Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327530

Bình chọn: 8.00/10/753 lượt.

c mình” vì bị làm phiền khi đang ngủ.

_ Biết nấu ăn không?

Như hóa đá khi nghe người gọi nói thế. Tỉnh ngủ hẳn. Đầu dây bên kia nói vọng vào :

_ Lạ thật. Thay đổi thật rồi. Tôi biết nấu một món. Rất đơn giản. 5’ là có thể ăn liền. Chịu không?

_ Ừ.

Cúp mấy sau khi đã “lĩnh hội” được kĩ năng nấu món đó. Vĩnh Khoa để điện thoại vào túi. Đôi môi hình thành một nụ cười.

Sau một hồi lục tung nhà bếp, cuối cùng cũng tìm được thứ mình cần. Với lấy cái ấm nước trước mặt. Một lượng nước vừa đủ.

Không quá khó với việc nấu món này. Chỉ một loáng, mùi thơm từ nó đã tỏa ra ngào ngạt. Khá hài lòng với “tài năng” của mình. Có lẽ hơn Thiên Di một bậc (về trí tuệ) khi tìm đến “cứu viện binh”.

_ Vợ. Xuống ăn thôi.

Nghe tiếng gọi, vội vàng tắt tivi và phóng nhanh xuống bếp. Trong đầu Thiên Di đang tưởng tượng ra một cảnh tượng thật hoành tráng. Hệt như đi ăn nhà hàng.

Gương mặt tươi cười chợt vụt tắt khi nhìn thấy bàn ăn trống trơn. Chỉ thấy hai cái tô đang bốc khói nghi ngút. Một hương vị quen thuộc.

Thất vọng.

Nhìn người trước mặt trân trân như không muốn thừa nhận mọi chuyện. Rất lâu sau đó, Thiên Di mới mấp mấy môi :

_ Ăn … mì…gói….hả? – Nó nhì Vĩnh Khoa để “kiểm chứng” sự thật. Bất chợt, Thiên Di cười sặc sụa – Anh …ha ha ha, thì ra anh cũng không biết nấu ăn.

_ Im lặng và ăn. Em còn cười nữa thì nhịn đói. – Vĩnh Khoa gắt.

_ Vâng, vâng, không cười. Hi hi hi..Mì gói em cũng biết nấu mà. Nếu anh muốn ăn đến vậy sao không nói sớm. – Che miệng để giấu nụ cười, Thiên Di ngồi xuống bàn rồi lãm nhãm trong khi vẫn khúc khích cười.

_ Ăn đi. Vì trong bếp hết “vật liệu” để nấu nên anh mới tìm đến “món này” thôi.

Vĩnh Khoa giương mắt nhìn Thiên Di răng đe. Trong tiềm thức, cậu đang nguyền rủa “kẻ bày mưu” : Tên chết tiệt, cậu muốn đem tôi ra làm trò hề cho nhỏ này hay sao mà chỉ tôi nấu cái món này thế hả? Mai cậu biết tay tôi.

No căng bụng với to mì gói. Xoa xoa cái bụng của mình, Thiên Di nhìn Vĩnh Khoa đang ung dung ngồi đó. Bất giác lại cười. Nó thầm cảm ơn “thần Cupid Nhân” đã hướng dẫn một kế hoạch hay.

Dọn dẹp xong. Nhà bếp đã trở lại với hiện trạng lúc đầu của nó. Lộng lẫy và sang trọng. Có điều, thùng rác như đang muốn nổ tung. Người chịu khổ vẫn là Mai – người dọn dẹp sáng mai.

CHƯƠNG 28

Áng mây thứ 28 : Xoay chuyển 180 độ

Có duyên thì sẽ gặp nhau

Có phận sẽ được ở với nhau

Không duyên không phận thì chỉ như là cơn gió lướt qua đời nhau,

Và đôi khi khoảnh khắc lướt qua đó cũng làm ta nhói lòng 1 khoảng thời giandài trong đời…

Dòng xe cộ tấp nập cứ guồng bánh chạy theo yêu cầu của chủ nhân, con đường dài ngoằn ngoèo bất tận. Thành phố rộng lớn thế mà cũng có lúc chật hẹp như một con hẻm nhỏ.

Gió vờn những chiếc lá xanh mởn đung đưa, chạm vào thành cửa. Tiếng chuông gió kêu leng keng đến vui tai. Không khí nơi đây thật thoáng đãng.

Tiếng nhạc vu vương phát ra từ chiếc loa treo trên tường. Nhân viên phục vụ lễ phép cuối chào các vị khách rồi giúp họ gọi món làm họ rất hài lòng.

Cạnh cửa sổ, Hải Nhân đang ngồi đó và thưởng thức vị đăng đắng của tách café trong tay. Mắt cậu nhìn chăm chú vào màn hình laptop, theo dõi tình hình của công ty ở Mỹ.

Bỗng chốc, ở khung cửa sổ hiện ra một lời mời. Nhấp chuột vào đó, không phải vì tò mò, mà cậu cảm thấy được sự thú vị của trang wed cậu sắp vào.

Màu đen bao phủ khắp màn hình. MÁU.

Thoáng ngạc nhiên khi nhìn thấy dòng chữ đỏ rực được trang trí sắc sảo trên nền đen huyền bí. Chủ nhân của trang wed này đúng là rất thú vị.

“Chào thành viên mới!’’

Khung trò chuyện bỗng hiện ra một dòng chữ đỏ. Đúng là rất phù hợp với chủ đề của trang wed nhỉ?

“Chào!’’

Một lời chào hỏi gắn ngọn được Hải Nhân nhập vào khung trò chuyện. Cái khung lại tiếp tục rung lên, dòng chữ đỏ thẳm lại xuất hiện.

“Tôi biết cậu, Ngô Hải Nhân. Không chỉ có thế, tôi còn biết rất nhiều thứ, chẳng hạn như : Hàn Triết Minh, Vương Bách Nhật, Trương Vĩnh Khoa và Lữ Thiên Di!! Thú vị chứ!”

Bàng hoàng nhìn vào màn hình không rời mắt. Một nỗi bất an dấy lên trong cậu. Điều cậu lo không phải vì người này biết cậu và mấy tên con trai kia. Mà ở đây, điều cậu lo lắng là tại sao Thiên Di cũng nằm trong danh sách đó?

Bàn tay lướt nhẹ trên bàn phím, các ngón tay run run nhập vào dòng chữ :

“Cậu là ai? Muốn gì ở chúng tôi?”

“Khá lắm. Tôi rất thích người thông minh. Tôi chỉ muốn chúng ta chơi một trò chơi thôi. Một trò chơi đầy thú vị. Đáng lí ra trò chơi này chỉ có một mình sóc con tham gia. Nhưng vì con sóc ấy quá ngốc để hiểu mọi chuyện nên tôi đã phá bỏ giới hạn.”

Sóc con?

Người này quả thật không tầm thường chút nào. Ngay cả biệt danh mới của Thiên Di mà cũng biết được. Người này….chắc chắn đang ở rất gần Thiên Di.

“Trò chơi đã được bấm giờ. Chúng ta sẽ bắt đầu từ …. Vương Bách Nhật!”

Một câu chốt ngắn ngọn mà đầy ẩn ý. Thoát khỏi trang wed thành viên, Hải Nhân đang cố dồn hết mọi chất xám có trong não để tập trung suy luận. Thật ngạc nhiên, khi cậu chỉ vừa về đây một tuần. Trò chơi lại có liên quan đến cậu?

Rốt cuộc chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy trời?



Tại Thụy Điển, một tòa công t


Teya Salat