trưởng Lâm đờ người, hai bên tay cứ lùng bùng, ngỡ mình nghe nhầm.
_ Bây giờ… làm lại vẫn còn kịp chứ?
Buông câu nói bâng quơ về phía Lâm Kỳ, Trương Tề nhẹ đặt câu hỏi.
Niềm tin vấy lên tia sáng hạnh phúc. Mê cung giờ đã có lối thoát hiểm. Trương Tề là người bước ra ánh sáng đầu tiên trong vòng quẩn quanh tà ác.
Gió bên ngoài chen nhau lùa vào không gian chật kín người, mang hương thoang thoảng đậu bên cánh mũi.
_ Thế… ông đừng hủy chuyến bay của cháu, nhé?
Chất giọng trong trẻo như phá tan mọi thứ trong tích tắc. Nắm chặt hành lý trong tay, sóc con kiên quyết nói.
Hôm qua, được nói chuyện với Trương Tề, tuy có hơi sợ nhưng vẫn an toàn đấy thôi. Rốt cuộc, sóc con đã hiểu ông. Ông không hề ác như mọi người đã nghĩ. Ông vẫn còn tình người chứ không mất hẳn. Chỉ là… ông đang cố che giấu thứ tình cảm ấy mà thôi.
Quyết định không rời xa Vĩnh Khoa được sóc con đưa ra ngay lúc ấy. Nhưng… vì muốn “khám phá” và học hỏi những thứ mới lạ, sóc con vẫn sẽ đi. Hơn nữa, sang đó sẽ gặp lại anh Hải Nhân thân yêu. Cũng đã khá lâu cả hai không gặp nhau còn gì.
_ Con tin Vĩnh Khoa sẽ tìm được cách hủy điều luật kia.
Thiên Di nháy mắt, nghịch ngợm nói sau khi đã tự mình thoát khỏi dòng suy nghĩ kia.
_ Vậy chúng ta về nhà thôi! – Trương Tề lẳng lặng quay người đi và nói như ra lệnh.
_ Con vẫn sẽ sang Mỹ.
Câu nói ấy làm khựng bước chân Trương Tề và ông Trương, làm Hiệu trưởng Lâm và bà Lâm ngơ ngác không thốt nên lời.
Cho hai tay vào túi đầy thư thái, Chính An trầm giọng hỏi :
_ Sóc siêu quậy, em đang đùa mọi người đúng không?
Tưởng rằng cô nhóc sẽ cười và thừa nhận là đang đùa mọi người. Nhưng không… Thiên Di vẫn giữ ánh nhìn kiên định, quả quyết nói :
_ Em không đùa. Em nói thật.
_ Thật? – Chính An mở to mắt.
_ Em sẽ sang Mỹ học. Đừng lo, có anh Hải Nhân bên ấy mà. Tuy sẽ rất nhớ mọi người…
Bất chợt, Thiên Di dời mắt sang Trương Tề, cười tinh nghịch rồi nói :
_ Ông giúp con nhé. Giúp con nói với Vĩnh Khoa, sau khi khóa học kết thúc, con sẽ trở về gặp anh ấy!
CHƯƠNG 79
Áng mây thứ 79 : Phá bỏ luật lệ.
Hạnh phúc ghé qua khung cửa nhỏ.Nơi có anh đang ngồi.Em có biết…Anh nghe thấy gì không?Hạnh phúc nói : Tôi sẽ mang đau thương đi, mãi mãi!Ngốc ạ…Nghe rồi chứ?Khi em đứng trước mặt anh lần nữa…Cũng là lúc… định mệnh đã thay đổi.Định mệnh đã đưa em trở về…Với vòng tay anh!
“Gửi chàng trai trẻ ta không được biết mặt,
Muốn lên được chức vị chủ tịch này, chắc hẳn nhiều người cũng rất phiền lòng. Ta mong, thế hệ sau, sau nữa sẽ đưa tổ chức đi lên theo chiều hướng tốt hơn.
