Pair of Vintage Old School Fru
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327150

Bình chọn: 9.5.00/10/715 lượt.

…ột…>

_ Khì, không đói? – Bách Nhật trêu, đẩy cái ghế sang bên cạnh, cậu vui vẻ nháy mắt – Đi ăn thôi.

_ Nhưng… – Thiên Di dè dặt.

Như thấu hiểu được điều gì đó, Triết Minh nhẹ nhàng đứng lên, búng tay rồi nói:

_ Hôm nay tôi đãi.



Trong căn phòng rộng lớn, một người lịch lãm đang tựa đầu vào ghế cho đỡ mỏi, đặt ở góc phải của chiếc bàn làm việc là một khung ảnh nhỏ, gương mặt tươi cười của người trong ảnh làm cho cảm giác mệt mỏi bay mất.

Cạch!

Cô thư kí với nét mặt tươi tắn bước vào, đôi chân thon dài không mấy ảnh hưởng đến người đối diện, cô ta nhoẻn miệng cười rồi chìa quyển sổ cỡ lớn ra trước mặt người kia.

Thản nhiên cầm bút và ký vào quyển sổ trước mặt như một cái máy đã được lập trình sẵn. Công việc chỉ đơn giản là thế cũng khiến người làm cảm thấy nhàm chán.

Trả lại không gian tĩnh lặng cho người trên ghế, cô thư kí cuối đầu chào rồi bước ra ngoài, tiếng gót giày như xé toạc không khí.

Cạch!

Cánh cửa lại một lần nữa được mở ra, lần này, người bước vào không phải cô thư kí mà là một người phụ nữ cao quý, đầy quyến rũ, dáng đi đầy quyền uy và sang trọng. Khẽ cầm khung ảnh lên và săm soi, người phụ nữ ấy nhếch môi :

_ Con vẫn còn nhớ con bé này sao?

Giật phăng khung hình lại, người con trai ấy dửng dưng đáp :

_ Đúng vậy, thì sao chứ? Con đã về đây quản lí công ty theo như lời đề nghị của mẹ rồi đấy thôi. Mẹ vừa lòng rồi còn gì. Mẹ hoàn toàn không nghĩ tới cảm nhận của con. Chỉ thích làm theo những gì mẹ muốn, thật ra, công ty có chuyện gì cần con giải quyết đâu? Vậy mà mẹ vẫn cứ than vãn. Mẹ chỉ ăn mặc cho thật đẹp, số lần đến công ty chỉ đếm trên đầu ngón tay. Đó phải chăng là đến để quan sát thái độ làm việc của con?

Rầm!

Người phụ nữ ấy giằng mạnh tay xuống bàn, tao nên thứ âm thanh đáng sợ, ánh mắt chứa đầy nét giận dữ, bà tiến đến trước mặt người con trai của mình :

_ Hải Nhân, con có thể nói mẹ mình vậy sao? Mẹ kêu con về đây gấp là vì cái gì chứ. Lợi ích của mẹ chăng? Hoàn toàn không, mẹ chỉ muốn tốt cho con thôi. Được, nếu con muốn, con có thể về Việt Nam. – Ngưng lại một lát, bà cười nhạt, quay người đi rồi tiếp – Nhưng chỉ trong một tháng. Trong một tháng ấy, nếu con dẫn con bé ấy về đây được, thì coi như mọi chuyện đã xong. Con phải từ bỏ cái thứ tình cảm ấy mà làm theo lời mẹ. Con đồng ý không?

Đút hai tay vào túi quần, Hải Nhân nhìn vào khung ảnh, ánh mắt chất chứa một niềm hy vọng nhỏ nhoi, một tình yêu mãnh liệt. Khi tiếng gót giày vừa đến ngưỡng cửa bước ra ngoài, Hải Nhân ngoái đầu lại đầy tự tin :

_ Con đồng ý.

Tiếng nói dịu nhẹ của cô tiếp viên vang vọng khắp phi trường rộng lớn, đây là lần thứ Hải Nhân háo hức về Việt Nam. Những thanh âm trong trẻo cứ phát ra mãi không ngừng, tuy ồn ào nhưng không làm nóng người nghe.

Chuyến bay sang Việt Nam mà cậu hằng mong chờ cuối cùng cũng thực hiện được. Sân bay tấp nập người, khẽ mỉm cười, Hải Nhân kéo vali và bước vào hàng ghế đầu.



Tiếng gió từ chiếc máy lạnh phả ra vô thức, từng tràng gió lạnh xuyên qua trái tim mỗi con người đang ngồi trong căn phòng đen, màn hình vi tính phóng to hết cỡ bởi chiếc máy chiếu đắt tiền hẳn hoi.

Tất cả chìm trong bóng tối.

Hình ảnh từ chiếc máy chiếu hiện ra liên tục, các sấp hồ sơ được chuyền quanh một vòng lớn. Ngồi ung dung ở đầu chiếc bàn lớn, hai tay đặt lên bàn đầy uy nghiêm, nét mặt lạnh tanh khiến người nào thoạt nhìn qua cũng muốn bỏ chạy trong 5’.

Cây bút trong tay dần hết kiên nhẫn chờ đời, búng cây bút sang một người bát kỳ, với cái giọng lạnh đến đáng sợ, ánh mắt màu nâu tinh tường nhìn thấu tim người mà cây bút đã chọn.

_ Cho tôi câu trả lời!

_ Thưa chủ tịch, manh mối tiếp theo, Đơn Diệu Vinh-thầy y tế trường Quang Tuyến, còn là hậu duệ của chủ tịch đời trước.

Ánh mắt nâu nhạt dần dãn ra, gương mặt không biểu lộ chút cảm xúc nào. Một mối lo ngại hình thành trong cậu, tất cả mọi chuyện điều có liên quan đến trường Quang Tuyến, ngôi trường mà “vợ” cậu đang học.

Tắt màn hình vi tính sau khi đã nhìn thấy hình ảnh của người cần tìm, Vĩnh Khoa cười nhạt, cậu cầm đóng giấy liên quan đến việc mình cần làm rồi bước ra ngoài kèm theo một câu :

_ Cuộc họp kết thúc ở đây.



Bầu trời buổi trưa thật đáng ghét, ánh nắng rất buốc chiếu thẳng xuống con đường nhựa phẳng in, hắc lên mùi nóng đặc trưng, làm cho người đi đường trở nên khó chịu và nóng nảy. Người nào cũng muốn bước thật nhanh về nhà để trốn khỏi cái nắng gay gắt này.

Đẩy cánh cổng cao lớn của ngôi biệt thự, Thiên Di tung tăng nhảy chân sáo vào nhà, vừa vào tới, nó đã đụng độ ngay cái bản mặt đáng ghét của một người.

_ Lại đây.

Ra lệnh một cách thẳng thừng mà không thèm mặt người vừa bước vào lấy một cái. Thiên Di lầm bầm trong họng rồi bước đến trước mặt người ấy, khẽ ngồi xuống phía đối diện :

_ Chuyện gì?

Bắt chước thói quen nói hai từ trong một câu của ai kia, Thiên Di dùng gương mặt lạnh lùng từ kiểu bắt chước ấy luôn và đáp trả một cách nhanh nhẹn. Khá ngạc nhiên trước cái cung cách nói chuyện của Thiên Di, Vĩnh Khoa nhếch môi, đưa tay vuốt mái tóc nâu bồng bềnh như đám mây trôi, lạnh lùng bảo :

_ Chuyể