Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Nhị Tiểu Thư, Em Sẽ Thuộc Về Ta

Nhị Tiểu Thư, Em Sẽ Thuộc Về Ta

Tác giả: Song Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212645

Bình chọn: 10.00/10/1264 lượt.

iết đường. – Rin tỏ ra lo ngại.– Được rồi, cậu ở nhà canh nồi nước dùng. Mình sẽ đi nhanh rồi về. – Pi vừa nói vừa lườm Rin.– Không được, cậu đi một mình rất nguy hiểm. Hay thế này, bác sĩ Toàn sẽ đưa cậu đi nhé.- Rin cười hì hì nói.– Được, tôi thấy vậy cũng tốt. – Quốc Toàn vui mừng nói– Cậu cố ý quên mua nấm. – Pi đúng thật rất thông minh.– Cậu nghĩ gì vậy? – Rin nhảy dựng lên mà nói.– Cậu cứ nhớ đó nghe Rin, mình sẽ xử tội cậu sau. – Pi nói rồi cùng bác sĩ Quốc Toàn.Trong nhà chỉ còn lại Trần Hậu và Rin, từ khi Pi ra ngoài nét mặt của Rin cũng trùng xuống. Cô cứ thế mà im lặng tập trung vào nồi nước lẫu, sợ phải nói gì đó với Trần Hậu.– Cô thật sự không sao? -Trần Hậu đột nhiên lên tiếng.– Tôi có việc gì sao? – Rin trả lời– Không có gì thì tốt. Cô đã thật sự quyết định rồi thì tốt.– Ý anh nói về Minh Trí sao?Trần Hậu im lặng.– Tôi và anh ấy bây giờ còn là gì đâu mà quyết định. Từ trước đến nay anh ấy vẫn không hề yêu tôi dù có mất trí nhớ hay trước kia. – Rin chợt buồn– Thiếu gia rất yêu cô. – Trần Hậu nhìn Rin mà nói– Điều gì làm anh nói như vậy? – Rin cười nhẹ vì nghĩ Trần Hậu an ủi mình.– Cái hôm mà Trịnh lão bắt cóc cô, thiếu gia đã đến cứu cô nếu thiếu gia không yêu cô thì cậu ấy đã không đến mà mặc kệ. – Trần Hậu buồn bả nói– Không thể nói anh ấy đến cứu tôi là anh ấy đã từng yêu tôi? Anh cũng rất nhiều lần cứu tôi, không lẽ tôi liền nghĩ anh yêu tôi sao? – rin vừa nói dứt liền thì liền che miệng lỡ lời nhớ đến lời Pi từng nói.– Tôi không phủ nhận việc có tình cảm với cô. Nhưng tôi biết vị trí của mình, thiếu gia yêu cô là sự thật, những chuyện vừa qua là do Tố Uyên gây ra, con người cô ta thật rất nham hiểm và ác độc. Cô an tâm để Minh Trí bên cạnh cô gái đó sao, sáng mai 9h họ sẽ bay sang Pháp.– Vì sao anh cứ nói anh ấy yêu tôi trong khi sự thật rằng Minh Trí từ đầu đến cuối chỉ có hình bóng cô ta mà thôi, họ đi đâu tôi mặc kệ.– Tôi chưa bao giờ lừa cô, nhị tiểu thư.Rin giật bắn người khi nghe Trần Hậu xưng hô như thế với mình, cô lấp bấp hỏi: Vì sao? vì sao anh lại xưng hô như thế với tôi?– Vì phải xưng hô như thế, tôi mới không quên được em là dành cho thiếu gia, tôi mới có thể kiềm chế lòng mình. – Trần Hậu đi về phía Rin hai tay đặt lên đôi vai cô.– Trần Hậu, hôm nay anh làm sao vậy? – Rin run người lo sợ– Tôi yêu em, nhưng tôi biết trong lòng em chỉ có Minh Trí thiếu gia. Em nói tôi làm sao đây vì tôi biết rõ thiếu gia cũng rất yêu em chỉ là… thiếu gia chưa thể nhận ra. – Trần Hậu nắ chặt đôi vai Rin nhìn thẳng vào mắt cô mà nói.