XtGem Forum catalog
Nhóc lười…Tôi yêu em

Nhóc lười…Tôi yêu em

Tác giả: Bông hồng thuỷ tinh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212572

Bình chọn: 7.00/10/1257 lượt.

. Thực ra từ cái vụ Nhật Duy uy hiếp nếu còn dám đi về khuya sẽ thông báo với cha nhỏ cắt tiền trợ cấp nhỏ mới quyết tâm đi làm thêm, tự kiếm tiền tiêu cho Nhật Duy biết tay…

– Nhưng mình chỉ sợ cậu cả thèm chóng chán thôi – Trung cười trêu trọc

– Yên tâm mình không làm thì thôi, đã làm thì nhất định không bao giờ thấy khó mà bỏ cuộc đâu. Cậu giúp mình nha, năn nỉ đó – Hoạ Mi nói tự tin

– He he, được rồi, mình có một người anh họ làm nhân viên pha chế rượu ở quán bar nếu cậu thích làm thêm như vậy để mình giới thiệu cậu với anh ấy xem sao.

– Oi, Trung à, tớ biết cậu luôn đối xử tốt với tớ nhất mà. Hi hi, thank you very much – Hoạ Mi cười sáng lạn, cảm ơn Trung rối rít…

– … Trung không nói gì chỉ mỉm cười tiếp tục ăn nốt phần kem của mình, chẳng hiểu sao chỉ cần nhìn thấy Hoạ Mi cười vui vẻ là cậu cũng cảm thấy vui vẻ theo… Có phải khi thích một người sẽ là như vậy không?

Trên đường về nhà do mải suy nghĩ vu vơ về công việc làm thêm sắp tới, không biết mình có thể làm tốt công việc được giao không? Liệu mình có thể kiên trì được bao lâu nhi? Mà nhỏ đã không để ý xe cộ lúc sang đường, chỉ đến khi nghe thấy tiếng còi xe kêu vang như tiếng sét bên tai nhỏ mới giật mình tỉnh mộng phát hiện ra mình đang đứng giữa đường, có một chiếc xe tải đang lao rất nhanh về phía nhỏ. Nhỏ sợ hãi mở to mắt, toàn thân bất động, không nhúc nhích muốn chạy nhưng lại không thể chạy. Nhỏ kinh hãi đầu óc trống rỗng khi chiếc xe lao đến gần mình chỉ còn cách vài mét, lúc đó nhỏ tưởng mình đã cầm chắc cái chết trong tay…

Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, thì hình như có ai đó cầm chặt lấy tay nhỏ kéo thật nhanh sang bên lề đường chưa kịp định thần thì chiếc xe tải đã vụt qua chỗ nhỏ vừa đứng. Thoát chết trong gang tấc, nhỏ mới thở phào một cái thật nhẹ nhõm, tim vẫn còn đập thình thịch, người lạnh toát.

Chỉ thiếu chút nữa thôi nhỏ đã là cái xác chết bẹp dí máu me be bét dưới bánh xe tải nặng cả mấy nghìn tấn rồi, sợ thật. Như chợt nhớ ra điều gì nhỏ vội nhìn ngó xung quanh thì thấy một chàng trai cao lớn trông rất quen đang đứng bên cạnh nhỏ, chính người này vừa nãy đã không ngại nguy hiểm kịp thời cứu nhỏ thoát chết…

– Ơ…sao anh lại ở đây? – Hoạ Mi mở to mắt kinh ngạc nhìn Nhật Duy, miệng lắp bắp hỏi.

– Không ở đây thì làm sao biết cô không chỉ lười nhác, hậu đậu, cứng đầu, ngu ngốc hết thuốc chữa mà còn có vẻ rất thích theo thần chết đi dạo chơi nữa – Nhật Duy vẻ mặt không chút cảm xúc, chả biết vui hay buồn nữa, nói giễu cợt.

