Nhóc lười…Tôi yêu em
Tác giả: Bông hồng thuỷ tinh
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3212743
Bình chọn: 7.00/10/1274 lượt.
ong khi nhỏ cảm thấy mỏi rã rời chân chỉ muốn ngồi nghỉ thôi, hic. Bất ngờ hắn quay lại nhìn nhỏ bằng ánh mắt phức tạp, chẳng biết hắn đang nghĩ gì nữa.
– Tưởng cô về nhà rồi chứ, đi theo tôi làm gì? – Giọng thoáng lạnh lùng
– Ai thèm theo anh chứ, tôi có chân tôi thích đi đâu là quyền của tôi. – Hoạ Mi bướng bỉnh.
– Cô chỉ được cái cãi nhanh là giỏi, người ta còn chưa nói xong đã cãi xong rồi – Nhật Duy nhún vai, cười rực rỡ như ngàn vạn ánh sao li ti đang tung nở, không quá chói loá, không quá ấm áp. Nụ cười ấy đẹp dịu nhẹ như một cơn gió mát lành khiến người ta có cảm giác rất dễ chịu.
Vẫn biết hắn rất đẹp trai nhưng chưa bao giờ nhỏ lại thấy hắn cười đẹp đến mê hồn như vậy, ngay cả nụ cười của Tuấn Anh một người đẹp trai không kém hắn là bao cũng chưa từng khiến nhỏ phải ngẩn ngơ đắm say đến vậy. Bởi nhỏ luôn cảm thấy nụ cười của Tuấn Anh rất gượng gạo, giả tạo sao sao ấy. Gặp ai cũng có thể cười, một nụ cười ngàn năm không đổi nhìn nhạt đến mức chẳng có gì thấy thú vị…
Thế rồi Nhật Duy bỗng chìa tay ra trước mặt nhỏ, nhỏ ngơ ngác nắm lấy rồi để hắn dẫn đi đâu thì đi. Cảm giác thật bình yên, tim nhỏ đập nhanh chẳng thể xua tan cảm giác hồi hộp, bối rối khi lần đầu tiên nắm tay người khác giới.
Rất lâu về sau nhỏ vẫn mãi không thể hiểu vì sao lúc đó mình lại có thể tin tưởng nắm chặt tay hắn và đi theo hắn một cách an tâm đến như vậy?
Mọi người tiếp tục cmt ủng hộ tớ nhé, viết truyện không thấy ai cmt buồn quá !
Nhóc lười…Tôi yêu em – chương 44
Khi người ta có tình yêu mới…
Thì ít tai nhìn lại về…phía sau…
Để lau khô nước mắt…cho người ở lại…
Yêu đâu phải nói quên…là sẽ quên được ngay đâu!
Người ta thường nói:
Chỉ cần thấy người mình yêu hạnh phúc…
Thì họ cũng sẽ thấy hạnh phúc.
Nhưng thử hỏi trên đời này có mấy ai thực sự vui…
…Khi người làm họ vui…
Không còn ở bên cạnh họ nữa!
———————————–
Tại bệnh viện Tuyết Linh, trong một căn phòng bệnh loại vip trên tầng 2 có một cô gái đang ngồi im bất động, ngơ ngác như người mất hồn nhìn ra phía cửa sổ bằng ánh mắt thẫn thờ nơi có tán cây bàng đang thời kỳ rụng lá. Từng chiếc lá nửa đỏ nửa vàng cuống khô héo, theo làn gió rời khỏi thân cây trôi nhẹ bồng bềnh trên không trung một vài vòng rồi rơi xuống mặt đất.
Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ, tâm trạng buồn thương ăn mòn tim gan như con sâu gặm nhấm dần chiếc lá từng chút, từng chút một, nước mắt muốn rơi nhưng lại chẳng thể khóc. Bởi khóc quá nhiều rồi, còn nước mắt nữa đâu để mà khóc nữa. Chẳng biết nghĩ gì cô chợt nở một nụ cười lạnh ngắt chẳng biết là cười vì vui, vì buồn, hay vì quá đau thương nữa…
Xung quanh bên trong căn phòng bệnh này toàn mùi thuốc khử trùng, cái mùi cô ghét nhất trên đời mỗi khi ốm toàn bị cha mẹ đưa vào đây điều trị. Chỉ ngửi thấy mùi thôi là sẽ thấy kim tiêm đâm vào da thịt đau nhói, vị thuốc đắng ớn lạnh không muốn cũng phải uống.
Lúc bé cứ nghĩ trên đời này thuốc là đắng nhất, bị tiêm mới là đau nhất bây giờ lớn rồi mới biết trên đời này còn có thứ còn đắng hơn gấp trăm ngàn lần, có thứ còn khiến mình phải đau đớn đến mức tuyệt vọng muốn sống không được mà chết cũng không xong kinh khủng hơn gấp triệu lần…
Cô nhớ rõ ràng mình đã lao ra đường giữa lúc một chiếc xe ô tô đang tới gần để tự sát, muốn kết thúc mọi đau khổ rồi mà chẳng hiểu sao khi tỉnh lại thì thấy xung quanh chỗ mình đang nằm toàn một màu trắng tinh khiến cô cứ ngỡ là mình đang ở trên thiên đường. Đến khi ngửi thấy mùi thuốc sát trùng, cảm nhận ở cô tay nhói đau như có thứ gì đâm vào da thịt nhìn kỹ thì ra là mũi kim của ống dẫn nước biển, lúc này cô mới biết rõ mình đang ở nơi nào. Lại là bệnh viện, như vậy là mình vẫn còn sống sao?
Buồn cười thật, người yêu thì ruồng bỏ, gia đình thì không chấp nhận và ngay cả đến thượng đế cũng không muốn mở rộng cánh cửa thiên đường đón nhận mình sao? Chưa bao giờ cô lại cảm thấy cuộc đời bi đát như thế này, sinh mạng này là của cô cô muốn chết mà cũng không được ư?
Khẽ đưa tay xoa xoa lên bụng mình, cô thì thầm “Con à, xem ra thượng đế chưa muốn mẹ đón nhận mẹ, bắt mẹ vẫn phải tiếp tục sống trong cái địa ngục trần gian đầy khổ đau này để trả nợ đời. Rồi mai đây khi con ra đời rồi mẹ biết làm gì để nuôi sống con đây?”- Nói xong cô khẽ thở dài chán nản…
Cánh cửa phòng bệnh khẽ bật mở, bước vào là một người con trai có gương mặt đẹp hoàn hảo, quyến rũ, dáng người cao lớn, mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, quần tây màu đen. Người con trai đó nhìn cô nở một nụ cười đẹp ấm áp như gió xuân, dịu dàng hỏi.
– Chúc mừng cô đã khoẻ trở lại – Vừa nói vừa cầm một bó hoa hồng màu trắng xen lẫn vài nhành hoa lan màu tím rất đẹp tặng cho cô.
– Cảm ơn, anh chính là người cứu tôi sao? – Băng Hạ mỉm cười lịch sự đưa tay nhận hoa.
– Đúng, hôm đó may mà xe phanh kịp nếu không tôi thật không biết sẽ ra sao nữa. Xin lỗi đã khiến cô phải hoảng sợ rồi – Anh ta vẻ mặt áy náy, lúc đó thấy Băng Hạ bị ngã xuống đường cứ tưởng là cô bị xe đâm trúng xảy ra án mạng luôn rồi cơ, may chỉ do hoảng sợ quá nên Băng Hạ mới bị ngất.
– Không người xin lỗi là