cả cái này nữa…
Trơ mắt nhìn Vĩnh Khoa “lượn” một vòng quanh những bộ trang phục đáng yêu và “khuân” ra cả một “tá” quần áo thời thượng giao cho nhân viên bán hàng, Chính An muốn ngất ngay lập tức.
Hôm nay là sinh nhật ai thế này?
_ Về thôi.
Tính tiền xong, Vĩnh Khoa đã thảy cả đóng đồ sang cho Chính An rồi thản nhiên ra lệnh. Thật giống với cung cách chủ-tớ.
_ Khoa, hôm nay là sinh nhật sóc con sao?
_ Điên à. Ngay cả sinh nhật tôi mà cậu cũng quên? – Vĩnh Khoa cau có gắt.
_ Thế sao cậu mua nhiều quà thế?
_ Tặng.
Dừng bước, Chính An lườm ai đó vì câu trả lời dư thừa kia rồi nói :
_ Tôi biết. Tôi hỏi lý do.
_ Thì tặng.
Thật là… ai chẳng biết mua để tặng cơ chứ!
Giữ bình tĩnh, Chính An hạ thấp giọng hỏi lại lần nữa :
_ Không phải sinh nhật sóc con sao lại tặng quà cho cô ấy?
_ Thích.
Thích? Thích ư?
Thế mỗi khi thích thì mua vô số thứ vậy sao? Một năm 365 ngày sao không tặng hết luôn đi.
_ Tôi đang nghĩ… mình sẽ cầu hôn thế nào.
Vĩnh Khoa đột nhiên cũng dừng chân lại. Câu nói vừa phát ra như đang bộc bạch hết tâm trạng của cậu ra ngoài.
Khựng lại, Chính An ngơ ngác quay sang anh chàng ngốc rồi cười nhẹ. Vỗ vào vai tên bạn thân, Chính An nhẹ nhàng cất giọng :
_ Thật là… để tôi giúp cậu. Cậu có chuẩn bị nhẫn chứ?
_ Huh? Tại sao lại là nhẫn mà không phải thứ gì khác?
…
_ Vì sóc con thích nhẫn, được chưa!
_ Cậu nói cô ấy thích khỉ bông mà? – Vĩnh Khoa vẫn thản nhiên đặt hỏi khiến Chính An muốn té xỉu ngay tại chỗ.
_ Cô ấy thích cả hai. Ok? Giờ nghe nè, cậu chỉ cần chuẩn bị một không gian thật lãng mạn. Có nến lung linh, hoa và nhạc. Đặc biệt, không gian ấy không xuất hiện thêm ai ngoài cậu và sóc con. Hiểu chưa?
_ Nhà hàng được không?
_ Cũng được.
_ Không dùng nến mà dùng đèn được chứ?
_ Dùng nến mới lãng mạn. Hơn nữa, nến có nhiều loại, hãy chọn loại có hương thơm dễ chịu ấy.
_ Tôi không thích nhạc trong khung cảnh như thế.
_ Không có nhạc cũng được.
_ Uh. Rồi thế nào nữa?
_ Sau đó, cậu hãy quỳ trước sóc con. Với nét mặt chân thành, cậu hãy chìa nhẫn ra trước mặt cô ấy và nói “Lấy anh nhé?”
_ Không quỳ được không?
_ Không được.
_ Thế… không chìa nhẫn mà chìa khỉ bông?
_ Tôi nói là cả hai mà. Nhất định phải nói câu “Lấy anh nhé?” và dùng nét mặt chân thành nhìn sóc con. Thế thì cô ấy mới nhận lời cậu.
_ Biết rồi. Giờ cậu thông cảm… tự về nhà nhé! Tôi sẽ đi “chuẩn bị”. Khi nào sóc con nấu ăn xong, hãy nhắn tôi.
Sau đó, Vĩnh Khoa đã nhanh chóng lấy lại quà tặng rồi lao vào BMW ngay đó và phóng mất hút. Bỏ lại Chính An ngơ ngác sau làn bụi mờ trước mắt.