– Hừ…anh có cần đá xoáy nhau thế không ha? – Hoạ Mi thấy hắn ta nêu một loạt các nhược điểm của mình ra, đã vậy còn nói rõ to, để mấy người đi đường đều ngoái cổ lại nhìn nhỏ bằng ánh mắt kỳ quái. Cứ như nhỏ là sinh vật lạ mới từ sao hoả rơi xuống ấy. Hoạ Mi tức nổ đom đóm mắt, nghiến răng, nghiến lợi đáp trả.

– Đồ ngốc, tôi đá thật chứ rảnh đâu đá xoáy cô làm chi. – Thấy vẻ mặt tức giận bặm môi, trừng mắt vẻ mặt rất thú vị, Nhật Duy bật cười

– Anh là đồ khốn, đồ chết bằm, đã ngu còn cứ thích tỏ ra nguy hiểm lên mặt dạy đời người khác…- Hoạ Mi tức run người điên tiết mắng chửi

– Chán nhi? Rõ ràng người cứu cô thoát khỏi lưỡi hái của tử thần là tôi mà. Cô không cảm ơn thì chớ còn hung bạo chửi mắng cái gì. – Nhật Duy liếc nhìn nhỏ bằng ánh mắt lạnh lùng.

– Hừ…thôi được rồi, nể tình anh đã cứu tôi một mạng tôi sẽ không thèm đứng đây đôi co với anh nữa. – Nói rồi Hoạ Mi tức tối quay người định đi thẳng thì lại bị Nhật Duy bất ngờ nắm tay kéo lại.

– Cô tưởng thế là xong sao?

– Thế anh muốn gì? Mau buông tay tôi ra – Hoạ Mi bực bội

– Chẳng gì hết chỉ cần cô cứ im lặng đi theo tôi là đủ. – Nhật Duy bình tĩnh nói vẫn chưa chịu buông tay

– Anh điên à? Tại sao tôi phải đi theo anh, anh thích thì tự đi một mình đi. – Hoạ Mi giẫy dụa cỗ thoát khỏi bàn tay cứng như thép của Nhật Duy mà không được, nổi máu điên cúi xuống cắn thật mạnh vào tay hắn đến mức rỉ máu in dấu cả hàm răng trên làn da thịt trắng ngần mịn màng (Hoạ Mi thật là dã man, có phải kiếp trước nhỏ là chó đầu thai làm người không nhi ^~^ tội nghiệp Nhật Duy).

– A..!! – quả là hiệu nghiệm, ngay lập tức Nhật Duy liền buông tay nhỏ ra nhăn mặt đau khổ…

– Haiz, tôi thực sự thua cô rồi… – Nhật Duy nhìn Hoạ Mi thở dài lắc đầu, quay người bỏ đi một mình.

Nhìn bóng dáng cô đơn của Nhật Duy lặng lẽ đi một mình trên con đường dài không điểm dừng, giữa dòng xe cộ, người đi qua lại tấp nập. Hoạ Mi không khỏi cảm thấy thương cảm, một người đẹp trai, tài năng như vậy sao lại có thể lạnh giá đến mức cô độc khiến người ta sợ hãi không dám tới gần như thế chứ?

Và rồi như ma xui quỷ khiến nhỏ lại lặng lẽ bám đuôi theo đằng sau, trong khi chẳng biết Nhật Duy sẽ đi tới đâu, bao giờ mới dừng lại…

Khi đi qua một cửa hàng hoa, nhỏ thấy hắn dừng lại mua một bó hoa hồng trắng rất đẹp. Cô bán hàng nhìn hắn cười tươi như hoa, dịu dàng, đon đả khiến nhỏ có cảm giác rất khó chịu, chẳng biết tại sao nữa. Chỉ biết là không thích có cô gái nào đó cười tươi thân mật với hắn thôi…

Rồi hắn lại đi tiếp, và cứ đi tiếp tr