phía thủ phạm đáng chết kia. Cạnh đó, hai đứa nhóc nghịch ngợm đang cuối đầu hối lỗi sau bài giáo huấn nghiêm khắc của Wen đại nhân.
_ Thiên Di, con vui lòng xuống đây.
Wen chẳng dòm sóc con, mắt vẫn dán vào Vĩnh Khoa đang ngu ngơ đứng đó, thản nhiên ra lệnh!
_ Con? – Thiên Di ngớ người. Cô nhóc vô tội mà?
_ Vì tội không lo quản chồng, không dạy dỗ chồng nghiêm khác. Thấy chồng “rong ruổi” ngoài đường “phá làng phá xóm” mà không “lôi” về. Mau qua đây!
Nói một mạch, Wen thẳng thừng bước đến trước Vĩnh Khoa đang cười méo mó vì bị bắt bài. Chìa ra sắp giấy dày cợm kia, khẽ nói :
_ Con. Tội “phá làng xóm”. Dạy hư trẻ nhỏ. Quỷ kế đa đoan. Giấu vợ “làm loạn”. Đặc biệt, dám “náo loạn” phòng làm việc của ta. Đây là danh sách những việc cần làm của hôm nay, ngày mai và hôm sau. Liệu mà làm cho tốt.
_ Hả? – Cả Vĩnh Khoa và Thiên Di há hốc nhìn nhau rồi nhìn sang Wen đại nhân. Đồng thanh thốt lên một chữ duy nhất.
Cố giữ bình tĩnh, sóc con thỏ thẻ cất giọng “vô can” :
_ Thưa Wen, con vô tội. Con có liên quan đến những việc đó đâu ạ? Phạt mình anh ấy thôi. Đừng phạt con.
_ À, trong hôm nay, mai và ngày kia. Mọi tội lỗi của Vĩnh Kỳ và Bảo Châu sẽ do hai người này đảm nhận. Giờ, theo ta.
Bỏ qua lời khấn thiết của sóc nhỏ, gieo tia nhìn man rợn vào hai “học viên” mới của lớp “quét dọn”, Wen cười nhẹ rồi nói.
_ Yeah. Thật sao? – Bảo Châu dẹp bỏ tức giận, cô mừng rỡ reo lên.
_ Hà hà, thế thì… mình phải “tích cực” phạm lỗi nhiều vào, em nhỉ?
Vĩnh Kỳ đắc chí cười gian gian nhìn Vĩnh Khoa đang giương mắt hung dữ nhìn cả hai như muốn ăn tươi nuốt sống. Nói trong phấn khởi. Ngay cả lúc cậu “khai ân” nhượn lại “bản đính hôn” cho một ai đó cũng chẳng nhận được lời cám ơn nào cả. Đã thế, còn lên giọng chất vấn.
Hiếm lắm mới có dịp “đài đọa” chàng trai giá băng kiêu ngạo này, dại gì bỏ qua!
Trương Tề gật đầu tỏ vẻ nhất trí với cách “đối nhân xử thế” kia. Đứa cháu này, cần được người giáo huấn tài ba như Wen “trị liệu”. Có thế mới nên người như Vĩnh Kỳ và Bảo Châu.
Chỉ có Wen đại nhân là có thể trị những kẻ loi choi, lóc chóc, lắm trò.
_ Tiểu Du, Tiểu Ngọc, về bệnh viện và chịu phạt cho ta. Dám trốn viện theo ba nuôi quậy phá? Các con gan bằng trời. Đợi đến khi cha mẹ ruột đến đón các con xuất viện, hình phạt mới kế thúc.
_ Dạ.
Hai đứa nhóc buồn bã đáp, đầu cuối thấp đầy hối lỗi.
Vướng vào Trương Vĩnh Khoa, tội càng nặng hơn. Vì… lâu lắm mới có dịp bắt lỗi chàng hoàng tử này.
