XtGem Forum catalog
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327020

Bình chọn: 8.00/10/702 lượt.

hành một khối thống nhất và tập trung suy nghĩ “kế sách”. Sau một hồi đầu tư cho sự hoạt động trên, cuối cùng não bộ cũng đưa ra một kết quả (không biết có khả thi không) nhưng dùng được. Đưa tay giã đầu, Thiên Di chạy lại xách ba lô lên và cười nói :

_ Aish, chết rồi, mai có bài kiểm tra, phải về sớm học bài mới được.

He he, mình thông minh thế không biết, bây giờ chỉ có nước về nhà và chui lên phòng là hay nhất. Ta yêu mi quá đi Não ơi. I love you, chụt chụt…

_ Em đứng lại đó cho anh.

CHƯƠNG 23

Áng mây thứ 23 : No.1-“Thiên tài” xử phạt

…Thời gian dần trôi theo năm tháng…

…Trái tim nhỏ bé của em dần chứa đầy hình ảnh của anh…

Em đã yêu rồi chăng?

…Lớp bụi mờ nhạt của quá khứ…

…Là đau thương …hay hạnh phúc…

Lặng người sau sáu từ phát ra từ miệng “nạn nhân”, Thiên Di đứng bất động tại chỗ. Hồi hộp, lo sợ, nó từ từ quay người lại, môi mấp máy từng chữ :

_ Sao….sao…nữa….em…..về….học…

_ Em gây ra chuyện rồi bỏ chạy là xong hả? Anh đâu cao thượng như em.

Dọn dẹp lại “đóng bừa bộn”, Vĩnh Khoa nhanh chóng đứng lên và không quên lấy theo chìa khóa xe. Túm lấy áo của “tên tội nhân”, lôi xòng xọc ra ngoài trước cái nhìn ghen tị của các nhân viên nữ. Thiên Di xấu hổ muốn chui đầu xuống đất mà không được, đành ngậm ngùi đi theo “nạn nhân” về nhà (giam).

Trên đường về, không khí lặng như tờ, chỉ có tiếng gió, tiếng kèn xe, tiếng động cơ hoạt động rộn vang. Ngồi im thin thít trong xe tỏ vẻ “ăn nan hối hận”, Thiên Di cuối đầu mà không dám nhìn “nạn nhân” lấy một lần. Nó nhủ thầm : Nếu có cho vàng hay kim cương mình cũng không dám chọc giận tên này lần 2 đâu.

Sự thật là vậy, cơn giận của Vĩnh Khoa rất đáng sợ, nó có thể giết chết đối phương trong tích tắc, nhưng vì người gây ra cơn giận ấy là Thiên Di nên không đến nỗi nào. Cậu sẽ trừng trị nó theo cách của cậu. Riêng biệt, thú vị và đầy rẫy những bất ngờ ngợ.

Dừng xe trong khuôn viên nhà, Vĩnh Khoa – với gương mặt lạnh tanh – bước xuống xe rồi đóng cửa cái rầm làm “tên tội nhân” giật mình ngơ ngác rồi ngớ ngẩn. Ngồi trong xe, Thiên Di tự trấn an mình rồi với trí tưởng tượng khá là phong phú, nghĩ ra những chuyện hành hạ ghê rợn như phim cổ trang, Thiên Di tự gào thét trong tuyệt vọng :

_ Chúa Giê-su, thánh A-la, Phật tổ như lai, Chủ tịch Hồ Chí Minh ơi…cứu cô bé nhỏ nhắn tội nghiệp này với, con sắp sửa sẽ vào địa ngục rồi…Hu hu..

Đau khổ bước xuống xe, chậm chạp bước vào nhà, Thiên Di lén lút tìm kiếm Vĩnh Khoa. Không thấy.

_ Hura!…

Cộp cộp…

Từ trên lầu, một bóng người quen thuộc thong dong bước xuống. Thất thiểu cuối mặt xuống sau tràng vui mừng quá lố của mình, Thiên Di đặt ba lô lên sofa rồi nhìn ai kia đang tiến gần lại. Thật ra có người đã nghe thấy từ “Hura!” phát ra từ miệng ai kia nhưng đang cố gắng nín cười vì giữ hình tượng.

Ánh mắt Thiên Di không dừng ở gương mặt anh tuấn mà dừng lại ở một nơi khác. Nó chớp chớp mắt nhìn cái vật trên Vĩnh Khoa rồi tưởng tượng ra một khung cảnh rất trẻ thơ. Nhìn Vĩnh Khoa đang tiến gần lại mà Thiên Di không ngừng suy nghĩ : Chẳng lẽ bắt mình nằm lên đây rồi đánh sao trời!

_ Cầm lấy. – Đưa cây chổi lông gà cho Thiên Di một cách kênh kiệu, Vĩnh Khoa khẽ khàng nói tiếp – Em cầm cái này bằng một tay, giơ thẳng lên trời, co một chân lên, đứng yên ở tư thế này, cấm nhúc nhích. Đợi anh một tí. Em mà húc nhích thì đừng có trách.

Mặt mũi méo xẹo, Thiên Di lúc này y hệt tượng Nữ thần tự do ở New York, chỉ khác ở chỗ ngọn đuốc linh thiêng giờ đây được thay thế bằng cây chổi lông gà và chân được co lên một cách rất ư là mỏi.

Trong khi đó, ai kia đi thẳng xuống bếp, dạo quanh một vòng, không thấy bất cứ một thứ nào ăn được, khẽ chua mày, ai kia móc điện thoại ra, bấm số trong tích tắc, tiếng chuông đổ không lâu thì có người nghe máy. Với chất giọng cao ngạo, Vĩnh Khoa ra lệnh :

_ Đến nhà tôi, nấu bữa tối.

Nghe xong các câu từ mà người dưới bếp vừa nói, Thiên Di tủm tỉm cười khoái trá : Hề hề, thì ra là không biết nấu ăn. Rồi chợt ngớ ra : Mà tự nhiên nhắc tới đồ ăn….ôi đói quá, sáng giờ có cho cái gì vào bụng đâu chứ. T.T

Sau mấy phút, từ bên ngoài, Mai hớt hỡ chạy vào, nhìn thấy Thiên Di đang đứng với nụ cười méo xẹo, Mai ngạc nhiên nhưng không dám hỏi, đi lướt qua Thiên Di, Mai nghe nó khẽ thều thào :

_ Chị ơi, cứu em, tên đó độc ác quá…

_ Không được nói chuyện trong lúc đang nhận hình phạt. – Khoanh hai tay trước ngực, Vĩnh Khoa nhìn Mai rồi tiếp lời – Làm nhanh đi.

Tích tắc … tích tắc…

Nhườn nhà bếp lại cho chủ nhân của nó, Vĩnh Khoa thản nhiên ngồi nhìn Thiên Di trong khi nó đang rất rất rất mỏi mà không dám nhúc nhích. Chỉ một loáng, bàn ăn đã được bày biện sẵn sàng, rất đẹp mắt. Cuối đầu chào Vĩnh Khoa, Mai vội vã ra về mà không nói một lời. Cách cửa khép lại, khuất sau đó là bóng hình của Mai.

_ Được rồi, bỏ tay xuống đi.

Nghe được hiệu lệnh, Thiên Di mừng rơn, cười tươi rói, nó co duỗi chân thật nhịp nhàng rồi lập tức quăng cây chổi lông gà lên sofa và xoa bóp cơ tay. Đột nhiên, Vĩnh Khoa hắng giọng :

_ Anh đâu kêu em bỏ chân xuống.



Hít thở thật sâu, Thiên Di não nề co một chân lên, lăm li