ng một tình yêu, cũng không phải khoảng thời gian ngắn để cho tình yêu bền vững. Thật mâu thuẫn!
Với bộ óc thông minh không kém Vĩnh Khoa, một loạt các kế hoạch “trả thù” đã được vạch sẵn trong bộ nhớ của Hải Nhân. Chỉ cần khởi động là mọi thứ có thể dùng được.
Không phải là “ăn không được thì phá cho hôi”, chẳng qua là một cách “báo thù” đáng yêu cho kẻ đã cướp đi người con gái cậu yêu.
Và thêm một điều nữa, Hải Nhân không hề từ bỏ. Cậu có một tháng cơ mà. Và một tháng ấy sẽ không lãng phí.
Kế hoạch đầu tiên : TÀN PHÁ NHÀ BẾP.
Một nụ cười ma mãnh không kém ai kia. Hải Nhân duỗi thẳng hai tay, tư thế thật thoải mái. Cái giọng đều đều tiếp tục câu nói đứt quãng khi nãy :
_ Thứ nhất : Em đã yêu tên đó!
*gật gật*
_ Thứ 2 : Em muốn tìm hiểu tên đó.
*gật gật*
_ Thứ 3 : Em muốn tạo bất ngờ cho hắn!
*gật gật* liên tục
_ Rất đơn giản. Em hãy nấu một bữa tối. Ngay chiều nay.
*gật….
_ Hả? – Thiên Di bất ngờ đến dộ bật dậy như có một lực tác động vào người. Đôi mắt chớp chớp liên hồi. Miệng há to. Lông mày chau lại.
Hải Nhân quả thật rất tài.
Vào bếp – là hai từ không “đội trời chung” với Thiên Di. Y như rằng, mỗi khi Thiên Di nhà ta vào bếp, thì phần lớn, căn bếp ấy, sẽ không “toàn thay” dưới tài năng “múa xẻng” của Thiên Di. Một thảm họa lớn. Có ảnh hưởng còn hơn chiến tranh thế giới thứ nhất.
Thiên Di không những không biết nấu một món ăn đơn giản – trừ mì gói. Mà nếu có nấu được thông qua “học hỏi” thì cái món ấy ….. dở tệ và KHÔNG ĂN ĐƯỢC.
—
Căng trán suy nghĩ suốt mấy tiết học mà vẫn không nghĩ ra cách nào dễ dàng hơn.
Đành phải liều một phen – vào bếp, dù sao nhà anh ta cũng giàu, đâu khi nào tiếc với mình cái nhà bếp nhỉ?
God!
Thông qua cái suy nghĩ trên kia cũng để thấu hiểu và liên tưởng ra cái “kết cục” cho cái nhà bếp xinh xinh trong căn biệt thự kia. Thảm rồi!
Tan học.
Từng tốp học sinh chen nhau ra về. Chào hai người bạn cùng bàn xong, Thiên Di tung tăng …. đến siêu thị mua sách dạy nấu ăn.
Sau một hồi lục tung cái siêu thị to lớn ấy, cuối cùng Thiên Di ra về với một quyển sách nấu ăn nhỏ xíu và một túi đồ “cần thiết” to đùng. Bước vào nhà, hôm nay Mai đã về sớm vì có chuyện đột xuất nên Thiên Di đinh ninh rằng không có bữa tối để sẵn dưới bếp và điều đó hoàn toàn chính xác.
Perfect!
_ Cái gì thế hả? – Nhìn chằm chằm đóng “vật thể lạ” trên tay Thiên Di, Vĩnh Khoa tỏ vẻ ngạc nhiên. Rồi xoa xoa cái bụng đói meo của mình, Vĩnh Khoa nhắc nhở – À, hôm nay Mai có việc bận. Có lẽ chúng ta ….
_ Em sẽ nấu.
Chặn ngang câu nói của ai kia, Thiên Di đung đưa cái đóng dưới tay ý nói “Em đã mua đồ ăn rồi nè”.
