gười chồng, người cha bình thường. Đặc biệt, ông đã ban cho nó mạng sống thứ hai này. Cảm thấy thật mâu thuẩn và mơ hồ.
_ Em và cha em. Chẳng có điểm nào là giống nhau. Từ bé, anh đã cảm nhận được điều đó. Cảm giác như ông ta có nghĩa vụ phải bảo vệ em. Đó là việc được giao. Đáng lý ra, anh không nên nói điều này, nhưng …. Tối hôm đó, trước cái thời khắc “định mệnh” xảy ra, anh đã nghe thấy một vài điều, có liên quan đến cha em. Dì đã nói với người đó “Có khi nào mọi chuyện không được suôn sẽ hay không?’’ và đáp lại chỉ là tiếng thở dài sầu não kèm theo câu “Phu nhân cứ yên tâm. Chủ tịch không bao giờ sai sót”.
Lặng người sau những gì Hải Nhân nói. Thật ra, đâu phải Thiên Di không biết. Lúc đó, nó đã đứng nép sau vách cửa và cũng nghe toàn bộ. Chỉ là, vì khi đó quá nhỏ để hiểu hết mọi chuyện. Và mẩu chuyện ấy, nó không tài nào nhớ rõ.
Cũng may, có Hải Nhân. Chính cậu đã khơi gợi lại cái kí ức trong nó. Một uẩn khúc mà sóc con cần phải làm rõ.
Dù gì đi nữa, cha vẫn là cha, người đã thương yêu và chăm sóc cho nó, hơn cả thế, ông còn mang lại mạng sống này cho nó.
Sóc con chỉ nghĩ rằng đó là một chuyện của người lớn. Họ chỉ muốn mình không suy nghĩ lung tung nên mới giấu nhẹm. Chắc là không có gì quá sức tưởng tượng.
_ Chuyện đó em không quan tâm cho lắm. Mà thôi, lần này anh về đây trong bao lâu?
_ 1 tháng!
_ 1 tháng? Buồn nhỉ! – Thiên Di thất vọng ra mặt.
_ Bé Di nè, em …. Có muốn theo anh về Mỹ không?
_ Sao ạ? – Sững sốt trước câu hỏi của Hải Nhân, Thiên Di mở to mắt.
Dưới vầng sáng của trăng, cái bóng người cao ráo ấy như tỏa ra hào quang. Mái tóc đen bay lơ đễnh trong gió :
_ Em nghĩ sao nếu trở thành vợ anh thay vì tên trong kia?
—
Căn nhà lại mang một màu đen huyền bí.
Ngồi trên chiếc giường êm ái, đôi mắt tinh anh nhìn vào khoảng không vô định, trong đầu là giọng nói trầm ấm ngoài sân
“Em hãy suy nghĩ thật kĩ nhé. Anh còn thời gian một tháng cơ mà. Vả lại, chắc hẳn là em chưa có tình cảm sâu đậm với tên đó. Hôn ước có thể hủy nếu em không yêu hắn và đủ 18 tuổi. Em đã nói vậy, đúng chứ? Anh không muốn làm khó em. Từ mai, cứ xử xự như bình thường. Cho đến một tháng sau, cho anh câu trả lời. Dù kết quả thế nào. Anh vẫn sẽ rất hài lòng.Vậy nhé. Mai gặp. Chúc em ngủ ngon.”
Trằn trọc cả đêm vì những câu nói của Hải Nhân – anh chàng hàng xóm thuở nhỏ. Trở về sau mấy năm xa cách rồi lại ra đi một cách lặng lẽ. Lần này, lại trở về một cách đầy bất ngờ và đã khơi gợi lại cái kí ức bị chôn vùi khá lâu.
Một lời cầu hôn!
Nhìn lên cái trần nhà rộng lớn, đôi mắt tinh anh chứa đựng đầy mâu thuẫn. Chợt, hình ảnh tươi cười lúc chiều của ai kia hiện ra. Thật đẹp.
Không cần chờ một tháng. Thiên Di đã có câu trả lời cho người anh yêu quí. Anh trai thì sẽ mãi là anh trai. Trong lòng sóc con, Hải Nhân chiếm một vị trí rất quan trọng. Không ai có thể thay thế vị trí đó.
Nhưng, có một vị trí còn quan trọng hơn giành cho người đó. Và tất nhiên, cũng không một ai có thể thay thế được cái hình ảnh ấy.
Trái tim nhỏ của sóc con đã yêu mất rồi. Liệu mọi chuyện sẽ tốt đẹp hết? Hay sóc con sẽ phải thật mạnh mẽ để đón nhận những “bí mật” phía trước!!
CHƯƠNG 27
Áng mây thứ 27 : “Đầu bếp” đại tài!
♥ Đồng hồ cát gồm 3 phần:
• Phần trên là Tương Lai…
• Phần đang chảy là Hiện Tại…
• Phần dưới là Quá Khứ…
Cát đã trôi đi thì không thể lấy lại
Cũng như thời gian đã qua thì không gì cứu vãn……Thế nhưng…
Lật ngược đồng hồ mọi thứ lại trở về nơi bắt đầu.. ♥
Sau buổi cắm trại lần đó, học sinh trong trường lại háo hức chuẩn bị cho Lễ hội Noel sắp tới. Thật là bận rộn. Bận đến nổi chỉ biết chơi và chơi. Bận đến nổi chỉ biết cắm đầu vào Lễ hội. Bận đến nổi lo cầu nguyện bạch mã hoàng tử sẽ xuất hiện vào đêm giáng sinh. Và….bận đến nổi quên mất kỳ thi đang cận kề.
Từng đợt gió nhẹ thổi qua, khí trời thật mát mẻ.
Cái cây to lớn phát ra thứ âm thanh xào xạc. Những chiếc lá vàng úa theo dòng chảy của thời gian lượn qua lượn lại giữa không trung rồi hạ cánh thật êm ái xuống nền đất nâu thẳm.
Thoáng nhìn qua gương mặt lịch lãm, gió đã nhận ra nỗi buồn chất chứa bên trong.
Bước thật khẽ lại gốc cây to, ngồi xuống cạnh người con trai ấy, Thiên Di khẽ thở dài :
_ Em xin lỗi.
Dường như thời gian đang ngưng động.
Chỉ còn nghe tiếng thở phả ra từ chiếc mũi xinh, tiếng nhịp tim lên xuống, tiếng gió thoảng qua. Liệu vết thương này sẽ kéo dài trong bao lâu? Một tuần? Một tháng? Một năm? Hay một đời người?
Mạnh mẽ là thứ cần thiết để tạo cảm giác thoải mái cho Thiên Di. Đó là điều Hải Nhân luôn nhớ rõ.
Đưa mắt nhìn bầu trời đang chuyển mùa. Thoáng chốc, nụ cười được hình thành khi một làn khẽ chạm tóc cậu. Đôi tay rắn chắc lướt nhẹ trên mái tóc mềm, một động tác xoa đầu mà sóc con rất thích.
_ Ngốc. Anh không dư lỗi đâu mà xin. Nếu em muốn có anh trai, anh sẽ làm người em muốn. Em gái ngoan. – Đứng dậy trong một phút, cái dáng cao cao thật uy nghiêm – Được rồi. Đã làm anh trai thì phải có trách nhiệm của anh trai. Anh sẽ giúp em “chinh phục” tên con trai đó…
Một tháng không phải khoảng thời gian dài để xây dự