Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328403

Bình chọn: 7.00/10/840 lượt.

An giận dữ gắt lên. Cố lắm cậu mới chế ngự cơn thịnh nộ trong mình không tuôn trào. Nhưng… không được, thế này thì không giận cũng không được.

Khoanh tay nhìn cái cảnh tượng lạ trước mắt, Chính An gieo tia nhìn không vui sang cho Thiên Di.

Nghe Vĩnh Khoa nói, chỉ cần chỉ sơ qua thì sóc con sẽ hiểu. Nên, Chính An mới làm theo. Chỉ sơ rồi đứng sang một bên quan sát.

Hơn một giờ, căn bếp trở thành bãi rác. Lò hấp bánh thì nồng nặc mùi khét. Chẳng biết đó là chiếc bánh thứ mấy nữa.

_ Thật ra, em biết nấu không?

Nuốt giận, Chính An nhẹ giọng nói.

_ Dạ… em… anh chưa nghe anh Vĩnh Khoa nói gì ạ?

_ Nói gì? Vĩnh Khoa nói em rất thông minh. Chỉ cần nói sơ qua là biết.

_ Hi hi… em xin lỗi nhé. Thường thì ở nhà, Vĩnh Khoa cấm tuyệt đối em không được vào bếp. Anh hiểu rồi chứ?

Bất động, Chính An chỉ biết tròn mắt nhìn sang Thiên Di đầy “kính nể”. Tại sao lại không nói sớm! Nếu biết thế thì cậu còn dám cho cô ngốc này mượn bếp mà “phá” hay sao.

Tít.. tít.. tít.

Lướt qua dòng tin nhắn được gửi đến từ người nào đó, Chính An dù rất bực nhưng cũng phải dặn lòng kìm nén lại mà nói điểm cần đến cho sóc nhỏ và không quên nhắc nhở :

_ Không kịp rồi. Hay là… mua bánh kem nhé?

_ Còn bếp…

_ Để đó đi.

Kéo vội “kẻ phá hoại” ra khỏi nhà mình, Chính An tức tốc đưa cô nhóc mua bánh kem rồi tức tốc “giao hàng” đến nơi yêu cầu mà không hề do dự hay rề rà. Đơn giản vì cậu muốn mau thoát khỏi “địa ngục” này. Hai người kia chỉ biết hành hạ thân xác một chàng thanh niên đáng yêu như cậu thôi.

NGOẠI TRUYỆN 4

Trước mắt mở ra nhiều tia sáng lung linh trong đêm tối, hệt đom đóm nhỏ lấp lánh. Gió mang mùi hương dễ chịu xông thẳng vào chiếc mũi cáu kỉnh.

Bước trên nền cỏ xanh rì và mượt mà, Thiên Di cười nhẹ thả tia nhìn quanh khung cảnh tuyệt đẹp này.

Cạnh chiếc bàn trắng, có nến lấp lánh bên trên. Vĩnh Khoa đứng đó. Trên tay là con khỉ bông ngố ngố cùng vật thể mang vầng sáng bạc.

_ Anh… làm tất cả cái này sao?

Thiên Di “cảm động” nhìn chồng mình rồi nhỏ giọng nói. Dù sao thì cô nhóc cũng không mấy tin toàn bộ ý tưởng mới lạ này là do Vĩnh Khoa nghĩ ra.

_ Uh, không phải anh làm. Anh chỉ dặn bọn họ là trang trí cho đẹp thôi.

Quả đúng thế. Làm gì có chuyện Vĩnh Khoa nghĩ ra những ý tưởng độc đáo và tuyệt vời này chứ!

_ Có cần anh kéo ghế cho em không, vợ yêu?

Kéo thì kéo… sao lại hỏi ý người khác như thế.

Thiên Di nghĩ thầm, lườm ai đó rồi tự tay kéo ghế cho mình. Dù gì đi nữa thì hôm nay cũng là sinh nhật ai kia. Nhịn một bước cũng đâu chết ai!

_ Anh/ Em có quà cho…

Trơ mắt nhìn người đối diện, Thiên Di khẽ nhíu mày. Có nghe lầm không? Vĩnh Khoa cũng vừa nói sao?

