n chậm lại rồi dừng hẳn, nét mặt phấn liền biến sắc khi trông thấy dáng người trước mặt.
Như hóa tượng, Vĩnh Kỳ đứng bất động, chẳng thốt lên lời nào.
_ Sao thế?
Vĩnh Khoa từ phía sau bước đến, cười nhạt rồi hỏi tên ngốc vừa la hét om sòm kia.
Bỗng chốc, ánh nhìn sắc lạnh chạm ngay tia nhìn đau xót. Vĩnh Khoa lạnh lùng nhìn người trung niên trước mặt, cố nén xúc động, lạnh nhạt đặt câu hỏi :
_ Về rồi ah?
_ Vĩnh Khoa, Vĩnh Kỳ… ta…
_ Tôi mệt.
Vĩnh Kỳ trả lời hờ hững rồi lách khỏi người ông, ung dung tiến thẳng cầu thang không chút do dự.
_ Vĩnh Kỳ, con xuống đây! Ta sẽ đưa bọn con đến một nơi. Mong bọn con tha thứ cho ta.
Ông Trương khẽ cất giọng, ánh mắt trìu mến đầy ắp tình thương như đang van xin một điều gì đó.
_ Mẹ đâu?
Chóng nhận ra sự khác thường, Vĩnh Khoa ném tia sắc lạnh sang người đối diện. Câu hỏi ấy khiến Vĩnh Kỳ ngạc nhiên quay người lại, mắt bắt đầu dõi nhìn xung quanh.
Ông Trương ngồi phịch xuống ghế, cuối đầu đau khổ. Người khẽ run lên, dường như ông đang khóc.
Nhíu mày, Vĩnh Khoa duỗi chân bước đến cạnh ông Trương, điềm tĩnh hỏi lại :
_ Con hỏi ba, mẹ đâu?
_ Mẹ các con…
—
Gió thổi mạnh vào những cành cây xơ xác. Mang luồng khí lạnh đau thương đến với những người có mặt nơi đây.
Tán lá rũ nhẹ làm những tàn hoa trắng vương vãi khắp đất.
Người phụ nữ trước mặt vẫn hiền hậu cười, gương mặt thanh thản đến vui tươi.
Khói nhẹ nương theo gió, tạo ra khung cảnh mờ ảo.
Có hai chàng thanh niên đứng đó, rất lâu, rất lâu.
Ánh mắt cả hai như vô hồn. Sâu thẳm trong đáy mắt là nỗi buồn vô tận.
Mọi hiểu lầm như được gió hóa giải.
Đặt tay lên tấm bia xám ngắt vô thần, Vĩnh Khoa nhẹ di chuyển từng ngón tay đến khung ảnh trên bia đá. Một cách chậm rãi.
_ Sao lại gạt bọn con?
Quỳ sập xuống nền cát, Vĩnh Kỳ đau khổ thì thầm, ánh nhìn đầy xót thương dán vào khung ảnh đang nhìn cả hai, mỉm cười.
Hương đau buồn chẳng bay theo gió như làn khói trắng kia, chúng cứ động lại nơi khóe mi và kích hoạt tuyến lệ.
Đưa ánh mắt đau buồn sang ông Trương, Vĩnh Khoa khẽ cất giọng :
_ Tại sao?
Câu hỏi không đầu không cuối cùng âm điệu trầm lạnh nương vào gió, truyền đến tai ông Trương cùng làn khói trắng bay vào mắt, làm nhòe mọi cảnh xung quanh.
Thắp nén hương vào bia mộ trước mặt, ông Trương từ tốn buông ra câu trả lời cho thắc mắc của hai chàng trai trẻ :
_ Vì bà không muốn bọn con phải đau lòng. Bà mong các con sẽ luôn hạnh phúc. Ta xin lỗi… xin lỗi vì đến giờ mới cho hai con biết sự thật… Các con… hãy tha lỗi cho ta.
Dời tay khỏi tấm ảnh, Vĩnh Khoa lạnh nhạt cho tay vào túi, bước đến gốc cây gần đó.
Dựa lưng vào thân cây to lớn, thả lòng theo gió bay lơ đễnh cùng nỗi buồn vô tận.
Thì ra, cả hai đã hiểu lầm cha mẹ mình.
Tại sao chứ? Chẳng phải là vì công việc hay sao? Nếu là vì công việc thì sẽ không đau lòng thế này. Tại sao không phải vì lao đầu vào công việc mà bỏ bê con cái? Tại sao lại nói dối để trở thành bậc cha mẹ xấu trong lòng cả hai?
Tại sao chứ?
“Kẻ xấu” luôn có hai mặt của nó sao? Sao lại không trở thành kẻ xấu toàn diện? Nếu thế, cậu có thể dễ dàng hận cả hai người. Hận mãi mãi.
Nhưng… làm sao có thể hận họ khi mà… họ có lý do chính đáng? Lý do không phải liên quan đến công việc mà là vì niềm vui của con cái?
_ Chết tiệt!
Khụy xuống, Vĩnh Khoa dang tay đấm mạnh vào thân cây to lớn. Nỗi đau ngoài da ấy… có đo được với vết thương lòng cậu đang mang?
Gió vẫn thổi nhè nhẹ.
Bao quanh khung cảnh ảm đạm là mảng trắng đau thương. Hệt vòng tay người mẹ đang che chở cho con mình.
Bầu trời quang đãng chứa từng cụm mây trắng xóa, trôi bồng bềnh.
Cạnh gốc cây, chàng thanh niên với nét mặt lạnh băng, tia nhìn chứa đầy nỗi buồn vẫn nhìn về phía có khung ảnh với gương mặt hiền hậu tươi cười đầy hạnh phúc.
Gần nắm mồ nhỏ, một chàng thanh niên khác quỳ sập giữa nền đất, tay thu thành nắm đấm. Nét mặt đau khổ tột độ cũng đang giương mắt nhìn vào khung ảnh.
Nỗi đau mất mác ấy… liệu khi nào sẽ vơi!
—
Cạch!
Đẩy nhẹ cánh cửa phòng, Vĩnh Khoa dang chân bước vào giang phòng quen thuộc. Tia nhìn rơi tõm trong khoảng không trống trải.
Linh tính như mách bảo điều gì đó khiến Vĩnh Khoa bước vội vào giang phòng nhỏ.
Khẽ nhíu mày, Vĩnh Khoa tiến lại chiếc giường bé xinh, một mẩu giấy nhỏ đập vào mắt cậu ngay lúc đó.
“Chồng yêu…
Em biết anh thích em gọi thế mà. Hi hi. Xin lỗi anh vì em có bí mật giấu anh. Đừng giận em nhé!
Em đã to gan dám dám nói chuyện với ông anh rồi. Lại cãi lời anh. Nhờ vậy, em mớ phát hiện ra một điều, anh biết điều gì không? Quả thật gia đình anh, ai cũng giống nhau cả. Ánh nhìn, chất giọng lạnh tanh luôn làm người khác chùn bước… rất rất giống nhau.
Em biết, cãi lời anh là sai. Lúc nói chuyện với ông, em đã rất sợ. Thật đó!
Nhưng em cũng đã thành công rồi! Em đã “thuần hóa” được ông. Dùng từ “thuần hóa” có lẽ hơi quá nhỉ? Anh đừng cho ông xem nhé. Chắc ông sẽ giết em đấy!
Còn nữa nhé, có phải anh nói với ông về cây roi không? Anh biết không, ông đã mang nó ra hù dọa em. Hu hu. May là ông không hung hăng như anh nên em chưa phải niếm mùi.
À, thật ra là… em đã lạ