Vĩnh Khoa chỉ cần ngồi và đợi thưởng thức.
Bật tivi. Nhiệm vụ của Vĩnh Khoa bây giờ là ngồi xem phim. Nằm dài lên sofa, tay chống lên đầu, mắt hướng vào màn hình tivi, chăm chú theo dõi một bộ phim hoạt hình thú vị (^^ anh ý mê hoạt hình. @.@ người lạnh lùng đây hả chời).
Vào bếp được nữa tiếng.
Mắt nhìn vào cuốn sách, tay cầm đủ thứ đồ “linh tinh”, chưa một cái gì được bắt lên bếp.
Đúng là dân “chuyên nghiệp” có khác.
_ Được rồi. Bắt đầu từ món “Sườn nướng cay” này.
< Xì xèo, xì xèo >
< Xoảng >
< Bụp >
< Rầm >
< Đùng, đùng >
Một loạt thứ âm thanh lạ hoắt huơ vang lên làm Vĩnh Khoa…toát mồ hôi. Mỗi lần như thế, một vật thể lạ chạm đất, lòng Vĩnh Khoa lại cồn cào đến lạ, cậu liên tục ngoảnh đầu sang phía sau mà không hề rời khỏi chỗ mình đang nằm để xem xét tình hình.
_ Á…
Lần này, Vĩnh Khoa bật dậy khỏi sofa, đưa tay vặn nhỏ tivi lại, nói vọng vào bếp :
_ Có cần anh giúp không?
_ Không. Anh cứ ở đó đi. Đừng có xuống.
Thật dứt khoát trong việc không nhận sự giúp đỡ. Thiên Di nói với lên, trong đầu thì hình thành vô số mối lo sợ.
Chết rồi. Cái bình hoa vỡ mất rồi. Con dao này cũng mẻ luôn. Mấy cái dĩa này tính sao đây?
Mùi gì thế nhỉ?
Á…a.. khét.t..t.t.t.t.t.t.
Với mớ hỗn độn trước mặt, Thiên Di quên luôn mọi thứ kể cả việc phải tắt bếp khi cháy. Trong đầu nó bây giờ là phải dập lửa. Mà dập lửa thì cần có … nước. Đúng rồi, nước.
Bưng cái chão trên bếp xuống và đặt đại ở đâu đó, Thiên Di chạy lại bồn rửa chén, vặn vòi nước thật nhanh, hứng một thố lớn.
< Ào ào..oo >
Phù! Mệt thật. Mém chút là cháy nhà.
_ Vợ ơi, anh ngửi thấy mùi lạ. Có thật là không cần giúp không? – Nét mặt vô cùng lo lắng, Vĩnh Khoa lại nói vọng vào bếp nhưng lần này không nhận được câu trả lời.
Không thể chịu đựng thêm một giây phút nào nữa!
Đứng lên và bước thật khẽ xuống bếp để tạo bất ngờ. Chỉ vừa bước tới ngưỡng cửa của nhà bếp, Vĩnh Khoa đã đứng bất động tại chỗ khi nhìn thấy khung cảnh trước mặt.
Dưới đất là một đóng lộn xộn, bừa bãi. Chén dĩa thì bể một đóng. Vòi nước nhỏ vài giọt li ti. Cái bếp bốc khói nghi ngút. Nồng nặc mùi đồ ăn khét.
_ Vợ!
Giật mình khi nhìn thấy Vĩnh Khoa trước mặt, Thiên Di vội đứng che cái đóng lộn xộn lại nhưng đã muộn.
Ngượng ngùng không nói nên lời.
Nhìn bộ dạng nhem nhuốc của cô vợ nhỏ rồi lại nhìn cái bếp. Thật tình Vĩnh Khoa không tài nào cười nổi.
Khom người xuống nhặt con dao dưới chân, Vĩnh Khoa tiến đến trước mặt Thiên Di, đưa con dao lên vừa đ