…
Biết vì sao ta gọi vị chủ tịch tiếp theo là chàng trai trẻ chứ? Ha ha, theo tính toán của ta, những thế hệ sau chắc hẳn sẽ rất trẻ tuổi. Vì “tuổi trẻ tài cao” mà.
Chính vì thế nên cậu mới có thể tìm ra lời giải. Không ngờ vật báu lại là mẩu giấy cũ kĩ này, đúng không?
…
Ta thật ân hận về điều luật quái quỷ mình đã đặt ra. Nếu sớm biết có chuyện hiểu lầm, ta đã cho làm sáng tỏ mọi chuyện trước khi ra đi mãi mãi. Chẳng biết mấy năm qua, đã bao nhiêu người vô tội phải bỏ mạng vì điều luật gàn dở kia.
…
Điều luật chính thức được hủy bỏ ngay lúc cậu đọc mảnh giấy nhỏ này!
Mong chủ tịch trẻ sẽ hết sức vì tổ chức. Nếu có thể, hãy thử đưa tổ chức tiến xa hơn theo một chiều hướng mới. Chẳng hạn, loại trừ kẻ gian thay cho pháp luật. Tốt đấy nhỉ?
…
Tái bút.”
_ Ai có ý kiến gì khác không?
Vĩnh Khoa lãnh đạm nhìn xuống hàng ghế dài, lạnh nhạt cất lời sau khi đã cho mọi người xem mảnh giấy do chủ tịch trước để lại trên màn hình máy chiếu.
Hội đồng quản trị trong công ty lần lượt tán đồng. Dù gì thì họ cũng chán ngáy cảnh chết chốc. Ngửi mùi tanh của máu lâu ngày làm cho người ta cảm thấy sợ. Thật ra, mạng sống con người quý biết bao!
Trương Tề ngồi đó, dõi mắt nhìn hai đứa cháu yêu, cười trong lòng.
_ Thế thì, tôi tuyên bố, điều luật về “chìa khóa vàng” chính thức bị loại bỏ, vĩnh viễn.
Tiếng giày lộp cộp vang khắp giang phòng, cánh cửa lớn mở ra cho luồng sáng bên ngoài chiếu vào.
Kết thúc buổi họp, Vĩnh Khoa thả mình xuống chiếc ghế xoay, thở hắt. Nét mệt mỏi vương trên đôi mày rậm chóng mất đi. Cuối cùng thì cậu cũng đã làm được!
_ Yeah, thành công.
Vĩnh Kỳ phấn khởi hét lên, như muốn chạy khắp phòng vì vui mừng, hệt trẻ con.
_ Ồn quá!
Chất giọng lạnh lùng lọt tõm trong không trung, men theo khí lạnh truyền đến tai Vĩnh Kỳ khiến cậu chau mày.
_ Nè, còn không cám ơn anh. Nếu anh không đánh bọn kia ngất thì em dễ dàng tìm được mẫu giấy à?
_ Nhờ tôi gợi ý nên mới tìm ra lời giải nhanh thôi.
Vĩnh Khoa cố chấp nói, mắt chẳng đối hoài tới ai kia.
_ Nếu anh không dẫn em đến mộ chủ tịch thì có tìm được không?
_ Tôi sẽ tự tìm.
Vĩnh Kỳ nói một, Vĩnh Khoa nói một. Chẳng ai nhườn ai thế nên mới có chiến tranh. Cả hai điều ngoan cố như nhau.
Trương Tề thầm quan sát hai chàng trai trẻ, ông cười mãn nguyện rồi khẽ đứng lên, bước đến trước mặt cả hai, nghiêm nghị nói :
_ Cả hai, làm tốt lắm.
—
_ Thiên Di ơi, tin tốt, tin tốt đây…
Vừa bước khỏi xe, Vĩnh Kỳ đã lao vào nhà thật nhanh để báo tin vui tới sóc con. Nhưng những bước chân dầ