XtGem Forum catalog
Nhóc lười…Tôi yêu em

Nhóc lười…Tôi yêu em

Tác giả: Bông hồng thuỷ tinh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212843

Bình chọn: 8.00/10/1284 lượt.

uy hiểm cấm lại gần bước ra cửa. hắn ta liền nhanh chóng chạy vù về phía phòng bếp, ngồi xuống bàn ăn, cầm dĩa ăn bánh sanwich với trứng ốp la cố không để mình bật cười. Lệ Hoa đang cầm miếng bánh đưa lên miệng nhai thấy vẻ mặt kỳ quái của anh mình liền lo lắng vội hỏi…

– Anh sao thế? Không được khoẻ à? – Lệ Hoa nhìn Nhật Duy khó hiểu

– Không có gì, à mà em mau ăn nhanh lên anh còn chở tới trường – Nhật Duy rất nhanh trở lại vẻ mặt lạnh lùng mọi khi

– Dạ – Thấy anh có vẻ không được hài lòng Lệ Hoa cũng không dám hỏi gì thêm, ngoan ngoãn ngồi ăn tiếp.

Đúng lúc này một Hoạ Mi xuất hiện tại phòng ăn với một bộ dạng khó đỡ, vẫn cái bộ áo ngủ màu hồng nhạt có hình chú gấu Kitty, có cả thêm hình ông mặt trời, hoa lá được trang trí xung quanh nhìn kute hết nói. Sắc mặt âm u, tóc tai bù xù chưa kịp chải, ánh mắt thoáng sự tức giận … trên tay nhỏ cầm một cái đồng hồ nhỏ màu vàng cam.

– Cái đồng hồ này là do ai cố tình đặt vào trong phòng ngủ của tôi ha? – Hoạ Mi gầm gừ

– Là tôi, sao? Có vấn đề gì à? – Nhật Duy mặt lạnh tanh, ánh mắt cũng lạnh lẽo nhìn nhỏ như nhìn một sinh vật lạ

– À, sao à? Anh có biết như thế là xâm phạm quyền riêng tư của người khác không? – Hoạ Mi nghiến răng

– Biết nói sao nhỉ, cũng tại cô ham ngủ hơn cả heo nái, sáng nào dậy đi học cũng liên tục đập tan đồng hồ mà vẫn không chịu tỉnh giấc. Không còn cách nào tôi đành đặt mua một cái đồng hồ báo thức biết bay đặt vào phòng cô mới yên tâm không bị tan xác mà cũng có thể đánh thức cô dậy. Tôi làm vậy cũng chỉ vì muốn tốt cho cô thôi, nhoc lười ak, – Nhật Duy nhẹ nhàng nói, nhưng vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng.

Lệ Hoa ngồi cạnh im lặng không lên tiếng chỉ thầm cười bà chị khác người này, lười đến thế là cùng không hiểu kiếp trước chị ta là sinh vật quỷ quái gì đầu thai thành người nữa, bó tay toàn tập thật…

– Đồ khốn, tôi đã cố nhường nhịn anh nhiều rồi, anh đừng tưởng bắt nạt tôi dễ thế nha.

Hoạ Mi điên tiết, quên hết cả thể diện máu nóng bốc lên xông tới gần Nhật Duy tức giận muốn đánh hắn một trận cho hả giận tay nhỏ vừa vung lên còn chưa kịp chạm tới má có làn da trắng như tuyết đẹp mịn màng kia của hắn đã bị Nhật Duy đưa tay tóm lấy.

– Á, đau mau buông tay tôi ra. – Bị hắn tóm lấy cổ tay, tuy dùng lực rất nhẹ nhưng vẫn khiến Hoạ Mi đau đớn muốn rớt nước mắt, giẫy dụa kêu thét.

– Hừ…còn dám có ý định đánh tôi nữa không? – Nhật Duy nhìn sâu vào mắt Hoạ Mi bằng ánh nhìn lạnh như băng, đe doạ.

