, em sẽ rời khỏi anh sao?” Đột nhiên hắn đưa tay về phía Tô Lạc, cô vội vàng nhắm chặt mắt, lông mi dài khẽ rung sợ hãi.

“Em không cần sợ hãi như vậy, anh sẽ không đánh em,” Khóe môi Duệ Húc cong lên, giống như lời hắn nói, tay hắn đặt trên bả vai Tô Lạc, sau đó dùng lực nắm chặt. Tô Lạc cảm thấy đau, nhưng lại không phát ra tiếng kêu, sự trừng phạt này so với ăn một cái tát còn đau khổ hơn.

“Tô Lạc, em vẫn chưa trả lời anh, em sẽ rời khỏi anh sao?” Cuối cùng tay hắn cũng bớt lực, thân thể hắn chắn trước Tô Lạc, nhiều người đã nhìn qua về hướng bọn họ, cả người hắn đã đủ thu hút ánh nhìn của mọi người, cho dù ở đâu trong trường hợp nào cũng giống nhau.

“Anh sẽ để em rời khỏi sao?” Tô Lạc ngẩng đầu, trên vai cảm thấy đau, cô nắm chặt hai bàn tay, hóa ra hắn đã nghe thấy tất cả những gì họ vừa nói.

“Em cứ nói đi?” Lê Duệ Húc có chút tình người buông cô ra, nhưng tay lại vòng qua eo cô, dùng sức ôm, chỉ cần một lần gìm chặt có thể lấy mạng cô.

Tô Lạc chỉ có thể ngây ngốc dựa vào người hắn, cho tới bây giờ, cô cũng không biết, bên trong một người đàn ông lại có thể tồn tại song song sự đối địch nước với lửa, rõ ràng trên mặt hắn như có băng tuyết bao trùm, ánh mắt của hắn lại nộ rõ sự tức giận như núi lửa phun trào.

Cô đã biết, tất cả của cô đều nằm trong tay người đàn ông này, muốn rời khỏi, không thể nào, trước mắt cô, Vũ Nhiên đang tươi cười, nói chuyện với những vị khách, đây là gương mặt mà cô chưa bao giờ nhìn thấy… Thông minh lanh lợi, sành đời, thật lợi hại.

“Vừa rồi, có phải anh cố ý không?” Tô Lạc túm lấy cổ tay hắn, dùng sức kéo, Duệ Húc liếc nhìn cô, nhìn thấy cổ tay áo bị cô nắm, có phải cô muốn làm nhăn âu phục của hắn.

“Vợ, em không hề ngốc.” Hắn nghiêng người, che Tô lạc ở phía sau mình, dường như đang ngăn cản ánh mắt mọi người nhìn tới, tất cả những cô gái ở đây đều rực rỡ, cô lại như một bông hoa dại, thực sự rất đặc biệt, bởi vậy nên có rất nhiều người chú ý tới cô. Tất cả những thứ hắn sở hữu, hắn sẽ xem xét, sẽ không để cho bất kì kẻ nào nhìn ngó, chưa kể còn có một người khác ở đây.

“Em sẽ không đi đâu cả, trừ khi anh để cho em đi, nếu không, em sẽ không chủ động rời đi, câu trả lời như vậy anh có hài lòng không?”Tô Lạc quay mặt, ánh mắt nhìn vào khoảng không.

Thế giới của cô đã tràn ngập sự dò xét và những toan tính, cuộc sống như thế là cái cô cần sao?

Cô cúi đầu xuống, nhắm mắt lại, xung quanh truyền tới tiếng nhạc, tiếng nói cười, nhưng trái tim cô thực sự cô đơn.

Mệt mỏi, một bàn tay ấp áp đặt lên má cô, nhẹ nhàng xoa.

“Dạ,” Tô Lac nhẹ gật đầu, bàn tay này thật ấm áp, chỉ tiếc có mỗi nó là thứ duy nhất ấm áp.

“Chúng ta đi thôi.” Ngoài ý muốn, Duệ Húc đưa Tô Lạc rời khỏi, ngoại trừ thời gian khiêu v