Teya Salat
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327211

Bình chọn: 8.00/10/721 lượt.

ao không nghe lời tôi. Làm ơn tránh ra giùm.

Câu nói ấy làm cho ai kia ngạc nhiên rồi nhếch môi, hình thành một nụ cười lén lút.

Hai tên vệ sĩ nhìn nhau rồi nhìn sang ai kia, bắt gặp được ánh nhìn đe dọa, một tên can đảm cất tiếng :

_ Thưa cô chủ, mệnh lệnh là mệnh lệnh. Mời cô vào nhà.

_ Làm ơn cho tôi ra đi mà…

_ Không được, thưa cô.

_ Làm ơn đi…

_ Không được.

Với cặp mắt đáng thương, Thiên Di không tài nào làm lung lay tinh thần vâng lời của hai người kia. Chớp chớp đôi mắt to tròn cũng vô ích. Phải xử tên ra lệnh trước.

Chóng nạnh trước mặt Vĩnh Khoa, làm gương mặt hung dữ…., Thiên Di chu mỏ van xin :

_ Anh cho em đi đi mà.

_…

_ Anh Vĩnh Khoa…

_…

Ba từ “anh Vĩnh Khoa” phát ra từ chiếc miệng bé xinh thật ngọt ngào làm sao, nhưng dù vậy, với tinh thần thép như Vĩnh Khoa thì không bao giờ mềm lòng cả.

Cái đầu thông minh lại được hoạt động, kế hoạch lần này chắc chắn sẽ thành công mĩ mãn. Đưa tay ra nắm lấy cánh tay săn chắc của Vĩnh Khoa, Thiên Di dùng hết sức bình sinh kéo con người vạm vỡ đứng dậy :

_ Theo em xuống đây.

CHƯƠNG 26

Áng mây thứ 26 : Gặp lại người quen

Chập chờn trong màn sương đêm

Đôi cánh bạc thoắt ẩn thoắt hiện

Thời khắc đã đến?

Hay chỉ là một bản dạo đầu?

Dưới ánh trăng vàng rực

Màu nâu nhạt ánh lên thật sắc nét

“Chìa khóa vàng”.

Đến khi nào mới tìm ra?

Đi men theo những đường sóng vỗ, Thiên Di vui sướng hòa mình cùng những làn gió mát, một ý định tinh nghịch hiện ra, rõ mồn một. Quay người lại đằng sau, ba tên con trai đang đi cùng nhau một cách thân thiết đến lạ. Nở một nụ cười nửa miệng, đầy ma mãnh, tinh ranh.

Bất giác, Thiên Di quay người lên, đôi tay nhỏ bắt thành hình cái loa, mắt hướng ra phía biển khơi trắng xóa, hít lấy hít để làn không khí tuyệt vời trước mặt, dùng tất cả mọi bực tức dồn nén bấy lâu nay, thả ra ngoài không trung với một giọng hét “kinh khủng” :

_ TRƯƠNG VĨNH KHOA, HÀN TRIẾT MINH, VƯƠNG BÁCH NHẬT, TẤT CẢ CÁC NGƯỜI LÀ MỘT LŨ BIẾN THÁI, CHỈ BIẾT BẮT NẠT KẺ KHÁC.

Hura !!! Sảng khoái quá. Sảng khoái quá đi. Ha ha ha, cảm giác thật tuyệt. Chắc sau này, mỗi khi có chuyện bực tức, mình sẽ phải lại đến đây mới được.

Hét xong, Thiên Di tươi cười nhìn về phía đối diện, làm điệu bộ của người chiến thắng bằng cách đưa hai ngón tay lên, quơ qua quơ lại, trông thật đáng yêu.

Cả 3 người kia tròn mắt, bịt chặt hai tai lại vì sức công phá tàn bạo của sóc con. Nhìn thấy dáng vẻ đắc ý của sóc con, ai mà không tức cho được.

