ngủ, Thiên Di buông cây quạt trên tay xuống và chăm chăm nhìn người trước mặt, cứ nhìn mà không hề biết có người đang rất khó chịu.
Từng ngón tay nhỏ nhắn chạm vào mái tóc nâu sóng sánh, mượt mà, bồng bềnh, mùi hương bạc hà song khắp mũi, đùa giỡn với làn tóc xong, ngón tay ấy lại di nhẹ xuống chiếc mũi cao, đẹp, rồi đến hàng mi cong vút như con gái, đôi chân mày rậm đẹp tuyệt. Dời đến làn môi đỏ mọng như quả dâu ngon ngọt, như cánh hoa hồng còn rướm lại chút sương. Một gương mặt hoàn hảo, không tì vết. So lại có người đẹp đến thế chứ!
_ Đẹp thật, phải chăng là cha đã gửi thiên sứ xuống đây cho con, bảo vệ và chăm sóc cho con thay cha. Nhưng cha ơi, người ta đâu có thích một đứa nhếch nhác như con, có lẽ con đơn phương rồi..
Nói trong mơ màng, đôi mắt nhỏ dần khép lại sau hàng mi cong, đầu dần dần gục xuống tấm nệm êm ái. Giấc ngủ dần chiếm lấy cô gái nhỏ…
Thoang thoảng trong mùi hương bạc hà, Thiên Di mơ có người nhẹ nhàng sờ tóc mình rồi thì thầm gì đó, cảm nhận được có người bế mình lên chiếc giường kia. Thật lạ!..
—
Ánh nắng ban mai trong suốt tựa hồ pha lê, len lỏi qua từng đám lá, chiếu vào những hạt sương nhỏ, long lanh cả một khoảng sân. Gió sớm nhè nhẹ lùa vào khung cửa sổ, mùi hương bạc hà lại phảng phất. Thật dễ chịu.
Khoan…
Ngưng lại đã. Mùi hương bạc hà. Phòng mình làm có mùi hương này…
Bật dậy như một cái lò xo, Thiên Di nhìn quanh căn phòng rồi nhận ra : Đây không phải phòng nó.
Nhớ lại những gì hôm qua, giật mình, điều tiếp theo Thiên Di làm là xem lại những thứ trên người mình. An toàn.
Đâu đó trên chiếc áo của mình, Thiên Di lại ngửi thấy mùi dịu nhẹ của bạc hà còn động lại. Giấc mơ cứ như thật vì bây giờ nó đang nằm trên giường chứ không phải nơi ban tối đã ngồi.
Mãi nhởn nhơ rong ruổi cùng dòng suy nghĩ chật vật trong đầu, Thiên Di cứ ngồi đó cho đến khi sực nhớ ra một chuyện hệt trọng.
_ Á..á…á….trễ học mất.
Trong tích tắc, mọi thứ đã được chuẩn bị xong xuôi. Chạy ầm ầm xuống nhà như bị ma đuổi, Thiên Di phóng ngay đến trường mà quên mất sự có mặt của một người.
—
_ Đồ đáng ghét, dậy sớm hơn mình cũng không dám gọi mình dậy giùm nữa. Báo hại phải đến trường trễ, đã vậy còn ngồi thảnh thơi uống trà, ăn sáng. Đúng là kênh kiệu.
Dậm dậm vào đóng là mà mình đã cất công quét trong mấy giờ liền cho thỏa nỗi tức. Vì ai mà nó bị phạt chứ? Vì ai mà phải nài nỉ chú bảo vệ chứ? Vì ai mà phải van xin thầy giám thị chứ?
Càng nghĩ càng tức, cầm luôn nguyên cây chổi trên tay, Thiên Di quất qua quất lại làm đóng lá bay tứ tung trên không trung. Coi như nãy giờ là….công cóc.
_ Trò Lữ Thiên Di, em có muốn nhận thêm hình phạt không hả? Lo mà tuh dọn cái bãi chiến trường mà em vừa gây ra cho mau đi.
_ Dạ, vâng thưa thầy. – Thiên Di não nề kéo dài từng chữ
Cuối cùng cũng gom xong đóng lá chết bầm, cố kìm nén cơn giận để không phạm phải sai lần 3, Thiên Di trả chổi lại cho trường rồi thểu não bước đến lớp. Bắt đầu ngày mới đầy rẫy những điều xui xẻo thế này thật khó chịu, cứ ngỡ mọi chuyện chỉ có thế, nhưng Thiên Di vừa đưa mặt vào lớp thì ..
_ Lại đi trễ. Lữ Thiên Di, em có biết trong một học kỳ em đi trễ đến mấy ngày không? Học hành thì không lo chỉ lo ngủ nướng. Ngủ thêm mấy phút có làm em cao hơn một milimet à! Có làm cho em thông minh thêm tẹo nào chăng? Cô thật quá thất vọng về em…….%^#$$!@#~!~#@$%$ ……. Em ra ngoài hành lang đứng cho tôi.
Quên bén mất là hôm nay có tiết của bà la sát, vừa vào lớp đã bị nói nguyên một hơi, nào là triết lý, nào là đạo lý.. Nhức cả đầu. Không ai qua khỏi tài “nói” của bà la sát cả. Bà ta đứng số 2, không ai dám giành vị trí số 1.
Đến giờ vẫn còn lùng bùng lỗ tai. Tựa mình vào tường, Thiên Di khẽ thờ dài. Hôm nay nó bị sao quả tạ dòm ngó hay sao ấy. Sao lại xui xẻo thế không biết.
CHƯƠNG 24
Áng mây thứ 24 : Đùa với lửa
Niềm hạnh phúc ta có hôm nay
Có phải đánh đổi bằng nhiều nước mắt?
Em sợ
Một lúc nào đó..
Hạnh phúc sẽ xa lánh em.
Tim anh đã lỗi nhịp mất rồi
Nói em là đồ ngốc nhất quả đất là đúng hay sai?
Có ngốc không khi em không nhận ra rằng mình rất đáng yêu.
Và anh đã trót yêu em mất rồi.
Bức màng bí mật của quá khứ.
Một tay Demonwhite sẽ hé mở.
Chìa khóa vàng là ai?
Qủy trắng có thật sự xuất hiện?
Tất cả….
Điều nằm ở tương lai.
Mai là ngày dã ngoại của trường, ai ai cũng đều háo hức, mong chờ cho chuyến đi này mặc dù kỳ thi cũng sắp kéo đến. Tất cả học sinh điều mơ tưởng đến một chuyến đi đầy lãng mạng và hấp dẫn.
Ra chơi, cũng là lúc hình phạt của Thiên Di kết thúc. Thất thểu bước vào lớp với bộ dạng tàn tạ, Thiên Di ngồi phịch xuống ghế, xoa xoa cái bụng đói cồn cào của mình. Nó rất muốn xuống căn tin ăn đấy chứ. Nhưng ngặt một nổi, nguồn vốn lại không có, thế nên nó mới toàn ăn sáng ở cái nhà có cái tên kênh kiệu kia, hôm nay lại đi trễ nên không có thời gian ăn sáng. Từ hôm qua tới giờ, có một miếng bánh, miếng thịt nào vào bụng đâu chứ.
_ Nhìn cô có vẻ mệt mỏi vậy! Không định ăn sáng à!!
Triết Minh cất đóng sách trên bàn vào cặp rồi cất giọng khi nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác của ai kia.
_ Tôi không đói …..
< Ột