Đặt ổ bánh kem lên bàn, Thiên Di ngơ ngác cất giọng hỏi Vĩnh Khoa :

_ Em tặng quà cho anh thì đúng hơn. Sinh nhật anh mà. Đừng nhìn em. Cái này… không phải em làm đâu. Mua đấy. Em đã nhờ người ta ghi chữ lên đó. Đẹp không!

“Chồng yêu, sinh nhật vui vẻ ^^”

_ Qùa đâu? – Vĩnh Khoa lạnh lùng hỏi – Chỉ có bánh kem thôi sao?

_ Thì bánh kem là quà còn gì? – Thiên Di bĩu môi đáp.

_ Keo kiệt.

_ Anh nói gì chứ? Em keo kiệt khi nào. Có bánh kem rồi còn đòi gì nữa? Anh tham vừa thôi. À, chẳng phải em đã tặng trước áo sơ mi cho anh rồi hay sao? Coi như đó là quà đi.

_ Không bàn cãi nữa.

Chẳng chấp nhất cô vợ bé nhỏ, Vĩnh Khoa đẩy các túi đồ sang cho sóc con. Nét mặt thoáng có tia cười.

_ Qùa của em đấy!

_ Sao chứ? – Thiên Di ngạc nhiên nhìn “món quà bất ngờ” trước mặt, lắp bắp nói – Sinh nhật anh sao lại tặng quà cho em? Anh… bị ngốc à?

_ Này, mắng ai thế hả? – Vẫn chất giọng lạnh lùng khó ưa ấy, Vĩnh Khoa đanh giọng đe dọa.

_ Hung dữ thế. Người ta chỉ hỏi thôi mà…

Câu nói nửa chừng của Thiên Di lập tức bị ngăn lại khi cô nhóc nhìn thấy hành động bất chợt của ai đó.

Rời ghế, Vĩnh Khoa cười nhẹ rồi bước đến trước mặt Thiên Di, quỳ một xuống đầy kiêu sa. Gương mặt anh tuấn sáng bừng nhờ ánh nến lung linh. Chìa khỉ bông trước Thiên Di, Vĩnh Khoa nhìn thẳng vào ánh nhìn đầy ngạc nhiên của cô nhóc, cười khẽ.





Im lặng.





~~



Gì thế này? Vậy thôi sao? Chẳng phải còn nói “Lấy anh nhé” như trong phim truyền hình dài tập hay sao? Cầu hôn kỳ thế.

Nghĩ thầm, Thiên Di nhíu mày nhìn sang Vĩnh Khoa vẫn đang nhìn mình với gương mặt… đáng ghét mà không thèm nói lời nào.

Cuối cùng, không thể nào chịu đựng nổi tình cảnh im thin thít ấy, Thiên Di mới nhỏ giọng hỏi :

_ Anh… làm gì thế?

_ Không thấy sao còn hỏi? – Lạnh tanh.

Lời hay do Chính An dạy… không được dùng đến!

Thiên Di hầm hầm nhìn “chồng” mình hồi lâu rồi nén giận hỏi :

_ Anh… đang cầu hôn em?

_ Uh.

_ Thế sao không nói gì?

_ Nói à? – Suy nghĩ, Vĩnh Khoa thoáng nhìu mày rồi nhanh chóng hỏi – Lấy nó nhé?

_ ….



@@…



_ Em… lấy nó? – Thiên Di mở to mắt, bật ra từng chữ.

_ Uh.

_ Lấy nó? Không phải lấy anh sao?

_ À, thì lấy nó tức là đồng ý lấy anh.

_ …

_ Thế nào?

_ …

_ Ai chỉ anh mua con khỉ đáng ghét này vậy? – Nhìn con khỉ bông, Thiên Di khẽ cất giọng hỏi.

_ Chính An, cậu ấy nói… nó giống anh. Em sẽ thích.

Phì! Giống… giống thật!

Che miệng để giấu đi nụ cười lén lút, Thiên Di hắn


Pair of Vintage Old School Fru