XtGem Forum catalog
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214374

Bình chọn: 10.00/10/1437 lượt.

đưa tay dụi dụi mắt đầy đáng thương rồi ngáy ngủ thều thào :

_ Chuyện gì thế? Hôm nay là chủ nhật… – Nói đến đây, Chính An bừng tỉnh hẳn, sắc mặt thay đổi ngay – Ngày nghỉ của tôi mà cũng phá là sao?

Người trước cửa vẫn vô tư hệt việc mình vừa làm là hoàn toàn đúng, thản nhiên nhún vai :

_ Nghe đây, hôm nay có nguy cơ sóc con sẽ đến nhà cậu và có lẽ hơi phiền đến cậu. Tuy vậy, cố chịu đựng nhé. Mọi thiệt hại tôi sẽ chịu trách nhiệm.

_ Khoan đã. Cậu… đang nói gì thế?

Chính An ngơ ngác gieo tia nhìn khó hiểu lên người Vĩnh Khoa, nghi ngờ đặt câu nghi vấn.

Tia cười thoáng ngự trị trên khóe môi giá lạnh, Vĩnh Khoa gắt gỏng đáp :

_ An, cậu không biết hôm nay là sinh nhật tôi?

Sinh nhật?

Sinh nhật á?

Chính An nhíu mày nghi hoặc. Chuyện gì chứ sinh nhật thì đây là lần đầu tiên nghe Vĩnh Khoa nhắc đến. Hơn nữa, lại còn nhớ ngày sinh của mình cơ chứ. Trước giờ có khi nào anh chàng này đá động đến sinh nhật mình đâu?

À, chắc là vì sóc con đã xuất hiện nên ai kia mới yêu đời thế!

Cười thầm với lối suy nghĩ đáng yêu của mình, Chính An đứng dậy, rời khỏi giường và vươn vai đầy sảng khoái. Chợt, Chính An chớp chớp mắt quay sang kẻ đang ung dung đứng trước cửa, phập phòng lo sợ thốt lên :

_ Sóc con… biết sinh nhật cậu?

_ Uh

_ Cô ấy… đến nhà tôi?

_ Uh

_ Để làm gì?

_ Chắc muốn tạo bất ngờ cho tôi.

Nghi ngờ những gì mình đang nghĩ đến, Chính An hít thở sâu rồi hỏi :

_ Nấu ăn sao?

_ Có lẽ.

_ Cô ấy… biết nấu không?

_ Có lẽ. Mà chẳng phải cậu rất rành chuyện nấu nướng sao? cứ đứng một bên giúp là được.

Cười ma mãnh, Vĩnh Khoa đáp gọn. Với trí thông minh của mình, anh chàng này thừa đoán trước được cô vợ bé nhỏ của mình sẽ làm những gì để tặng cậu. Không xuống bếp thì làm gì chứ? Sóc con rất khoái “phá” nhà bếp mà. Nên chắc chắn, sau những gì Vĩnh Khoa mách bảo, Thiên Di sẽ tức tốc chạy đến nhà Chính An đáng yêu để học nấu ăn.

“Chính An nấu ăn rất giỏi. Em không cần phiền đến Vĩnh Kỳ đâu.”

Dư vị của câu nói tối qua vẫn còn đâu đó và vọng lại từ xa khiến Vĩnh Khoa phì cười ma mãnh.

Chính An… sẽ thảm đây!

Tội nghiệp.

_ Giờ tôi phải đi mua quà cho vợ mình. Cậy cố giúp tôi, nhé! Good luck.

Vĩnh Khoa toan bước đi, cậu dửng dưng thảy lại câu nói khẽ rồi quay lưng.

Vội chạy lại chắn trước ai kia, Chính An mở to mắt rồi thốt lên :

_ Sinh nhật cậu sao lại mua quà cho sóc con? Ở lại đây luôn đi. Cho vui.

