Polaroid
Nhóc lười…Tôi yêu em

Nhóc lười…Tôi yêu em

Tác giả: Bông hồng thuỷ tinh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212862

Bình chọn: 7.5.00/10/1286 lượt.

ọn sáng loáng cắt vào cổ tay mình cho chảy máu và nở một nụ cười lạnh ngắt đến vô tình, nói “Tuyệt đối sẽ không nhẹ nhàng như thế này đâu”.

Lúc đó Lệ Hoa kinh hãi vô cùng nhìn thẳng vào khuôn mặt anh trai mình, cô bé không còn thấy sự dịu dàng, ấm áp nào nữa ngoài ánh mắt sắc lạnh như băng, âm trầm mà nguy hiểm nếu tới gần rất có thể xảy ra án mạng…

Những cô gái có mặt tại đó vô cùng khiếp sợ, tránh xa anh dần rồi bỏ đi thật nhanh còn ngoái đầu nhìn lại anh bằng ánh mắt phức tạp, khó hiểu, kinh sợ…

Từ đó trở đi anh vẫn giữ nguyên nét lạnh lùng, giá băng đó nhưng cũng nhờ đó mà rất ít cô gái xinh đẹp dám cả gan công khai theo đuổi anh. Họ chỉ dám đứng từ xa mà ngắm nhìn thôi, nhưng vẫn có một người không hề biết sợ, cũng chẳng hề có ý định từ bỏ đó là Hồng Nhung, một cô gái vô cùng xinh đẹp, dịu dàng, bạn học cùng lớp từ hồi cấp 1 cũng là bạn thanh mai trúc mã với anh. Cô ấy có vẻ rất thật lòng yêu anh nhưng anh lạnh lùng không đáp lại, nhiều lần nói những lời tàn nhẫn khiến cô ấy bị tổn thương, cô ấy cũng đối xử rất tốt với cô bé. Và Lệ Hoa cũng có vẻ rất quý cô ấy, từng mong hai người sẽ yêu nhau thì tốt quá, nhưng đó chỉ là suy nghĩ hão huyền của cô bé mà thôi. Bởi điều đó mãi sẽ không bao giờ xảy ra…

Chính vì vậy, cô bé luôn cảm thấy rất tò mò không biết người con gái như thế nào mới có thể khiến anh mình rũ bỏ cái vẻ ngoài lạnh lùng, băng giá đó nhi? Cô ấy chắc phải xinh đẹp, dịu dàng hơn cả Hồng Nhung ấy chứ? Cô ấy luôn rất khôn ngoan, khéo léo, nấu ăn cũng giỏi, biết hát múa, biết quan tâm, chăm sóc anh, khiến anh luôn vui vẻ…Lệ Hoa cứ mơ mộng như thế suốt một thời gian dài, thậm chí cô bé còn thử tượng tượng dung nhan chị dâu tương lai của mình…

Haiz, nhưng sự đời thật khó nói trước được điều gì, tự nhiên nghe anh mình nói sẽ chuyển tới sống chung cùng với một cô gái. Phản ứng đầu tiên của Lệ Hoa là kinh hãi, sau đó là khó hiểu cuối cùng là một dấu hỏi chấm to đùng. Đợi đến khi anh trai mình giải thích là nghe lời bác Cường là cha nuôi của anh em mình muốn anh chuyển tới sống chung để tiện thể chăm sóc cô gái ấy luôn, chứ không phải anh có tình ý nhì với cô ấy đâu em đừng có tưởng tượng bậy bạ @_@

Thì ra là thế, đến tận khi chuyển tới sống chung cùng cô gái đó, Lệ Hoa mới thực sự kinh hãi. Người đâu mà lười nhác, bẩn thỉu đến thế là cùng, trong khi đó cô bé cực ưa sạch sẽ, ngay từ giây phút đâu tiên gặp gỡ cô bé đã chẳng hề có tý xíu cảm tình gì rồi. Lúc đó cô bé mới hiểu vì sao ông Cường lại muốn anh mình tới chăm sóc con gái ông thay mình rồi, đến cha ruột còn bó tay lắc đầu thở ngắn than dài không xử lý được chị ta thì liệu anh trai mình có đủ bản lĩnh ấy không nhi? Lúc đầu cô bé định dứt khoát “bỏ của chạy lấy người”, đòi quay lại biệt thự nhà mình thà sống một mình còn hơn sống cùng với bà chị lười nhác, bẩn thỉu ghê người ấy.

Nhưng vì muốn xem kịch vui, và cô bé muốn thử xem khi ở chung với cô gái bất trị này anh trai lạnh lùng, giá băng của mình sẽ phản ứng như thế nào? Ha ha, chỉ nghĩ thôi cũng thấy vui rồi, thế nên cô bé mới quyết định ở lại… (Thâm hiểm giống anh trai em thế @@)

Công nhận từ ngày ở chung với chị ta cũng vui thật, chị ta vừa ngốc, lại vừa hậu đậu, bướng bỉnh, đã ngu còn cứ thích tỏ ra nguy hiểm bị cô bé đá xoáy đến tức điên người mà không làm gì được, nhất là cái vụ lấy bút màu vẽ linh tinh lên mặt chị ta, chỉ nghĩ thôi đã muốn cười đau cả ruột. Ha ha

Nhưng tiếc là ông anh trai mình tính cách vẫn vậy, chẳng thấy thay đổi chút nào. Chả biết bận bịu cái gì mà đi sớm về khuya hoài, trước đây ghét bỏ ai anh chỉ thường đe doạ, chưa từng thấy làm bị thương ai bao giờ. Vậy mà anh lại nhẫn tâm cắt cổ tay chị ta, nghĩ cũng thấy thương cảm ghê. Haiz.

Rồi chẳng hiểu ông anh trai mình uống lộn thuốc hay sao? Tự nhiên đối xử tốt với chị ta, ân cần, dịu dàng hơn tuy vẫn tỏ vẻ lạnh lùng, thỉnh thoảng còn mỉm cười một mình trông rất yêu đời lắm nhá. Chỉ có chị ta rõ ngốc không nhận ra tâm ý của anh, cô bé thật sự muốn hỏi anh có chuyện gì xảy ra khiến anh tự nhiên thay đổi 180 độ như thế, cô bé tuyệt đối không tin anh dễ dàng thích một người con gái mà không có lý do. Nhưng đó vẫn là bí ẩn, dù có hỏi anh mình cũng còn lâu mới nói, vậy tốt nhất là nên thôi đi, từ từ tìm hiểu dần xem sao?

Nghĩ đến cảnh chị ta sau này sẽ là chị dâu tương lai của mình, cô bé không khỏi choáng váng, mẫu hình chị dâu tương lai trong lòng cô bé nhất định phải thiên chi ngọc diệp, đài các, xinh đẹp, dịu dàng, như vậy mới xứng đôi với anh mình. Ai lại đi trúng bà chị lười nhác, hậu đậu, trông cũng bình thường, không biết nấu ăn, làm đẹp, … thật là thất vọng quá đi ^~^

Nhưng không sao chỉ cần anh trai mình cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc khi ở bên cạnh chị ta là mình cũng cảm thấy mãn nguyện rồi, chị ta được cái tốt bụng, ngây thơ, chân thành bù đắp lại. Coi như đó cũng là một lợi thế đi, tạm chấp nhận lý do đó để mà mình có cớ tác thành cho anh, nếu không mình sẽ chẳng thể nào cảm thấy vui vẻ được. Vỡ hết cả giấc mộng đẹp…

Nhóc lười…Tôi yêu em – chương 49

Nếu thực sự yêu …

Hãy vì người mình yêu mà thay