i vào bếp rồi! Anh đừng tức giận. Không phải em không nghe lời anh, tại ông một mạch bảo em phải nấu nên em đánh liều. Chắc anh cũng đoán được kết quả nhỉ? Thảm hại.
May là ba anh đã trổ tài nên em mới toàn mạng để viết cái này cho anh đó.
Anh hãy tha thứ cho ba và ông anh nhé! Họ điều rất “đáng thương”. Đáng thương? Chẳng biết sao em lại nghĩ thế nữa. Hi hi.
Mà này, em thấy hơi là lạ sao ấy. Tại sao ba anh và cả anh Vĩnh Kỳ điều biết nấu ăn, còn anh thì không? Có phải anh lười học lắm không? Hay là trong các khóa học nấu ăn, anh cúp tiết?
Lạ thật! Hi hi, thật may vì điều này em không chính miệng hỏi anh, nếu không chắc em sẽ no đòn. Em biết anh rất bạo lực mà.
Tí nữa là quên mất, bí mật mà em giấu anh là chuyện em sẽ sang Mỹ một thời gian. Anh đừng giận. Xa anh, em cũng nhớ lắm ấy!
Ban đầu, em còn định là sẽ xa anh mãi mãi cơ. Nhưng sau khi nói chuyện với ông, em đã thay đổi quyết định. Đừng nghĩ là em không tin tưởng trí thông minh của anh nhé. Chỉ vì em không muốn anh phải đau đầu vì em thôi. Nhìn anh vì em mà bị thương, em rất đau. Đau hơn cả anh luôn í.
Có lúc, em còn ước chi cho anh chết cho rồi. Ai bảo cứ ngốc, cứ thích làm chuyện khiến người ta khóc. Anh có biết vì anh mà em tốn bao nhiêu calo cho việc thút thít khóc chưa hả? Đã thế còn quên người ta trong một thời gian. Hức.
Anh đúng là tên đáng ghét đại ngốc. Đúng là đầu heo.
Xí nhé, những gì ở trên chỉ là em đang giải tỏa buồn bực thôi. Anh đừng để bụng chi cho mệt. Em biết, Trương Vĩnh Khoa rất cao thượng mà. Hi hi, chồng yêu là vĩ đại nhất nhất. (Nói thế thôi, anh cũng đừng nhớ làm gì nhé. Anh cũng không vĩ đại bằng em đâu)
Sau khi kết thúc khóa học, em sẽ bay về gặp anh! Đợi em nhé! (Đừng có nhân cơ hội này mà qua lại với các cô gái khác đó)
Viết nhiều thế này mỏi tay thật. Biết thế em không viết đâu.
Phải luôn nhớ em đấy, chồng yêu.
Được gọi thế thích lắm chứ gì!!!
Em đi rồi, chắc anh nhớ hai từ “chồng yêu” lắm nhỉ! Hi hi”
Lướt qua nhửng dòng chữ nhỏ nhắn, Vĩnh Khoa nữa giận nữa vui. Giận vì cô nhóc dám bỏ đi khi cậu không có ở nhà. Vui vì lời căn dặn thật đáng yêu và trẻ con. Thế mà dám bảo là sẽ người lớn nữa chứ. Trẻ con thì vẫn mãi là trẻ con thôi, làm sao trưởng thành cho được!
Đúng thật sóc con lém lĩnh vẫn là sóc con lém lĩnh.
_ Trở về đây, em biết tay anh.
Phì cười, Vĩnh Khoa ngã người xuống chiếc giường còn vương mùi hương của ai đó, khẽ nhắm mắt.
CHƯƠNG CUỐI
Áng mây cuối cùng : Mối nối.
Vòng xoay số phận cho ta gặp nhau.
Cũng vòng xoay số phận làm ta rời xa nhau.
Và cũng chính vòng xoay ấy.
Mang ta trở về bên nhau.
Tất cả.
Chỉ có một.
Mối nối định mệnh sẽ càng lúc càng thắt chặt.
Và mãi chẳng đứt quãng!
Hai năm sau,
Bầu trời quang đãng chiếu những tia sáng lấp lánh xuống mặt đường, gieo cái nóng nhẹ vào nền nhựa phẳng. Mây lơ đễnh trôi nhè nhẹ, từng chòm mây mang một hình thù khác nhau, kéo dài trên tấm thảm lớn trong xanh.
Tán cây nghiêng nghiêng rung theo nhịp gió, mang hương tinh khiết làm sạch bầu không khí.
Khuôn viên bệnh viện rộng lớn đầy ắp tiếng cười trẻ nhỏ cùng tiếng trò chuyện nhàn nhã của những cụ ông, cụ bà đứng tuổi.
Tà áo blue trắng bay theo gió, vương chút nắng sớm.
Chàng trai với gương mặt anh tuấn đứng đó, cạnh gốc cây lớn. Chiếc khuyên tai bạc lấp lánh trong veo nhờ phản chiếu của nắng.
Cạnh đó, một cô gái xinh đẹp mang trên mình bộ trang phục trắng tinh tươm, làm nổi bật nước da trắng ngần của cô.
_ Anh ơi, cho anh nè!
Một cậu nhóc kháu khỉnh lon ton chạy đến chỗ chàng thanh niên, ngây thơ chìa thanh kẹo ngọt lịm ra trước mặt chàng trai.
Chàng thanh niên khẽ cuối người, cười nhẹ :
_ Cám ơn nhé, nhóc. Em phải mau hết bệnh đấy. Nếu không, anh sẽ dùng cây kim to nhất tiêm cho em.
_ Ơ… – Cậu nhóc ngơ ngác nhìn chàng trai anh tuấn, mắt tròn xoe nhưng cũng thoát lên tia sợ hãi khi nghe nhắc đến từ “tiêm”.
_ Anh đùa thôi, em phải chóng hết bệnh thì mới có thể chơi đùa cùng bạn bè được, đúng không?
_ Dạ.
Cười ngây ngô, cậu nhóc lại lon ton chạy đi, hòa vào lũ nhóc phía trước. Tiếng cười đùa lại rộn vang.
_ Tưởng hay ho lắm, hóa ra chỉ được cái thích hù họa trẻ con.
Cô gái bên cạnh thản nhiên buông ra câu nói mang tính chỉ trích rồi lườm nhẹ chàng thanh niên.
_ “Đây” không đụng chạm “đó” nhé. Thử nghĩ lại mà xem, sao cậu bé ấy chỉ cho kẹo mình tôi, nhỉ? Con gái gì mà dữ như bà chằn. Ế cho coi!
_ Này, muốn gì hả? – Cô gái hung hăng hơn, nhấn mạnh từng âm điệu vừa phát ra.
_ Sự thật thôi!
_ Anh…
_ Tôi sao? Ít ra tôi vẫn được nhiều người đẹp để ý. Không như ai kia…
_ Con trai theo tôi xếp hàng dài đấy!
_ Tự tin quá đáng.
_ Còn hơn một số người.
_ Cô…
_ Thế nào?
…
#$$%$%@#$>>>>……
_ Bác sĩ Vĩnh Kỳ, y tá Bảo Châu. Chiều nay hai người sẽ “bận rộn” đấy!
Wen từ đâu xuất hiện, ông cười gian manh nhìn hai “tội nhân” trước mặt đầy ẩn ý.
Rốt cuộc, mỗi ngày bệnh viện lại được hai nhân viên lao công kiêm luôn bác sĩ, y tá dọn dẹp miễn phí. Giảm đi một khoảng chi thu cho việc thuê người quét dọn cũng là điều đáng mừng.
Từ khi cả hai bắt đầu vào bệnh viện này làm việc thì,