_ Cậu nghĩ… tôi sẽ ở lại và chứng kiến thảm… à không. Tôi phải mua quà tặng vợ mình. Sóc con thông minh lắm. Cậu chỉ sơ qua là cô ấy hiểu ngay thôi. Vì hôm nay tôi muốn tặng quà cho sóc con, xem ra… Mà thôi, tôi cũng chẳng biết chọn gì. Cậu. Thay đồ mau rồi đi cùng tôi.

Gì chứ? Hôm nay phải cung phụng cả hai vợ chồng luôn sao?

Chính An nghệch mặt ra nhìn tên đáng ghét vô duyên nào đó. Tâm can khổ sở gào thét. Ở công ty cũng không được yên. Giờ đến ngày nghỉ duy nhất trong tuần cũng tan tành.

Ôi…… !! ~~



_ Cái này…. Thiên Di sẽ thích sao?

Vĩnh Khoa chau mày, cố gắng lắm mới hé môi cho những thanh từ ngỡ ngàng thoát ra. Cậu nghi ngờ nhìn cái vật thể lạ trong tay mà Chính An đáng yêu cho rằng sóc con sẽ rất thích. Có đáng tin không?

Tại sao không chọn sóc bông mà là khỉ bông?

Nhìn mặt con khỉ ngơ ngơ ngáo ngáo Vĩnh Khoa cũng ngáo ngáo ngơ ngơ theo. Thật là…chẳng hiểu ý của Chính An là gì! Thiên Di… thích chơi khỉ bông ư?

_ Tôi đảm bảo sóc con sẽ rất thích món quà này. Tin tôi đi.

Chính An chắc nịch đáp. Cậu nói rồi tự gật gù đồng tình với lời mình để khẳng định.

Không mấy hiểu lý do sóc con sẽ thích thứ này, Vĩnh Khoa càng chau mày :

_ Thích thật sao?

_ Thật. Vì con khỉ này… rất giống cậu!

Chính An cố nén cười nói cho hết câu. Cậu giương mắt thăm dò phản ứng của Vĩnh Khoa mà hả hê vô cùng.

Con khỉ bông kia ngố ngố hệt Vĩnh Khoa.

Dường như đã lĩnh hội được ý nghĩa của cả câu nói ấy, Vĩnh Khoa bỏ đi nét mặt ngớ ngẩn đang ngự trị trên gương mặt anh tuấn. Thay vào đó là luồng sắt khí sặc mùi nguy hiểm.

_ Giống tôi? Thứ này… giống tôi, huh?

Cảm nhận được “khí độc” đang vây mình, Chính An vội phân bua :

_ Ừm, vì nó giống cậu nên khi ngắm hay ôm nó vào lòng, sóc con sẽ nhớ đến cậu.

Cứ tưởng lời lí giải ngốc nghếch kia không thuyết phục được Vĩnh Khoa, Chính An lo lắng “thủ” sẵn tâm lí. Nhưng đâu ngờ… Vĩnh Khoa lại tin như thật.

Mặc định

Cười nhẹ, Vĩnh Khoa bắt đầu ngắm nghía con khỉ bông ngố thật kỉ. Ánh nhìn vui chưa từng thấy.

Bị nói giống khỉ mà không nổi nóng ư?

Chính An như hóa đá trước thái độ của ai đó. Thật không ngờ… Trương Vĩnh Khoa cũng có lúc ngốc dã man.

_ Mua nó.

Đưa ra quyết định chắc nịch, Vĩnh Khoa thản nhiên cầm chặt con khỉ bông trong tay rồi bước đi. Chính An được chứng kiến một loạt các sự kiện lạ mắt nên ngớ người lúc lâu.

Sau khi bình tâm lại để chạy theo Vĩnh Khoa thì Chính An đã thấy chàng hoàng tử lạnh lùng ấy đang đứng trước quầy trang phục cao cấp.

Đứng bất động nhìn gương mặt tràn hạnh phúc của người nào đó, Chính An còn ngỡ mình chưa tỉnh ngủ hẳn. Bước thật nhẹ đến cạnh Vĩnh Khoa, Chính An tiếp tục quan sát “hiện tượng lạ mắt”.

_ Bộ này, bộ này, bộ này và