– Không…không, tôi không dám nữa, mau thả tôi ra đi – Hoạ Mi run run khi nhìn thấy ánh mắt lạnh băng đó của Nhật Duy, sợ hãi lắc đầu.

Nhật Duy im lặng không nói thêm câu nào nữa liền buông tay Hoạ Mi ra, im lặng ăn tiếp phần ăn sáng của mình để mặc Hoạ Mi đứng ngẩn ngơ với nỗi ức chế khó tả, mắt rưng rưng một làn sương mờ, khó chịu quay người đi vào nhà vệ sinh thay đồ rồi đi học…

Haiz, Nhật Duy thở dài, thực ra hắn cũng chẳng muốn dùng bạo lực với Hoạ Mi đâu, nhưng nếu không dùng biện pháp mạnh còn lâu mới có thể kiểm soát được nhỏ. Để yên cho nhỏ tự do lộng hành thì thật sự không biệt chuyện gì sẽ xảy ra nữa… (Thảo nào về sau Hoạ Mi chọn anh mà không phải người khác @_@)

Tại một căn biệt thự rộng lớn và hoa lệ được thiết kế theo kiểu kiến trúc Á – Âu ở tại NewYork, trong một căn phòng sang trọng sáng loáng với đầy đủ các đồ nội thất hiện đại, có 3 người dáng vẻ quý phái ngồi bên bộ ghế sa lông phủ bằng da hổ, họ nhìn nhau bằng ánh mắt lo lắng lẫn hi vọng …

– Con trai lần này quay lại Việt Nam nhất định con nhớ tìm bằng được Linh Nhi, em gái của con nhé về cho bố mẹ nhé, bố mẹ nhớ nó lắm – Người phụ nữ mặc cái đầm đỏ quý giá, tay đeo đầy nhẫn ngọc, khuyên tai đeo kim cương sáng lấp lánh. Ánh mắt buồn thương, đỏ hoe, rơm rớm nước mắt.

– Dạ con biết rồi, nhất định con sẽ cố gắng tìm kiếm dù phải đánh đổi bằng bất cứ giá nào đi nữa. – Người con trai ánh mắt kiên định.

– Vậy thì tất cả phải trông chờ vào con rồi, là lỗi tại chúng ta năm xưa đã không chăm sóc Linh Nhi thật tốt nên mới khiến con bé… – Người đàn ông tóc hoa râm, sắc mặt trầm ngâm áy náy nói.

– Ba đừng lo, 7h sáng mai con bay sang Việt Nam rồi, con tin chỉ cần có lòng nhất định ông trời sẽ rủ lòng thương cho chúng ta một cơ hội được gặp lại Linh Nhi… – Chàng trai an ủi.

– Uh, ba mẹ cũng hi vọng như thế. Cầu cho Linh Nhi luôn mạnh khoẻ và sống thật bình an, có như vậy khi gặp lại con bé chúng ta mới không cảm thấy đau lòng, day dứt…đến lúc chết chúng ta mới có thể thanh thản nhắm mắt ra đi được… – Người đàn ông khẽ thở dài, ánh nhìn xa xôi…

Nhóc lười…Tôi yêu em – chương 48

Trao cho ai đó cả con tim mình không bao giờ là một sự bảo đảm.

Rằng họ cũng yêu bạn, đừng chờ đợi điều ngược lại…

Hãy để rình yêu lớn dần lên trong tim họ…

Nhưng nếu điều đó không xảy ra thì cũng hãy hài lòng,

Vì …

Ít ra nó cũng đã lớn lên trong tim bạn…

————————–

Phải đến tận khi trời đã tối, Nhật Duy cùng với Hoạ Mi mới từ nghĩa trang Vĩnh Hằng bò về được tới nhà, Nhật Duy thì nhìn thấy vẫn hết sức bình thường chẳng thấy có chút mệt mỏi hay khó chịu g