Gì chứ? Tự về nhà… khi nãy, vì gấp quá nên Chính An có mang theo ví đâu? Giờ về nhà bằng cách nào ngoài đi bộ?
Đã thế… tí nữa còn phải “hầu cận” cô vợ bé nhỏ của ai đó.
Trương Vĩnh Khoa chết tiệt.
—
_ Em đến đây khi nào thế?
Vừa lếch đến nhà Chính An đã nhìn thấy sóc nhỏ đang đứng trước cửa. Bước đến trước cô nhóc tinh nghịch, Chính An nhoẻn miệng cười rồi nói.
_ Dạ, mới đến thôi. Anh Chính An này, giúp em nhé.
Thừa biết sóc con đang đề nghị đến vấn đề gì, Chính An cười thầm trong bụng. Cậu lục tìm chìa khóa cửa trong túi rồi thản nhiên hỏi như mình chẳng biết lời đề nghị kia là gì :
_ Giúp em? Có chuyện gì xảy ra sao?
_ Dạ. Anh không biết ạ? Hôm nay là sinh nhật anh Vĩnh Khoa í. Em muốn tự tay làm bánh kem cho anh ấy. Anh Chính An giỏi nấu nướng lắm thì phải!
Đẩy cửa bước vào nhà, Chính An liền quay sang Thiên Di, khẽ nói :
_ Được. Anh sẽ giúp em. Chắc em cũng nấu giỏi nhỉ?
_ À… thật ra thì…
—
Cạch!
Vĩnh Khoa ung dung sải chân trên nền thảm đỏ sang trọng. Khi cậu bước đến đâu, các cô gái nghiêng nhìn đến đó. Cứ như hoàng tử vậy.
Đến trước khung kính lấp lánh, Vĩnh Khoa chậm rãi quan sát kỹ từng chiếc nhẫn sáng loáng được đặt cẩn thận trong lòng kính một cách tỉ mỉ.
Ánh sáng bạc chớp nháy như một hiệu ứng nào đó, làm cho ánh nhìn của Vĩnh Khoa sáng bừng.
Dừng lại ở hàng nhẫn thứ 2, nhãn thần rơi tõm trên chiếc nhẫn bạc lấp lánh cùng hình tim được khắc kim cương. Mỗi viên kim cương nhỏ cứ nhấp nháy, nhấp nháy.
_ Anh thật tinh ý, đây là mẫu mới nhất của chúng tôi.
Cô nhân viên trẻ đẹp nhanh miệng nói khi thấy vị khách anh tuấn mãi dán mắt vào chiếc nhẫn tuyệt đẹp kia.
_ Uh.
Rời cửa hàng cùng chiếc nhẫn trên tay, Vĩnh Khoa ung dung vào BMW đen loáng rồi khởi động máy. Cạnh cậu, chú khỉ bông với gương mặt ngố ngố hệt đang cười. Trên chiếc cổ bông ấy là một vật thể lấp lánh cùng sợi dây chuyền nhỏ.
BMW phóng nhanh trên sa lộ, hòa vào dòng xe chật nức bên đường.
Thảm cỏ xanh rì dần hiện ra trước mặt, mọi nhân viên đã đứng trước cánh cổng hình tim gắn đầy hoa hồng trước câu mệnh lệnh ngắn cũn cợ của ai trong 30 phút trước.
Phía xa, chiếc bàn tròn nhỏ nhắn được đặt ngay ngắn giữa thảm cỏ xanh mướt. Giữa bàn là những ly nến tròn trịa trong suốt như thủy tinh.
Khá hài lòng với những gì nhìn thấy, Vĩnh Khoa lệnh cho đám nhân viên lui đi.
Không gian yên ắng giờ chỉ còn mình ai đó.
Sải chân lại gần chiếc bàn trắng muốt, Vĩnh Khoa nhẹ đặt khỉ bông tựa vào khung nến rồi cười mãn nguyện.
—
_ Sóc con, em….
Chính