Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327054

Bình chọn: 8.00/10/705 lượt.

a nhìn tên trước mặt: Đồ cà chớn. Nó đứng mà chân cứ đảo qua đảo lại làm ai kia phải lắc đầu, rất muốn cười nhưng không bật thành tiếng. Năm phút đồng hồ trôi qua trong sự chờ đợi mòn mỏi mệt của Thiên Di. Đưa tay lên xem đồng hồ, Vĩnh Khoa gật đầu rồi ra lệnh :

_ Bỏ chân xuống đi. Theo anh xuống đây.

Bỏ vội cái chân đang co xuống nền đất, Thiên Du khẽ rú lên trong sung sướng khi biết “địa điểm” mình sắp đến là nhà bếp – nơi có một bữa tối thịnh soạn đang chờ đợi cái bao tử rỗng toét.

_ Yeah! Coi như cũng còn có tính người. Phạt xong lại cho mình ăn nữa, thích thật. Hi hi..

Tung tăng xuống bếp theo Vĩnh Khoa, Thiên Di nhởn nhơ kéo ghế ra ngồi thì bị Vĩnh Khoa ngăn lại :

_ Không được ngồi ở đó. Em phải ngồi đối diện anh. Ở đây này.

Không sao, không sao. Được ăn là vui rồi. Ngồi đâu mà chả được. Chỉ là phải nhìn thấy bản mặt đáng ghét của tên đó thôi mà..

Nhủ thầm trong bụng, tiến đến chiếc ghế đối diện Vĩnh Khoa, Thiên Di ngồi xuống và nhìn từng món ăn. Hơi thơm tỏa ra ngào ngạt làm nó không kìm nổi lòng mình, rất muốn ăn. Vội cầm đũa lên, nó gắp ngay miếng thịt to và đưa lên miệng …

_ Bỏ xuống.

Khựng lại và nhìn sang hướng đối diện, Thiên Di ngây thơ hỏi :

_ Anh nói gì?

_ Bỏ đũa xuống. Anh đâu kêu em ăn. Em chỉ cần ngồi đó và…..nhìn anh ăn là được rồi!







TRƯƠNG VĨNH KHOA….Gào thét tên của ai kia trong thâm tâm, Thiên Di rất muốn quăng luôn dĩa thịt vào mặt Vĩnh Khoa…nhưng thời điểm này thì không thể. Với tình thế bây giờ, không thể mất mặt được. Thiên Di khẽ ho một tiếng rồi đặt đũa xuống mặc dù không hề muốn làm thế chút nào :

_ Hah, dù sao mình cũng đâu có đói…

< Ột…ột..>

=.=Trời ạ! Cái bụng phản chủ. Có tin tao cho mày nhịn đói một tháng không! Hợp tác chút đi chứ.

_ Không đói là vậy đó hả? – Vĩnh Khoa bụm miệng để che giấu nụ cười hiếm hoi.



Nhìn bàn ăn rồi lại nhìn sang Thiên Di đang chù ụ một đóng, Vĩnh Khoa cười thầm rồi cầm đũa lên. Nhâm nhi miếng thịt thơm lừng, hết miếng này đến miếng khác, Vĩnh Khoa biết rằng Thiên Di đang cố cầm lòng nên rất thích thú. Từng món ăn được Vĩnh Khoa thưởng thức một cách chậm rãi và gây thèm thuồn cho “người xem”. Cậu cứ vô tư ăn rồi uống một cách thoải mái cho đến khi đã no.

Thiên Di ngồi đó, liếc nhìn tên chồng đáng ghét và……ham ăn. Cái câu vui mừng khi tưởng mình là người được ăn đã vụt bay theo làn gió qua cửa nhà. Nhích ghế ra và đứng lên, Vĩnh Khoa khẽ vươn vai rồi nhìn người đối diện :

_ Lên lầu.

Lên…..lên lầu?

