Insane
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328425

Bình chọn: 7.00/10/842 lượt.

g giọng rồi nghiêm mặt lại trong phút chốc. Đưa tay nhận lấy chú khỉ ngố, Thiên Di tinh nghịch đáp :

_ Ừm, em sẽ lấy nó. Không lấy anh.

_ Gì? – Vĩnh Khoa tròn mắt nhìn Thiên Di. Thản nhiên đứng thẳng lên và giật phăng con khỉ lại, Vĩnh Khoa hằng hộc nói – Trả đây.

Cũng không phải “hiền lành” gì, sóc con lém lĩnh đưa tay giật lại khỉ bông rồi bĩu môi trách móc :

_ Anh vô duyên vừa thôi. Tặng rồi không lấy lại được đâu. Nó là của em.

_ Chắc chứ?

_ Ừm. Chắc chắn.

_ Tên đâu? Trên đó, có ghi tên em không?

_ …

Lại giật lấy con khỉ bông, Vĩnh Khoa cười gian manh.

Không cãi lại ai đó, Thiên Di xụ mặt buồn hiu, mắt lắm la lắm lét liếc liếc.

Đưa tay xoa mái đầu đáng yêu, Vĩnh Khoa cười nhẹ rồi đưa tay lên chú khỉ bông để lấy vật gì đó. Đột nhiên, cậu giật lấy bàn tay nhỏ nhắn rồi đeo chiếc nhẫn bạc lấp lánh vào một cách “tự nhiên”, rồi nói :

_ Đồng ý, nhé?

_ …

Quái không chứ? Tự tiện đeo nhẫn vào cho người ta rồi mới hỏi ý kiến sao?

Tuy có hơi ngạc nhiên nhưng sóc con vẫn cố điềm tĩnh. Cô nhóc nghịch ngợm nhìn gương mặt anh tuấn rồi nói :

_ Anh đâu cần phải nói thêm những từ dư thừa đó khi đã đeo nó vào cho em?

_ …

_ Em lấy khỉ bông còn thích hơn, chồng yêu ngốc thật!

Theo đó, một nụ cười ma quái hiện ra, sóc con đưa tay quệt kem lên mặt ai đó rồi lon ton chạy đi. Vì nếu còn ngồi đó, không trước thì sau cũng chết chắc!

Vĩnh Khoa hầm hầm nhìn cô vợ tinh nghịch, sự giận dữ khác hẳn lúc bình thường. Dường như trong sự giận dữ ấy có chút dịu dàng, ấm áp.

_ Vợ ngốc, em gan lắm. Hôm nay, em chết chắc!

_ Hi hi, chưa biết ai ngốc hơn ai. Đồ đại ngốc.

_ Này, đứng lại đó cho anh.



Trăng sáng.

Sao lấp lánh.

Gió nhẹ dập dìu.

Tâm trạng vui tươi của hai người nào đó như nước trong suốt tưới lên thảm cỏ mượt. Làm chúng cũng lung lay vui theo…

Ngoại truyện : Mất vợ – Tìm vợ

Sân bay quốc tế.

7.00 AM

_ Alô, tôi nghe đây! Sao? Được rồi. Tôi hiểu rồi. Cứ nói với mẹ tôi, mai tôi sẽ về.

Vừa đáp máy bay, Hải Nhân lập tức nhận được cuộc điện gấp từ người quản lí công ty. Rằng mẹ cậu đang làm ầm lên vì không tìm thấy cậu. Bởi, Hải Nhân đã trốn mẹ để đăng kí chuyến bay sang Việt Nam vào sáng nay. Thần không hay, quỷ không biết.

Cúp máy. Tắt nguồn.

Bắt chiếc taxi gần đó.

Người Hải Nhân muốn tìm là cô nhóc tinh nghịch. Cũng may là cậu nhớ nhà của ai kia (Trương Vĩnh Khoa) nên không lo bị lạc đường.

Đứng trước cánh cổng to kình, bên trong là khuôn viên đầy cỏ xanh đang trút hết sương đêm. Bầu không khí quang đãng bao trùm lấy căn biệt thự lớn.