_ Thiên Di, cô khá lắm, tôi cất công đến nhà xin cho cô đi chơi, vậy mà lấy oán báo ân.

_ Con sóc này, quậy hết chỗ nói, cô dám nói đại thiếu gia họ Vương này là biến thái à?

_ Vợ! Em lại hư hỏng nữa rồi. Hôm nay em chết chắc.

Cùng thì thầm vài điều trước khi hành động cũng là một chuyện đáng phải làm nhỉ?

Vẫn chưa nhận mối nguy hiểm, Thiên Di cứ tung tăng đùa cùng làn sóng. Cho đến khi cảm thấy không ổn cho lắm, bất giác ngước lên, hệ thần kinh được hoạt động hết công suất.

Thiên Di co giò bỏ chạy thục mạng.

Dưới hoàng hôn, biển dần phủ lên mình chiếc áo màu sẫm.

Không khí trở nên lạnh hẳn khi bộ dạng ai cũng ướt sũng. Ngồi co ro trong xe, cả ngày hôm nay đúng là rất vui, Thiên Di dần chìm vào giấc ngủ vì quá mệt mỏi sau cuộc rượt đuổi.

Với người được mệnh danh là tảng băng thì hôm nay đúng là ngày đặc biệt.

Hoàng tử cuối cùng cũng có nụ cười thật sự.

Những nụ cười thường ngày hoàn toàn khác với khoảnh khắc lúc chiều. Thật tự nhiên. Phải chăng, băng đang tan chảy?



Sân bay Việt Nam làm ấm lòng người bước ra từ máy bay. Kéo va li ra khỏi quầy, Hải Nhân lấy điện thoại ra, gọi cho người quản gia thân thương. Xe nhanh chóng được điều đến phi trường, cất hành lí vào phía sau, Hải Nhân ra lệnh cho xe chạy thẳng đến một nơi.

Một cảm giác lo lắng bất an xâm chiếm lấy cậu. Hụt hẫng.

Nhìn thấy khoảng sân tối đen, vắng bóng người. Ngôi nhà nhỏ quen thuộc giờ đây không một ai, cửa đóng kín, ổ khóa rỉ sét. Cho thấy người ở đây đã dọn đi được khá lâu.

Móc chiếc điện thoại trong túi ra, Hải Nhân lướt nhẹ vào danh bạ, tìm kiếm một số điện thoại mà anh đã thuộc nằm lòng.



< Reng…..reng….reng >

Với cái giọng ngáy ngủ, không nhìn vào số gọi đến, Thiên Di mơ màng nhấc máy :

_ Alo?

_ Bé Thiên Di….

Bật dậy sau khi nghe giọng nói người trong điện thoại, hành động ấy làm cho ai kia phải chú ý đến.

_ Anh…anh…Nhân..? Là anh thật sao? Anh Nhân.. – Thiên Di như muốn nhảy cẫng lên khi nghe giọng nói thân quen ngày nào.

Anh Nhân sao? Cái tên này quen quá. Chẳng lẽ…

Vĩnh Khoa khẽ chau mày, kí ức được tua về trong cái đầu thông minh. Tua về cái buổi tối đầu tiên mà Thiên Di đến.

_ Anh đang trước cửa nhà em, nhưng nhà đóng cửa. Em và dì đã dọn đi sao?

Hoàn toàn quên mất chuyện ấy.

Việc Thiên Di đã hứa hôn với Vĩnh Khoa, Hải Nhân chưa hề biết vì cậu ấy đã đi quá sớm. Thiên Di chưa kịp nói gì với cậu cả.

_ Vâng. À, bây giờ anh đến số 153 đường X đi, anh hãy bấm chuông và vào nhà đợi em, em sắp về tới rồi.

_ Uhm.

Cúp máy. Thiên Di cứ tủm tỉm cười suốt làm cho mấy người kia phát hỏa. Hải Nhân, đối với Triết