Mặt Thiên Di liền đổi tông màu xanh lè rồi ửng đỏ sang tím ngắt, trong đầu nó hiện ra một hình ảnh ghê sợ : Tên biến thái này định…định làm gì vậy trời!!

Lo lắng bước theo sau Vĩnh Khoa, Thiên Di không ngừng cho trí tưởng tượng bay xa, bay cao và bay đến một nơi lạ hoắt. Bước vào căn phòng mà nó từng bị té, nhìn Vĩnh Khoa cởi cái nút áo cổ mà tim Thiên Di đập gấp 5 lần so với quy định. Như một phản xạ, Thiên Di đưa tay vịn lấy cổ áo, hành động đó làm Vĩnh Khoa phì cười, cậu hắng giọng rồi nói :

_ E hèm! Em nghĩ anh sẽ làm gì em? Đúng là đầu óc đen tối.

_ Ai…ai…chứ… – Thiên Di lúng túng không nói nên lời.

Ngồi bệch xuống giường, Vĩnh Khoa lúc này nhìn gian ơi là gian, với cặp mắt màu nâu ma mãnh, cậu lạnh lùng bảo Thiên Di :

_ Lại đây. Thay áo cho anh.

Đứng bất động sao câu nói chắc nịch của Vĩnh Khoa, Thiên Di đưa tay véo má để biết không nghe nhầm, nó cố nuốt nước bọt một cách nặng nề.

_ Sao chứ? Anh có tay có chân thì tự mà làm lấy.

_ Làm hay không?

Gằng từng chữ thật rõ, gương mặt kia đầy vẻ đe dọa, hung hãn. Chất lạnh từ người tỏa ra khiến sống lưng Thiên Di lạnh toát, nó sợ hãi bước đến bên cạnh Vĩnh Khoa, chìa tay ra, gỡ từng nút một. Trước mắt nó là một vùng ngực săn chắc và đẹp hoàn hảo, thân hình bao chàng trai điều ra sức tập thể hình để có được.

Tim lại đập loạn xạ…

Nhắm tịt mắt lại để không thấy những thứ trước mặt nhưng nó lại càng hiện rõ hơn. Thở hắt một cái, Thiên Di dứt khoát rụt tay lại, nó giận dữ hét :

_ Không làm, không làm nữa. Anh là tên biến thái…

Khẽ nhếch môi cười vì kế hoạch công kích của mình thành công trọn vẹn. Cậu hiểu rất rõ cô bé ngốc này, không chịu đựng được nữa thì sẽ phản công, không bao giờ chịu nhịn nhục. Đó là điều cậu thích.

Bước đến tủ áo, Vĩnh Khoa mở tủ ra và chọn một cái áo thun, mặc vào một cách nhanh nhẹn, chiếc áo ấy làm lộ rõ nét điển trai, say lòng bao cô gái.

Đẩy Thiên Di sang một bên, tiến thẳng đến cái công tắc trên tường, Vĩnh Khoa đưa tay vặn cái nút màu xanh cạnh ổ điện rồi cười ma mãnh. Một lúc sau, không khí trở nên nóng nực vô cùng, lúc này, Thiên Di mới nhận ra cái nút ấy là nơi điều khiển máy lạnh trong phòng.

_ Nóng quá. Lại đây quạt cho anh ngủ!

_ Ai mượn tắt máy lạnh làm gì rồi than nóng.

_ Tiết kiệm điện.

Thản nhiên nằm dài lên giường, Vĩnh Khoa gối tay lên đầu rồi nhắm mắt chờ đợi gió nhân tạo. Dùng dằng đưa tay lấy cuốn tập trên bàn, ngồi xuống cạnh giường, Thiên Di bắt đầu cho tay hoạt động hết công sức. Người kia nằm nhắm mắt mà có ngủ được đâu, tâm trí đang hướng về phía người ngồi quạt.

Khoảng một lúc sau khá lâu, chắc rằng ai kia đã


Lamborghini Huracán LP 610-4 t