Đưa tay nhấn chuông, Hải Nhân khẽ dời chân sang một góc và nép sau bức tường to. Cậu nghĩ, sóc nhỏ sẽ ra mở cửa. Vì Thiên Di không thích sai vặt người làm trong khi mình có thể tự làm được.

Đúng như dự đoán, dáng người bé nhỏ đang lon ton chạy ra cổng với nụ cười rạng rỡ.

Cạch.



_ Ơ…

Ngẫng người, Thiên Di đảo mắt nhìn quanh nhưng chẳng thấy một ai cả. Vừa định quay trở lại nhà thì một bàn tay rắn chắc đã kịp thời bịt chặt đôi mắt to tròn một cách bất ngờ.

Giật mình bởi hành động lạ từ một ai đó, cô nhóc chỉ biết đứng bất động. Lúc sau, khi đã “hoàn hồn” và dần tiếp nhận được với bóng tối quanh mắt, sóc nhỏ lí nhí :

_ Ai…. Ai vậy?

_ …

_ Nè, ai vậy…

_ Bé Di, em càng ngày càng xinh đấy!

Chất giọng trầm trầm quen thuộc thoáng vang bên tai làm sóc con ngớ người. Khóe môi bỗng hình thành nụ cười đáng yêu. Làm sao cô nhóc quên được giọng nói ấy chứ!

Thiên Di quay người lại khi bàn tay kia đã dần buông xuống, thả lại ánh sáng cho ánh nhìn. Ôm chầm lấy “người lạ thân quen”, sóc con ríu rít thốt lên :

_ Anh Nhân… anh về khi nào thế? Sao không gọi trước cho em? Mẹ anh biết anh sang đây không?

Xoa mái đầu nhỏ, Hải Nhân cười nhẽ rồi nói :

_ Anh vừa về. Cho em biết nhé, anh trốn nhà đấy. Vì thế, em phải dành ngày hôm nay để theo anh. Tối anh phải trở về rồi. Anh nghĩ, nếu mình không về sớm thì có lẽ, mẹ anh sẽ cho người sang Việt Nam mất.

Đúng vậy, hôm nay phải đi chơi thỏa thích. Hiếm khi anh Nhân về đây. Vả lại, “cái tên đó” cứ bắt mình ở nhà suốt thôi.

Nghĩ thầm, Thiên Di gật nhẹ đầu rồi cười tươi :

_ Anh ở đây chờ em nhé. Em vào nói ông đã.



5h chiều,

Bầu trời trong vắt.

Mây nhẹ nhàng trôi theo đường dẫn của gió.

Rầm!

Cánh cửa phòng mở toang và tạo ra thứ tạp âm chói tai. Khác hẳn với khung cảnh ngoài kia – tĩnh lặng, mát mẻ.

Những cô giúp việc thay nhau truyền ánh mắt lo sợ đến vị chủ tịch già. Như cầu xin.

Phía Trương Tề, ông vẫn lẳng lặng đứng im nhìn cháu mình đạp cửa mà không hề ngăn cản hay hỏi lý do.

Vĩnh Khoa nhíu mày thay cho sự ngờ vực trong lòng. Quay quất tầm nhìn sang những người giúp việc, ai đó lạnh lùng nghiến răng :

_ Vợ tôi đâu?

Lý do Vĩnh Khoa ngạc nhiên vì sự “mất tích” không báo trước của sóc nhỏ rất đơn giản. Bởi, thường ngày, khi ai đó vừa đặt chân vào nhà thì cô nhóc nào đó đã lon ton chạy ra cười tủm tỉm rồi trao cho cậu một nụ hôn nhẹ vào má. Và có lẽ bởi thế, nhờ những nụ hôn khẽ khàng từ sóc nhỏ mà ngôi nhà trở nên vui tươi hơn vì ai đó dần dịu dàng thay cho lạnh lùng.

Vì thế, hôm nay, không thấy sóc con đâu cả. Vĩnh K