Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328360

Bình chọn: 8.5.00/10/836 lượt.

hoa lập tức hiện nguyên hình. Bắt đầu “tra tấn” những người trong nhà bằng nét mặt lạnh băng.

Các cô hầu nhìn nhau lo lắng rồi nhìn sang Trương Tề. Sở dĩ, họ nhìn ông là chờ đợi câu trả lời từ ông. Chính ông đã dặn dò là không được nói với cậu chủ rằng cô chủ đã “đi chơi với trai” (Hải Nhân).

_ Tôi hỏi lần nữa, sóc con đâu?

_ Dạ…

_ Lui đi. Cứ làm việc của các người.

Nhận được lệnh từ Trương Tề, các cô hầu vui hết thẩy. Câu nói của ông như động lực giúp họ can đảm thêm. Nhanh chóng rời khỏi khu vực nguy hiểm, họ thay nhau gật đầu tạ ơn Trương Tề đã kịp thời cứu mạng.

_ Vợ con đâu?

Vĩnh Khoa thản nhiên đặt câu hỏi, không thèm nhìn ông mình lấy một lần. Mặt cứ hầm hầm nhìn theo đám “tì nữ” kia. Cậu nghĩ, họ biết “tin tức” của Thiên Di nhưng vì ông cậu nên không một ai dám nói.

_ Vợ con đi cùng cậu thanh niên nào đó tên Nhân rồi. Con bé đã xin phép ta. Ta cũng đã đồng ý.

Vừa nghe xong, Vĩnh Khoa trầm lặng nhìn sang Trương Tề hồi lâu. Bất giác, cậu mò mẫm và lấy từ túi quần ra một thứ. Cười nham hiểm.

Đến khi Trương Tề nhận ra chuyện quan trọng thì đã nghe thấy chất giọng lạnh toát của đứa cháu yêu vang lên. Trên tay là chiếc điện thoại đang phát sáng.

_ Alô, sở cảnh sát phải không? Vợ tôi… bị bắt cóc rồi!



6h chiều.

Trời rực sắc cam hoàng hôn.

Gió nhẹ lay cành cây mỏng.

Không gian rực sắc màu cùng tiếng nhạc vu vương khe khẽ bên tai. Khắp không gian rộng lớn là những khoảng riêng tư.

Ở một góc nào đó trong khoảng riêng tư bao la ấy, có hai nguời trẻ tuổi đang ngồi nhâm nhi hai cốc sinh tố mát lạnh. Họ cùng lắng tai nghe điệu nhạc truyền cảm sau khi đã mệt nhoài với quảng thời gian trước đó : thỏa sức chơi đùa ở công viên cạnh đó và cùng nhau tuôn ra những tràng cười sàng khoái khi xem bộ phim hài trong rạp.

Giờ, không gian không yên tĩnh cũng không náo nhiệt. Nhưng chắc chắn, mấy phút sau thì bầu không khí ấy sẽ không còn.

_ Tiếc thật, lâu lắm mới được đi cùng anh Nhân thế này mà anh lại phải về sớm.

Chóng càm, Thiên Di tiếc nuối nói. Mắt dán vào cốc sinh tố trên bàn kính.

_ Khì. Anh hứa, lâu lâu anh sẽ lén về đây để đi cùng bé Di. Chịu không?

_ Thật nhé! Anh Nhân hứa…

_ Lãng mạn nhỉ?

Chất giọng lạnh tanh bất chợt vang lên sau lưng khiến sóc con giật mình. Đôi mắt to tròn mở to hơn hẳn. Cười gượng, Thiên Di chậm rãi quay lại phía sau…

NGOẠI TRUYỆN 5

Tình cảm nhỉ?

_ …

_ Vĩnh Khoa, lâu quá không gặp!

Hải Nhân cười tươi chào ai kia nhưng chỉ nhận được cái nhìn tóe lửa. Liếc Hải Nhân vài giây, Vĩnh Khoa liền chuyển tia nhìn sang cô vợ nghịch ngợm, đặt câu hỏi khẽ :

_ Vui không?

