ũ bên cạnh Trữ San còn lại hắn đều ở cạnh Tô Lạc, không ai biết thân phận của cô, cũng không người nào biết gia cảnh nhà cô, nhưng họ biết cô gái này đã chiếm gần hết thời gian tối nay của Duệ Húc.
Tề Trữ San nhìn ra cửa, nhìn thấy sự biến mất của hai người, cảm giác trong lòng không hề thoải mái..
“Trữ San, vì sao hai người họ lại cùng tới đây?” Vũ Nhiên kéo tay Trữ San, bọn họ muốn làm gì Tô Lạc. Lê Duệ Húc muốn làm gì, hắn hủy đi mình còn chưa đủ sao, còn định ra tay với Tô Lạc sao?
“Lạc Lạc, trong lòng anh chỉ có Lạc Lạc, anh đừng quên, em mới là vợ của anh,” Vỗn Trữ San đã khó chịu, bây giờ Vũ Nhiên còn nhắc tới Lạc Lạc, cái tên này giống như âm hồn quấn quýt lấy cô, bao lâu nữa, cô mới không phải nghe thấy cái tên ghê tởm này.
Ôn Vũ Nhiên mím môi không nói gì, từ từ buông tay Trữ San ra.
“Anh và cô ta đã không còn khả năng, bởi vì cô ta đã là người của Duệ Húc, mà anh cũng đã có em, Nhiên…” Trữ San ôm lấy cánh tay Vũ Nhiên, trong thâm tâm khẽ nguyền rủa chính mình, như thế nào lại không kiềm chế được tính tình của mình.
“Anh biết rồi.” Vũ Nhiên như mất hồn ôm lấy cô gái trước mặt vào lòng, cằm chạm vào mái tóc của cô, dường như trở lại quá khứ hắn từng có.
Nhớ khi đó, hắn thích nhất là động tác này, hắn thích mái tóc thơm dịu của Tô Lạc, hiện tại, chỉ có một mùi nước hoa xa lạ, hai người không có khả năng? Vì sao, hắn vẫn chưa từ bỏ ý định, không muốn hết hi vọng.
Tô Lạc ngồi trong xe trầm mặc không nói gì, cô không biết cảm giác hiện tại của mình là như thế nào, rõ ràng không muốn gặp, cuối cùng vẫn đối mặt, thấy người ta ân ái, trái tim cô lại đau, từng đợt từng đợt giống như chiếc kim nhọn đâm tới, rất khó chịu, thậm chí đến hít thở cũng khó khăn, trái tim cứ như thế co rút đau đớn.
Đau lòng, người đàn ông ngồi ở phía trước, lạnh lùng nhìn vẻ mặt cô, sự thống khổ trong mắt cô không thể gạt được hắn, cô đang suy nghĩ cái gì, hắn đều biết, cái hắn muốn chính là sự đau khổ của cô, muốn cô hết hi vọng, đương nhiên cả người đàn ông kia.
Tô Lạc nhìn ra phía kính xe, khóe môi hiện lên nụ cười chua xót, cuối cùng cô có thể hiểu rõ, vì sao Vũ Nhiên lại gọi người này là ác ma, hắn đúng là ác ma, tất cả phát sinh ngày hôm nay, là do hắn cố ý, hắn cố ý cho cô thấy sự thân mật của họ, cố ý khoét vào vết sẹo của cô, cũng cố ý cho cô biết cô không có khả năng trở về là cô của ngày xưa.
“Nhớ, Tô Lạc, em bây giờ là vợ của Lê Duệ Húc, trong mắt của em, trong tim của em, chỉ có thể có một người đàn ông là anh.” Hắn nói ý cảnh cáo cô.
Tô Lạc vẫn nở nụ cười, cô không cười, chẳng lẽ bắt cô khóc sao?
“Chúng ta chẳng qua cũng chỉ là quan hệ bạn bè giữa nam và nữ mà thôi,” Giọng nói Tô Lạc rất nhẹ truyền tới, chiếc xe đột ngột kêu két một tiếng dừng lại, sự đột ngột này khiến cho Tô Lạc suýt nữa ngã lên phía trước. Cửa xe mở ra, Tô Lạc cảm nhận một luồng gió thổi qua tai cô, tóc mai khẽ bay, lạnh lẽo, một người đàn ông ngồi bên cạnh cô.
“Tô Lạc, em là đang trách anh?” Một đôi tay đặt trên bả vai trần trụi của cô, cả người cô liền co rúm lại, không có quên, hắn có sức lực lớn thế nào. Lớn tới nỗi có thể bóp nát xương cốt của cô.
Người chồng máu lạnh 2 – Chương 24
Tô Lạc vẫn im lặng, trách hắn, cô có sao? Lời cô nói chỉ là sự thật mà thôi. Từ trước tới nay giữa họ đâu có sự công bằng, mà cái cô muốn lại chính là công bằng.
Cô nhìn ra phía ngoài, vẫn không hề nói gì với hắn, bởi vì cô không có gì để nói cả.
“Tô Tử Lạc,” Lê Duệ Húc buông bả vai cô ra, dùng sức cào tóc mình, cô gái này học ai lại dám tỏ thái độ như vậy với hắn, ai dạy cô, lá gan của cô ngày một lớn rồi.
“Tô Tử Lạc,” giọng nói lạnh lùng vang lên lần nữa, Tô Lạc ngước đôi mắt vô cảm nhìn hắn.
“Được rồi, Tô Lạc, không nên giận dỗi.” Bàn tay to đặt trên đầu cô, sau đó nhẹ nhàng xoa tóc cô. Ánh mắt cô như bị thứ gì đó đâm vào, rất khó chịu, cô khó chịu khẽ xoay người, cô tình nguyện để người đàn ông
này mắng chửi cô cũng không muốn sự dịu dàng của hắn.
“Cô ngốc, mặc kệ em có đồng ý hay không, hiện tại anh chính là gia đình của em, dù em không chấp nhận, em vẫn là bà Lê,” Duệ Húc ôm lấy cô, tay hắn vỗ về mái tóc Tô Lạc, sau đó rời bàn tay đặt ở ngang hông, ôm cô chặt thêm.
“Em tức giận vì anh khiến em hết hi vọng, hay là tức giận, anh không nói em là vợ anh?” Đột nhiên hắn cúi đầu, ngón tay nắm cằm Tô Lạc, để ánh mắt cô nhìn hắn, dù cho sắc mặt hắn vẫn rất bình thản, nhưng ngón tay của hắn lại rất dịu dàng, khiến cô có chút hoảng hốt.
Ai, giữa lồng ngực truyền tới tiếng thở dài, Duệ Húc ôm cô chặt thêm, giữa bóng đêm cô đơn này, chỉ có hai người họ làm bạn, ấm áp chỉ trong khoảnh khắc, chỉ giành cho hai người họ.
“Anh đưa em tới chỗ này,” nói xong, hắn vỗ nhẹ lên mặt cô, khiến cho mặt cô hồng lên, không còn vẻ tái nhợt như vừa rồi, khi cửa xe mở ra trên mặt hắn thoáng hiện lên vẻ mặt lạnh như băng.
Trong một quán ăn ven đường, vẫn chiếc ghế đó. Lúc này, hai người đang ngồi, Duệ Húc không thoải mái duổi thẳng chân mình, hắn nhớ lần thứ nhất họ gặp nhau, bọn họ cũng như bây giờ ngồi cùng một chỗ, hiện tại quay về nơi này, nhưng thân phận