Nhóc lười…Tôi yêu em

Nhóc lười…Tôi yêu em

Tác giả: Bông hồng thuỷ tinh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212565

Bình chọn: 9.5.00/10/1256 lượt.

cả 5 ngón tay trên má

– Anh…anh dám đánh tôi à. – Băng Hạ mở to mắt nhìn anh ta bằng ánh mắt ngỡ ngàng lẫn kinh hãi.

– Đừng nói là dám tát cô …tin không tôi còn dám giết cô nữa đấy. Khi đến với tôi cô chỉ là một con đàn bà đúng nghĩa, tưởng mình cao giá lắm sao…Thích giữ lại cái thai thì cứ giữ, đẻ ra tự nuôi đừng có tìm đến làm phiến tôi…nếu không tôi không biết mình sẽ làm gì cô đâu.

Nói rồi Dũng bỏ đi thẳng, cũng từ đây hắn ta chính thức chia tay Băng Hạ, thực ra hắn có yêu thương gì Băng Hạ đâu ngoài sự lợi dụng để thoả mãn nhu cầu sinh lý. Khi gặp phải phiền phức thì lập tức quất ngựa truy phong, hiện rõ nguyên hình là một tên Sở khanh chuyên lừa tình, tàn nhẫn, máu lạnh…

Và rồi một thời gian sau khi cái thai trong bụng Băng Hạ to lên trông thấy thì bố mẹ cô mới phát hiện sự việc, Băng Hạ đau khổ cầu xin cha mẹ cho xin giữ lại đứa bé, nhưng bố Băng Hạ vì sợ mất thể diện, sợ thiên hạ dị nghị ảnh hưởng đến việc làm ăn của mình nên đã đuổi cô ra khỏi nhà mặc kệ mẹ cô quỳ lạy cầu xin. Bởi cha cô là một người đàn ông rất gia trưởng, bảo thủ, nặng nề tư tưởng tiết hạnh chỉ sợ sự việc này để lộ ra ngoài họ hàng dưới quê biết được sẽ cười nhạo thối mũi. Thà không có con gái còn hơn có đứa con gái hư hỏng, dễ dàng lên giường với trai như vậy khác gì mấy ả gái làng chơi đâu…

Đêm hôm đó Băng Hạ đã chính thức bị cha cô sai người tống cổ ra khỏi nhà, tuyệt vọng, uất ức, tủi nhục Băng Hạ bước chân đi bộ như người mộng du ra đường cao tốc nhìn thấy một cái xe ô tô con bật đèn sáng rực từ xa đang tới gần. Cô liền lao ra giữa đường cùng lúc đó tiếng xe phanh kít lại nghe ghê người, cô mất dần đi toàn bộ ý thức chỉ kịp nghe thấy tiếng ai đó đang gọi mình thì phải…

Nhóc lười…Tôi yêu em – chương 42

Giờ văn của cô Liên đã trôi qua được 3 tiết rồi mà cô Liên vẫn chưa có biểu hiện gì là mệt và muốn ngừng giảng, cô vẫn cứ ngồi trên bục giảng giảng bài thao thao bất tuyệt mặc kệ bên dưới rất nhiều học sinh người thì nằm gục xuống bàn ngủ, người thì đưa mắt nhìn ra cửa sổ ngắm tán cây xanh hoặc có bạn ngoan ngoãn hơn thì rất chịu khó ngồi chép bài vào vở không để sót chữ nào.

Còn Hoạ Mi thì ngán ngẩm ngồi cầm cái bút đặt giữa hai ngón tay hết quay lại vẽ linh tinh vào tờ giấy trắng những hình thù kỳ quái, đầu thỉnh thoảng ngoái xuống cuối lớp để nhìn cái đồng hồ đang treo trên tường cao kia xem mấy giờ rồi mà sao lâu được ra chơi thế. Không xem thì thôi càng xem lại càng thấy sốt ruột thầm nhủ “Cô Liên giỏi thật có thể ngồi đó giảng bài liên tiếp suốt mấy tiếng đồng hồ mà không biết chán, chả bù cho mình ngồi có 1 tiết thôi đã thấy liêu xiêu rồi…Hic”.