7
_ Thiên Di cất giọng gọi lớn rồi kéo theo ai đó chạy đến cạnh chiếc ghế đá trống trong khuôn viên bệnh viện. Còn có cả Bách Nhật.
_ Lập Hân? Tiểu Na? Hai người…
Thiên Di sững sốt nhìn hai cô gái trước mặt, họ quen đến không thể nào quên được.
_ Bọn mình xin lỗi vì những gì trước đây đã gây ra cho cậu. Tha lỗi cho bọn mình, nhé?
Lập Hân cười hiền, đưa ánh nhìn dịu dàng nhìn sóc nhỏ. Ánh mắt ấy, kahc1 hẳn với trước đây. Ngay cả Tiểu Na cũng thế. Họ thật sự đã thay đổi. Và hơn hết, họ đã đạt được ước nguyện. Có được tình yêu của Triết Minh và Bách Nhật. Hạnh phúc quá còn gì!
Tạm biệt xong, Triết Minh, Bách Nhật cùng với Lập Hân, Tiểu Na tiếp tục sang Úc. Nhìn dáng họ dần khuất sau những rặng cây nhỏ, Thiên Di khẽ cười rồi vẫy tay tạm biệt.
Lúc lâu, cô nhóc mới để ý đến người bên cạnh mình. Nãy giờ im lặng đến khác thường. Lạ thật.
Quay quắt sang anh chàng cạnh bên, sóc con tinh nghịch trêu :
_ Sao thế? Bị phạt nên giận em ah?
_ Không. Nãy giờ anh bận. – Vĩnh Khoa cười lạnh, thu tia nhìn về gương mặt đáng yêu kia.
_ Bận á? Anh quét chỗ này sao? Vẫn còn lá cây mà?
_ Bận suy nghĩ!
_ Suy nghĩ?
_ Ừ. Hiếm có dịp thế này. Chúng ta… ngắm hoàng hôn đi!
_ Ngắm hoàng hôn? Anh lãng mạn khi nào thế? – Thiên Di sững sốt reo lên, lòng vui như hội.
_ Không thích ah? Thôi vậy.
_ Không. Em rất thích. Thích lắm.
Dưới màu nắng nhạt, có hai bóng người dựa vào nhau mà quên đi “những việc phải thực hiện”. Bóng của họ trải dài trên nền cỏ mượt mà, sóng sánh.
Người con gái dúi đầu vào lòng chàng trai. Thật hạnh phúc, yên bình!
Hoàng hôn dần buông xuống…
Cách đó không xa, một ánh mắt trìu mến dõi theo họ. Ông không quên nhiệm vụ mình đã giao. Nhưng… lúc này, cả hai cần sự yên tĩnh để hưởng trọn hạnh phúc bấy lâu.
Còn hình phạt… để hôm sau tăng lên gấp đôi cũng được.
NGOẠI TRUYỆN 3
Ngoại truyện : QUÀ SINH NHẬT-CẦU HÔN.
Sáng.
Ánh ban mai trong suốt len lỏi qua từng kẻ lá xanh mơn mởn. Tạo nên một sắc xanh hài hòa.
Mây trôi nhè nhẹ như chẳng muốn lao tới trước theo nhịp đẩy dập dìu của gió sớm. Chen nhau luồn qua khung cửa sổ gần đó, tia sáng nhạt mày nhẹ đậu bên gương mặt mang nét đẹp của những cậu học sinh trung học điển trai. Tia sáng ấy dịu dàng vương bên mái tóc ai đó như chẳng muốn đánh thức một giấc ngủ ngon.
Rầm!
Cánh cửa phòng đột nhiên mở toang và tạo ra thứ âm thanh chói tai. Làn gió mang hơi lạnh từ dáng người đứng đó, men theo tia sáng nhạt truyền thẳng đến người đang ngon giấc.
Dáng người tựa lưng vào tường hoàn toàn trái ngược với sự dịu dàng của nắng mai.
Dù không muốn nhưng cũng phải hé mắt ra và ngồi bật dậy. Chính An