Nhóc lười…Tôi yêu em

Nhóc lười…Tôi yêu em

Tác giả: Bông hồng thuỷ tinh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212671

Bình chọn: 8.00/10/1267 lượt.

này không ngày nào là không cãi nhau, nhất là Hoạ Mi nhìn thấy cậu ta là lại tức giận muốn xé xác ngay lập tức cho hả giận. Mọi chuyện rồi sẽ ra sao, mọi người hãy tiếp tục theo dõi nhé.

Giới thiệu qua về Tuấn Anh.

Tên: Hoàng Tuấn Anh

Tuổi: 17

Là con trai duy nhất của chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn Ánh Dương chuyên kinh doanh địa ốc, khách sạn, quán bar, … lớn thứ hai châu Á, có thể khống chế một phần nền kinh tế thế giới.

Sở thích: từ nhỏ đã thích đánh nhau, ưa mạo hiểm, vượt thử thách, có máu kinh doanh và độ liều lĩnh thì không ai bằng.

Tính cách: Thông minh, sắc sảo, thâm hiểm, lúc nào cũng cười tươi như hoa để thu hút sự chú ý của người khác.

Chưa từng thích bất kỳ một cô gái nào, và cũng rất ghét tiếp xúc với con gái…

Nhóc lười…Tôi yêu em – chương 43

Giá như đừng yêu quá nhiều thì sẽ không nuối tiếc khi mất đi.

Giá như người đừng nói yêu, thì em sẽ chẳng phải đau khổ.

Thà người đừng hứa hẹn có lẽ em sẽ không mộng mơ.

Thiên đường nơi ấy liệu có thể đẹp và ấm áp không?

Nếu như chỉ có mình em cô đơn, lẻ loi vắng bóng anh bên cạnh…

Ngày dài trôi qua, đêm về trái tim quặn thắt một nỗi nhớ mang tên anh…

Những yêu thương kia theo thời gian cũng sẽ dần nhạt nhoà.

Vậy mà hình bóng người em từng yêu lại chẳng thể nào phôi pha…

Trước cổng biệt thự rộng lớn và sang trọng của nhà họ Nguyễn với giàn hoa thiên lý màu vàng óng đẹp rực rỡ dưới ánh mặt trời, một cô gái dung nhan xinh đẹp, diễm lệ mặc một chiếc váy trắng công chúa dịu dàng. Đi đôi bốt cao màu đỏ, mái tóc màu vàng kim mượt mà, đang đi qua đi lại trước cổng vẻ mặt lo lắng xen lẫn thất vọng như đang phải chờ đợi điều gì đó quá lâu. Dẫu biết là không thể những vẫn không thể nào chấp nhận được sự thật phũ phàng dù có nằm mơ cô cũng chẳng thể nào ngờ tới. Nếu không phải nhận được thông tin từ một người đàn ông vẫn luôn âm thầm theo đuổi cô điều tra giúp…

Chẳng biết thời gian trôi qua bao lâu, một chiếc xe ô tô màu đen đi tới gần cổng biệt thự thì cô gái liền xông tới chặn đường.

– Anh mau xuống xe đi em có việc muốn nói với anh – Hồng Nhung vội nói vọng vào trong xe qua tấm kính khi xe vừa dừng lại.

– Giữa tôi với cô chẳng có việc gì để nói hết, hơn nữa tôi chẳng muốn gặp cô chút nào. Cô mau biến đi cho khuất mắt tôi – Nhật Duy ngồi trong xe lạnh lùng nói.

– Sao anh lại có thể vô tình với em như thế chứ? Trước đây có bao giờ anh đối xử với em như thế đâu? – Hồng Nhung nói như muốn khóc

– Trước đây cũng vậy mà bây giờ cũng vậy, tôi đã nói rõ với cô rồi tôi không hề yêu cô, xin cô đừng làm phiền tôi nữa. – Nhật Duy có chút buồn bực.

– Anh thay đổi thật rồi, hoàn toàn thay đổi rồi, tại sao em gọi điện anh không chịu bắt máy, nhắn tin cũng không trả lời. Trước đây anh đâu có thế – Hồng Nhung ấm ức, mắt đỏ hoe.

– Tôi không thích, vậy thôi.

– Không đúng, có phải vì con nhỏ Hoạ Mi kia không? Có phải anh thích nó nên mới chán ghét em đến vậy không? – Hồng Nhung tức giận.

– Đó là do cô tự nghĩ thế chứ không phải do tôi nói đâu nhé. – Nhật Duy lười chẳng buồn giải thích.

– Thì ra là thế, rốt cuộc em có gì không bằng con nhỏ đó chứ? Tại sao anh lại thích nó mà không thích em chứ? – Hồng Nhung tuyệt vọng

– Lòng lương thiện, sự ngây thơ và chân thành. Những cái đó cô có không? – Nhật Duy cười lạnh bảo bác tài xế tiếp tục lái xe

– Anh … Nếu anh thực sự thích con nhỏ đó nhất định em sẽ không để anh được toại nguyện đâu. Anh đừng có vội vui mừng quá sớm, muốn bỏ rơi em à, đâu có dễ thế –

Hồng Nhung điên cuồng la hét nhìn theo chiếc xe cho đến khi khuất bóng, rồi cô ngồi xổm xuống ôm mặt khóc nức nở. Quen nhau từ hồi học chung cấp 1, yêu Nhật Duy từ hồi mới hơn 10 tuổi. Từ đó đến nay tình yêu cô dành cho hắn vẫn không chút đổi thay, vậy mà chỉ vì một con nhỏ đáng ghét mà khiến cô phải chấp nhận mất Nhật Duy ư. Còn lâu, cô tuyệt đối không cam tâm, cứ chờ đấy…Nhật Duy à, em nói rồi, anh sẽ là của em, của riêng em mà thôi. Ngoài em ra em sẽ tuyệt đối không để bất kỳ ai có được anh…

Hồng Nhung bỗng thôi khóc, ánh mắt tức tối đầy phẫn nộ xen lẫn căm hận, đứng dậy cười lạnh trong đầu chứa đầy những ý nghĩ man rợ hiểm ác…

Khi quá yêu mà không được đáp lại, con người ta rất dễ sinh lòng hận thù, rồi đây lòng hận thù sẽ nhấn chìm tất cả cùng xuống địa ngục đau thương. Cái gì mới có thể hoá giải?

Tại một quán kem nhỏ gần cổng trường Hoạ Mi vừa ngồi ăn kem vừa nói chuyện với Thành Trung, cậu bạn lớp trưởng tốt bụng.

– Trung này mình muốn đi làm thêm nhưng không biết làm công việc gì cho phù hợp liệu cậu có thể giúp tớ không? – Hoạ Mi u sầu

– Gì? Cậu thiếu tiền à mà phải đi làm thêm. – Trung há hốc mồm kinh ngạc, vốn nghĩ Hoạ Mi hậu đậu, suy nghĩ cũng rất đơn thuần chỉ thích ăn với chơi bây giờ đột nhiên muốn đi làm thêm thử hỏi có thể khiến người ta giật mình ngạc nhiên không?

– Oh no, thực ra mình chỉ muốn nâng cao kinh nghiệm sống của bản thân để trưởng thành hơn một chút thôi, sau này thực sự bước vào đời rồi sẽ không bị bỡ ngỡ, chứ phụ thuộc vào kinh tế của bố mẹ mãi sao được. – Hoạ Mi vội xua tay


Lamborghini Huracán LP 610-4 t