Đúng lúc này Hoạ Mi liền giở trò đứng dậy xin phép cô ra ngoài nói dối mà mắt không hề chớp “Thưa cô cho em ra ngoài đi vệ sinh một lát ạ”, cô Liên đang giảng bài rất tập trung bất ngờ bị cắt ngang như vậy tuy có chút không hài lòng nhưng vẫn gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Hoạ Mi vội đi ra khỏi lớp ngay không chút chần chừ, ngày nào cũng học với hành mệt chết đi được, đã vậy còn phải ngồi suốt mấy tiếng đồng hồ một lúc mông mình mỏi nhừ ê ẩm khó chịu dã man. Hic.

Trên đời này liệu có biện pháp nào không cần phải học mà vẫn có kiến thức không nhi? Chỉ ăn với chơi chả cần phải làm bất cứ việc gì mà cuộc sống vẫn vui vẻ, hạnh phúc thì tốt quá – Hoạ Mi ngồi ở một chiếc ghế đá ngoài vườn hoa của trường đối diện trước mặt là một cái hồ nước nhỏ có hàng liễu rủ rung rinh theo gió nhìn rất đẹp vừa mơ mộng tưởng tượng hão huyền những điều không có thật và sẽ không bao giờ có thể xảy ra…

– Chào em, em làm ơn cho anh hỏi phòng hiệu trưởng ở đâu vậy?

Chợt giọng một người lạ vang lên cắt ngang những suy nghĩ hão huyền của Hoạ Mi khiến nhỏ giật mình vội nhìn về phía người vừa hỏi mình, đó là một người con trai tuổi ngoài 20 nhìn khá đẹp trai, dáng người cao ráo, quyến rũ đầy nam tính, đôi mắt đen trong veo thuần khiết thu hút sự chú ý của người đối diện đang nhìn nhỏ mỉm cười thân thiện.

– Xin lỗi, anh vừa hỏi em cái gì vậy. – Bất ngờ bị một người con trai lạ nhìn ngắm mình vẻ tò mò Hoạ Mi có chút bối rối.

– Anh định hỏi em phòng hiệu trưởng ở đâu ấy mà, vừa rồi nhìn em suy nghĩ xuất thần trông rất đáng yêu – Anh ta nhìn nhỏ mỉm cười rồi nhanh chóng ngồi xuống bên cạnh.

– Anh cứ đi thẳng hết con đường phía trước, rẽ trái, đi tiếp rẽ phải, rồi cứ đi thẳng là sẽ tới. – Được người khác khen Hoạ Mi rất vui vẻ liền chỉ đường rất nhiệt tình.

– Bây giờ đang là giờ học mà, sao em lại ngồi ở đây một mình vậy? – Anh ta vừa hỏi vừa nhặt một viên đá ném xuống mặt hồ.

– Học nhiều căng thẳng nên em ra ngoài đi dạo tý mà anh tới tìm hiệu trưởng có việc gì vậy. – Hoạ Mi nghịch một bông hoa nhỏ hỏi vu vơ.

– À anh tới để lấy bằng tốt nghiệp thôi, anh là cựu học sinh của trường này mà.

– Thích nhi? Mà anh được bằng gì?

– Xuất sắc

– A, xuất sắc? Nghe nói để được bằng tốt nghiệp loại xuất sắc ở trường này khó vô cùng, ôi anh khiến em thật ngưỡng mộ quá đi – Hoạ Mi mắt sáng lấp lánh nhìn anh ta đầy ngưỡng mộ.

– Mà em tên gì nhi?

– Hoạ Mi ạ, còn anh?


Teya Salat