Old school Easter eggs.
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327253

Bình chọn: 8.5.00/10/725 lượt.

iên Di?

Cạch!

Một người con trai mở cửa bước vào, đôi cánh màu bạc được móc vào túi quần hơi chếch ra, đung đưa khi đôi chân chuyển động. Chiếu lấp lánh.

_ Vĩnh Khoa, tôi đã đến nhà tên Bách Nhật đó ….

Chợt khựng lại khi nhận ra sự có mặt của 2 người khác nữa, người con trai ấy lúng túng gãi đầu :

_ Aish, thành thật xin lỗi. Tôi không biết cậu đang nói chuyện.

_ Khách sáo quá rồi đó bạn cùng lớp ạ! Không cần phải giấu nữa đâu. Tôi đã sớm biết cậu là tên gián điệp khai gian tuổi tác rồi, Dương Chính An.

Triết Minh nhoẻn miệng cười khi nhìn thấy cử chỉ của Chính An. Cũng may, nhờ vậy mà không khí bớt căng thẳng hơn. Ngồi vào bàn, Chính An nghiêm túc đến lạ, khác với vẻ mặt lúc ở trường – nai tơ. Thật khó để biết được tuổi tác của anh chàng.

_ Cái tên đầu heo Bách Nhật ấy hoàn toàn không gặp chuyện gì hết. Hắn đang say sưa ngủ ở nhà kia kìa.

Tin tức mà Chính An vừa cung cấp đủ để làm cả phòng nóng hừng hực lên trong khi đang có máy lạnh hoạt động.

Mọi tâm trạng liền ở trạng thái thư giản khi đã quá căng thẳng. Một phen hết hồn đối với những người trong phòng. Cũng nhờ vậy mà Hải Nhân quen thêm “bạn mới”.

Như có sẵn một mối hàn từ trước, không cần nói quá nhiều đã hiểu nhau một cách thấu đáo.

Cũng không ngần ngại trước “bạn mới”, Hải Nhân sẵn miệng khai ra trò “chinh phục” tai quái mà cậu đã bày cho Thiên Di. Gương mặt Vĩnh Khoa lúc ấy thật buồn cười.

Tiếng cười lại vang lên trong căn phòng lạnh. Mọi chuyện đâu chỉ dừng ở đó. Không ai nhận biết được mối nguy hiểm đang rình rập. Duy nhất mình Vĩnh Khoa, cậu đã quá quen với cái cách “mèo vờn chuột” như thế này rồi!

Trò chơi chưa thật sự bắt đầu khi người chủ trò chơi chưa về nước. Cậu ý thức được, sẽ không bao lâu nữa, kẻ đó sẽ trở về.

< Tít tít tít >

Điện thoại vang lên hồi chuông báo có tin nhắn đến. Chán nản lấy điện thoại trên bàn, Vĩnh Khoa bật ra rồi không thèm xem mà đóng điện thoại lại.

Với tâm trạng đang thư thái, đột nhiên cậu bật dậy làm cho cả phòng trố mắt ngạc nhiên. Miệng lẩm nhẩm :

_ Tôi vừa nhìn thấy gì đó thì phải?

Đưa tay lướt nhanh trên điện thoại, không hiểu sao tim cậu đập liên hồi. Mở dòng tin nhắn khi nãy, đặt vào mắt cậu là một tấm ảnh nhỏ không có một dòng chữ nào.

Trong hình, Thiên Di đang nhắm nghiền mắt. Người bị trói trên một chiếc ghế.

Cậu biết. Chuyện này chỉ nhắm đến cậu. Bình tĩnh đến bất ngờ. Vĩnh Khoa làm vẻ mặt không có gì rồi cho điện thoại vào túi. Chỉ có Chính An mới nhận ra điều trái sự thật ấy.

Đợi đến khi mọi người ra về hết, Chính An ngồi vào ghế khi đã đóng chặt cửa vào. Cậu điềm nhiên hỏi Vĩnh Khoa :

_ Đi được chưa?

Bật dậy khỏi ghế, với tay lấy cái áo khoác đen, Vĩnh Khoa nhanh chóng bước đi, cậu không quên nói một điều quan trọng :

_ Là hắn, anh kết nghĩa của Lập Hân – Hiếu Thiên. Vì tôi đã kiên quyết đuổi hắn khỏi công ty vì chuyện ăn cắp cổ phần của người khác nên hắn rất căm thù tôi. Không ngờ hắn lại dùng cách này để đối phó với tôi.

Cả 2 cùng ra xe và khởi động một cách không thể nào nhanh hơn được nữa. Chiếc xe dần lăn bánh và hòa vào dòng xe cộ tấp nập bên ngoài.

Hiếu Thiên, một người đã từng làm trong công ty của Vĩnh Khoa, cậu nắm rõ mọi chuyện về hắn. Nếu không có những thứ hồ sơ mà cậu cần của người xin việc trong tay, Vĩnh Khoa nhất định sẽ không nhận người đó vào công ty. Cậu chỉ nhận vào khi đã tìm hiểu rõ mọi chuyện về người đó.

Với các thiết bị tân thời và cái đầu thông minh, Vĩnh Khoa đã nhanh chóng tìm ra địa điểm cần đến.

Trước khi đi, cậu đã cho người đến trường Quang Tuyến. Nhất định không để chuyện này kéo dài thêm nữa. Hai công ty nhỏ nhoi kia, ngày mai sẽ phá sản thật sự. Những người trong công ty, kể cả chủ và con gái, sẽ không còn cơ hội quay đầu lại. Đó là cái giá phải trả cho những kẻ dám hành động liều lĩnh.

Không phải là giết người.

Việc Vĩnh Khoa làm hoàn toàn có thể giữ được mạng sống của những kẻ đó. Trừ khi kẻ đó vẫn muốn tìm đến cái chết.

CHƯƠNG 29

Áng mây thứ 29 : Tự bị bắt – Tự trốn thoát

“Nước mắt cũng giống như muối vậy, là thứ gia vị không thể thiếu được, chẳng ai ăn canh không mặn cũng chẳng ai yêu mà không khóc. Chỉ có điều canh quá mặn thì không ai dám ăn, tình yêu quá nhiều nước mắt thì không ai dám yêu nữa ..”

_ Oáp…p…p…Oa, sảng khoái thật.

Ngồi dậy sau một đêm ngon giấc nồng và làm cho người ta lo lắng, Bách Nhật vươn vai, đưa tay che cái ngáp dài dằng dặc. Rướn người khỏi chiếc giường êm ái, đôi chân dài lặng lẽ bước đi .

Rầm!

Từ ngoài cửa, Triết Minh đập thẳng chân và ngạo nghễ bước vào. Cậu ung dung ngồi xuống cái giường êm ái mặc cho thằng bạn ngạc nhiên không biết trời trăng mây đất.

_ Minh? Sao mày đến nhà tao vào giờ này? Mày không đi học sao?

Cầm nguyên cái gối lớn, Triết Minh thẳng tay ném vào gương mặt điển trai không thương tiếc làm cho ai kia phải tỉnh ngủ hẳn.

Mọi chuyện được Triết Minh tường thuật lại hết sức chi tiết dưới sự im lặng lắng nghe của ai kia. Tình cảnh hiện giờ giống như một đứa trẻ nhỏ đang ngồi nghe cha mình kể “chuyện cổ tích” vậy.

Bách Nhật ngồi đó, chăm chú lắng nghe tất tần tật mọi chuyện thật