Nhóc lười…Tôi yêu em
Tác giả: Bông hồng thuỷ tinh
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3213254
Bình chọn: 10.00/10/1325 lượt.
tình bỏ rơi không chút thương tiếc nhỏ lại cảm thấy ghê tởm buồn nôn.
Sao trên đời này lại có những tên đàn ông khốn nạn, đê tiện và dã man như thế chứ. Khi chưa có được thì tìm mọi cách chinh phục, khi có được rồi chơi chán chê thì lại sẵn sàng tìm cách rũ bỏ. Để mặc người ta sống dở chết dở, đau khổ, day dứt, tổn thương suốt một thời gian dài thậm chí là cả một đời khi đã trót yêu quá say đắm và trao đi hết tất cả.
Thảo nào bây giờ xã hội xảy ra nhiều vụ đánh ghen tai tiếng, nhiều trường hợp quyết giết chết người yêu cũ rồi cùng chết theo khi biết tin người đó có người yêu mới hoặc sắp làm đám cưới với một người con gái khác mà không phải là mình, đúng là xã hội càng hiện đại các giá trị đạo đức, sự chung thuỷ ngày càng bị đảo lộn, mất hết giá trị rồi…Cuộc tình dù đúng dù sai người con gái vẫn luôn là người phải chịu nhiều cay đắng, thiệt thòi.
Trót yêu nhiều quá cũng chết, phá thai nhiều lần chẳng may vô sinh, ảnh hưởng tâm lý cũng chết, bị phụ tình, lừa dối cũng chết dở. Sinh con nuôi con một mình cũng chết, chẳng may thất thân với người yêu cũ cũng chết… Nói chung con gái không yêu thì thôi, trót yêu rồi thì đường nào cũng chết nếu chẳng may gặp phải cái tên đàn ông khốn nạn, không ra gì… Haiz
– Cũng tại cái số chị nó chẳng ra gì, có trách thì trách mình nhẹ dạ cả tin và quá ngu ngốc đi. Mà em dễ tin người nhi, chẳng biết chị là ai đã theo lên nhà ăn uống một cách tự nhiên như ở nhà mình rồi. – Băng Hạ cười nháy mắt.
– Cái này, hi hi, tại em thấy chị cũng thân thiện, dễ gần, rất đáng tin tưởng thôi – Hoạ Mi cười ngượng ngập, mặt đỏ bừng
– Em đúng là quá ngây thơ đi, đừng có bao giờ trông mặt mà bắt hình dong nhé, kẻo có ngày rước hoạ vào thân đấy. Lòng dạ con người sâu thẳm khó lường vô cùng, độ sâu của biển còn có thể đo được, chứ lòng dạ con người em chỉ có thể đo được khi đã tiếp xúc với họ một thời gian dài, rất dài thậm chí cả cuộc đời cũng chả thể đo nổi đâu. Nên em phải hết sức cẩn thận, hiểu chưa? – Băng Hạ nói nghiêm túc
– Dạ? – Hoạ Mi nhìn Băng Hạ bằng ánh mắt khó hiểu
– Haiz, để chị lấy ví dụ minh hoạ nhé. – Băng Hạ cười sâu, ánh mắt thâm trầm không biết là đang nghĩ gì?
– Câu chuyện xảy ra trên một chuyến tàu đi từ Hà Nội vào Sài Gòn, cô sinh viên tên Ngọc bắt chuyến tàu này về Long An thăm người thân. Có một anh chàng sĩ quan quân giải phóng đẹp trai có thừa, lại ăn nói rất hài hước, có duyên, nói chuyện cũng rất thú vị trên suốt chuyến tàu đã khiến Ngọc bị hút hồn. Qua câu chuyện của anh, cô biết hoàn cảnh gia đình anh sĩ quan rất tốt, lại được học hành cẩn thận, Ngọc thậm chí còn mơ được gả cho đối phương nữa. Chẳng mấy chốc, đoàn tàu đã tới ga ở Sài Gòn, anh sĩ quan mời Ngọc tới quán gần ga ngồi nói chuyện, trong bữa ăn anh ta chạy đi gọi điện một lát, rồi quay lại liền gửi cho cô một bức thư nhờ gửi về nhà. Nghe anh ta nói có nhiệm vụ khẩn cấp phải về gấp đơn vị. Ngọc liền nhận lời ngay không chút do dự, hai người quyến luyến nhau mãi rồi mới chia tay.
– Ngày hôm sau, Ngọc đưa thư tới nhà anh sĩ quan, đón tiếp cô là một bà già, bà mở thư ra đọc rồi nhiệt tình mời Ngọc vào nhà ngồi chơi uống nước. Ngọc uống mấy ngụm trà, nói chuyện với bà già mấy câu, đột nhiên cảm thấy hoa mắt chóng mặt choáng váng, ngã lăn ra đất. Một xô nước lạnh thấu xương dội thẳng vào người khiến Ngọc bừng tỉnh, cô phát hiện mình bị lột trần, trói trên mọt chiếc ghế băng, bốn bức tường xung quanh treo đầy da người. Mấy người đang đứng vây quanh cô là mụ già ban nãy và mấy tên đàn em vạm vỡ. Mụ lấy bức thư ra giơ trước mặt Ngọc cho cô xem, trong thư viết một câu duy nhất: “ Đã đưa đến tâm da mỹ nhân thứ 100, xin kiểm tra lại”. Mụ già cười lạnh lùng, nói: “Mày chết đến nơi rồi, để tao nói cho mày được chết minh bạch, bọn tao là đội đặc vụ bí mật, lột lấy da bọn con gái chúng mày để nhét thuốc nổ vào, tất cả là 100 bộ da người cuối cùng cũng đã đủ rồi – Có trách thì trách mày là con gái mà ngu ngốc, nhẹ dạ, cả tin người một cách đáng chết thôi. Ha ha”. Nói đoạn mụ liền rút ra một con dao nạo sáng loáng đưa ho tên đàn em, dạo nạo là một loại dao đặc chế chuyên dùng để lột da, hắn ta kia đưa dao cắt xuống đầu Ngọc trong tiếng kêu gào thảm thiết của cô…
Băng Hạ kể chuyện bằng giọng u ám, lạnh lẽo đầy căm hận đến đáng sợ cứ như cô chính là cô gái bất hạnh đó vậy.
– Con người trên thế gian này thật đáng sợ, chẳng có gì là họ không dám làm cả, đôi khi đặt quá nhiều niềm tin vào một ai đó rất có thể sẽ là một thảm hoạ đấy em ạ. Dù có đau xót, hối hận thì cũng chỉ đành chấp nhận vạn kiếp bất phục thôi. – Băng Hạ cười lạnh.
Hoạ Mi nghe Băng Hạ kể chuyện xong mà cả thân thể lạnh toát, sợ hãi, con người thật đáng sợ làm sao. Chẳng thể nào tin tưởng được …
– Em hiểu rồi, muốn tồn tại và sống an lành chúng ta tuyệt đối không được trông mặt mà bắt hình dong rõ ràng nhìn đẹp trai, quyến rũ là thế hoá ra lại là tên sát nhân hoặc Sở khanh chuyên lừa tình hoặc trai bao, một cô gái trông xinh đẹp, kiều diễm là thế thực ra lại là kỹ nữ hoặc là người đàn ông mới chuyển đổi giới tính. Nhìn người p