_ Hi hi… vui… vui lắm…

_ Thích chứ?

_ Thích.. hi hi…

Tách!

Sau tiếng búng tay đầy uy quyền, một tốp người xuất hiện sau lưng Vĩnh Khoa. Đặc biêt là… họ điều khoác trên mình bộ trang phục của cảnh sát…

_ Đó, người bắt cóc vợ tôi.



Yên tĩnh.

Bầu không khí yên tĩnh đến đáng sợ. Nếu lúc này, có bất kì thứ tạp âm nào đó vang lên thì chắc rằng, nó sẽ phá tan sự tôn nghiêm và tĩnh lặng đến chết người tại nơi ĐÂY.

Những thanh sắt vô hồn toát ra luồng khí lạnh sởn óc. Dường như chỉ cần chạm nhẹ vào thôi, là thanh sắc sẽ tạo ra tiếng động ngay.

Lằn ranh của những thanh sắt tráng bạc lấp lánh như ranh giới chia cắt hai con người với nhau. Kẻ đứng trong, người đứng ngoài.

Chắc hẳn, bạn đã biết ĐÂY là nơi nào!?

Vâng, chính NƠI ĐÓ chứ không đâu khác!

Khoanh hai tay trước ngực, Vĩnh Khoa dửng dưng thảy tia nhìn hưng phấn vào phía trong lằn ranh trắng. Khiêu chiến!

Hải Nhân ngậm cục tức trong bụng, hằng hộc nhìn tên dàn gở đang đứng ngoài kia.

Cái quái gì chứ? Một đời anh dũng của Hải Nhân chưa khi nào phải đứng trong ngó ra thế này! Chỉ vì lời nói vô căn cứ ngu ngốc của tên dở hơi nào kia mà cậu phải lâm vào tình cảnh bi đát này ư? Lí nào là vậy?

Nắm chặt lấy khung sắt, Hải Nhân giận dữ ném sang Vĩnh Khoa cái nhìn rực lửa hận :

_ Này, cậu làm trò gì thế hả? Có cần quá đáng vậy không? Tôi phạm tội gì à? Giết người? Cướp của?

_ Đúng. Là cướp của. – Vô tư đáp. Cười lạnh.

_ Gì chứ? Vô lí. Tôi cướp gì của cậu?

_ Vợ!

_ Cậu…

Tức không nói nên lời! Hải Nhân đành nuốt giận. Dù cậu có làm quá lên như thế thì cũng chẳng được gì ngoài nhận được ánh nhìn răng đe từ phía cảnh sát.

_ Chồng yêu, anh làm gì thế? Nói bọn họ thả anh Nhân ra đi.

Lay lay cánh tay con người nhẫn tâm kia, Thiên Di nhăn mặt nói. Nhưng ngay lập tức, cô nhóc nhận được tràng giáo huấn từ ai kia :

_ Em nữa. Biết tội của mình chưa? Dám ra đường với trai khi không được sự cho phép của anh? Còn cười nói vui vẻ? Dạo công viên?

_ Em xin phép ông rồi mà!

_ Còn cãi?

_ Biết rồi. Không cãi. Được chưa. Anh nói họ thả anh Nhân đi.

_ …

Lẳng lặng bước đếntrước khung cửa vô hồn, Vĩnh Khoa nhếch môi ma mãnh rồi thản nhiên nhún vai :

_ Không…

_ Này…

_ Anh chưa nói hết. Em đừng hư hỏng thế. Chen ngang câu nói của người khác vậy à? – Bẹo má cô vợ tinh nghịch, Vĩnh Khoa lại giở giọng nói tiếp câu nói dở kia – Không được dụ dỗ vợ tôi nữa.

_ Nếu tôi nói… không thì sao? – Hải NhÂN tinh ranh đáp lại, bỏ qua mặc cảm vì mình đang đứng trong nơi “quái dị”