– Á, anh làm tôi đau, tôi… tôi…không muốn mọi chuyện trở nên rắc rối hơn nữa. – Rin biết rõ đối với Trần Hậu chỉ là sự quý mếm và biết ơn.Trần Hậu từ từ buông đôi vai Rin ra, sau đó lặng lẽ tiến về phía cửa.– Anh Hậu, anh ở lại dùng bữa tối đã. Tuy tôi không thể đáp trả t.c của anh nhưng tôi luôn xem anh như anh trai trong nhà, tôi không muốn mất đi tình cảm đó. – Rin vội nói theo vì cô biết một khi Trần Hậu bước ra khỏi cánh cửa kia thì khoảng cách của hai người sẽ rất xa.– Từ đầu ngay khi mới có t.c với em, tôi đã biết rằng điều này là không thể nhưng hôm nay tôi lại điền rồ mà nói ra điều đó khiến em phải khó xữ. Tôi xin lỗi, Rin.– Anh không thể như trước kia sao?– Rin đừng quan tâm đến tôi, tôi sẽ không thể quên em được.Rin nhìn Trần Hậu bước ra khỏi cửa trong lòng như mất mát nhưng không muốn anh hy vọng vào cô nữa vì cô biết bản thân mình đã dành trọn tình cảm ột người dù cô biết không hề có kết quả nhưng tình yêu đó cứ nhen nhóm cháy cuồng nhiệt trong lòng cô không thể nguội tắt. Cô cầm điện thoại lên bấm nút và gọi, bên kia đầu dây reo vang một lúc thì có người nhấc máy.– Alo? – Minh Trí nhận được một số điện thoại lạ do dự một lúc thì nhấc máy.Rin không dám lên tiếng.– Là ai, đã gọi thì lên tiếng nếu không nói tôi cúp máy. – Minh Trí không nghe thấy tiếng đáp trả liền tức giận.– Là tôi… – Rin khẽ nhỏ giọng lên tiếng.– Cô là Rin? – Minh Trí nghe giọng nói quen thuộc liền nhận ra.– Đúng vậy, tôi có thể nói chuyện cùng anh không? – Rin do dự– Cô đang ở đâu? tôi sẽ đến.– Tôi đang ở nhà, tôi chỉ muốn nói vài lời qua điện thoại. – Rin sợ phải đối mặt với Minh Trí sẽ không kiềm chế nỗi đau đớn trong lòng.– Vậy có chuyên gì cô cứ nói.– Ngày mai anh đi Pháp sao?– Đúng vậy.– Anh có thể đừng đi.– Vì sao?– Vì… không có lí do. Chỉ là tôi muốn biết anh có thể đừng đi quá xa không?– Quá xa cái gì?– Đừng đi quá xa tôi. Tôi… tôi sợ sẽ không còn thấy được anh nữa.– Tôi chỉ đi du lịch rồi sẽ về, tôi không nói rằng sẽ đi luôn.– Còn một điều em muốn hỏi? – Lúc này nước mắt Rin đã chảy dài, tim cô đập mạnh hơn.– Nói đi.– Anh từng nói bên cạnh em để tìm cảm giác, vậy anh có cảm giác với em không?– Xin lỗi, tôi đã đính hôn. Có cảm giác với em hay không điều đó quan trọng lắm sao?– Ít nhất là quan trọng với em.– Không phải em đang thoả mãn với thằng đàn ông khác sao? Vì sao lại muốn biết điều này.– Nếu em nói mọi chuyện anh nhìn thấy đều là sai sự thật, anh sẽ trả lời em chứ.– Sự thật gì ngoài cái sự thật trước mắt tôi? Cô gái đã từng là nhân tình của tôi à, em lên giường cùng bao n