Duck hunt
Nhóc lười…Tôi yêu em

Nhóc lười…Tôi yêu em

Tác giả: Bông hồng thuỷ tinh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212924

Bình chọn: 7.5.00/10/1292 lượt.

đũa lại.

Nghĩa cử cao đẹp và cách trả thù sâu sắc nhất…

Đó là tha thứ và ngừng quan tâm.

——————–

Reng…reng…reng…

Hoạ Mi đang nằm ngủ ngon lành thì bất ngờ tiếng chuông báo thức từ cái đồng hồ vang lên những tiếng chói tai, Hoạ Mi bực mình mắt nhắm mắt mở hé mắt nhìn, oi zoi, mới có 5h30 sáng mà, còn sớm chán việc quái mình phải dậy sớm nhi? Mơ màng nhỏ lại nhắm mắt ôm chặt con gấu bông to đùng màu hồng ngủ tiếp, cứ tưởng thế là xong, ai ngờ…

Reng…reng…reng

Tiếng chuông báo thức hẹn lặp lại sau 5 phút lại tiếp tục kêu lên những tiếng ai oán, như thầm mắng cô chủ lười nhác của mình. Cứ để nó phải vất vả kêu khóc giục giã thức dậy hoài không thấy phiền phức sao? Trong khi bản thân nó kêu nhiều cũng thấy mệt mỏi lắm rồi, hic.

Hoạ Mi lần này nổi điên thật sự không thèm mở mắt ra nữa, với tay cầm luôn lấy cái điện thoại phi thẳng xuống cuối giường đập mạnh vào tường một cái thế là cái đồng hồ đi đời nhà ma luôn vỡ tan xác rơi vãi hết cả pin, ốc vít…Thật là thảm thương cho cái đồng hồ thứ 50 đã bị nhỏ giết hại trong vòng gần 2 tháng qua kể từ khi bắt đầu đi học chính thức.

Chẳng là đêm qua nhỏ mải đọc cuốn tiểu thuyết “Bong bóng mùa hè” đọc chương 1 liền mê tít muốn

chương 2 cứ thế nhỏ đọc chết mê chết mệt quên cả làm bài tập về nhà, ngồi đọc ngấu nghiến cuốn tiểu thuyết đúng đến 3h30 sáng, đến tận lúc mắt díp lại những con sâu ngủ lười biếng bắt đầu hoạt động mạnh kiên quyết không chịu thức thi cùng nhỏ nữa.

Khiến nhỏ mắt mỏi rã rời không tài nào mà gắng gượng

được nữa đến lúc này nhỏ mới gật gà gật gù rồi ngủ thiếp đi từ lúc nào không hay, tiện thể ôm luôn theo cuốn tiểu thuyết ấy vào trong lòng, mơ mộng một ngày nào đó mình cũng sẽ được trở thành nhân vật nữ chính được tận hai chàng trai đẹp như hoa như ngọc, tài năng, ấp áp, dịu dàng,… yêu thương như thế thì tuyệt vời biết bao. (Tương lai sợ rằng nhỏ sẽ phát khóc luôn muốn chạy trốn không được ấy chứ chả mơ với mộng lắm vào ^~^)

Bình thường nhỏ ngủ say thì cho dù trời có sập hay sét đánh ngang tai thì nhỏ cũng chẳng tỉnh giấc đâu, nhưng dạo này do thức khuya nhiều, giờ giấc sinh hoạt ngủ nghỉ bị đảo lộn khiến nhỏ chẳng thể nào ngủ ngon được. Ngủ mà cứ mơ mơ màng màng, nửa thức nửa ngủ, mắt nhắm lại thì đau, khó ngủ vô cùng nên bây giờ chỉ cần một tiếng động nhẹ là sẽ khiến nhỏ tỉnh giấc ngay. Có điều buồn ngủ quá nên nhỏ mặc kệ cứ ôm chặt gấu bông ngủ tiếp trước đã còn mọi chuyện tính sau. He he

Reng…reng…reng

Bây giờ là tiếng chuông báo thức lúc 6h sáng, Hoạ Mi nghe thấy tiếng chuông đồng hồ mà cứ ngỡ mình nằm mơ, cái gì thế chẳng phải mình vừa đập tan xác cái đồng hồ chết tiệt dám cả gan phá giấc ngủ của mình rồi sao?

Thế quái nào nó vẫn kêu được thế nhi? Má ơi đừng nói với con là đồng hồ chết cũng có thể sống lại hoặc biến thành ma để trêu trọc con nhá, nghĩ vậy thôi nhỏ thấy run run mở mắt nhìn xung quanh để tìm kiếm cái đồng hồ đang phát ra tiếng kêu liên tục không chịu ngừng nghỉ ấy.

Sac, nhìn trước nhìn sau, nhìn trái, nhìn phải thậm chí cúi xuống gậm giường mà vẫn không thấy cái đồng hồ ma ám bí ẩn đó đâu cả. Lúc này nhỏ cố gắng lắc đầu mấy cái để tỉnh táo, giữ im lặng lắng nghe xem rốt cuộc tiếng chuông đồng hồ ấy phát ra từ nơi quỷ tha ma bắt nào. Bực rồi nhá, để ta tóm được mi thì mi chết chắc con ạ…Hừ…

Reng…reng…reng…

Hình như tiếng chuông kêu phát ra từ trên trần nhà thì phải, đừng đùa thế chứ? Hoạ Mi ngước mặt lên trần nhà thì nhìn thấy một vật gì đó màu vàng cam đang bay lơ lửng trên không trung gần trần nhà thì phải, trên mình nó có một cái cánh nhỏ đang quay tròn như chong chóng…

Hoạ Mi cứ tưởng mình bị hoa mắt vội đưa hai tay lên dụi mắt vài cái, mở to mắt để nhìn thật kỹ thấy cái vật vàng cam ấy vẫn đang bay lượn trên trần nhà thật, vừa bay vừa phát ra tiếng chuông nghe chói tai.

Hoạ Mi ngây ngốc nhìn vật thể lạ đang bay kia tự hỏi “Cái kia là cái gì thế? Đồng hồ à, đồng hồ mà cũng biết bay sao?”, “A, bây giờ là thời đại công nghệ thông tin, đồng hồ báo thức biết bay cũng là chuyện bình thường, ơ, nhưng sao nó lại ở trong phòng mình nhỉ?”, “Mẹ nó chứ, không biết đứa điên nào cố tình đặt nó vào trong phòng mình để phá hoại giấc ngủ ngàn vàng của mình thế không biết, bực rồi nhá…”.

Vẻ mặt Hoạ Mi biến đổi liên tục từ ngơ ngác như người mộng du dần chuyển sang kinh ngạc, rồi sang bình thường cuối cùng chuyển sang giận giữ cực điểm. Sắc mặt tối sầm, ánh mắt như có những tia lửa nhỏ có thể bùng lên bất cứ lúc nào. Nhỏ lật chăn đứng dậy đưa tay với lấy cái đồng hồ tắt chuông sau đó hậm hực bước ra khỏi mặt với bộ dạng không được đẹp cho lắm nếu không nói giống hệt con điên mới xổng trại, tóc tai thì bù xù, quầng mắt thâm đen y như gấu trúc, sắc mặt xanh xao, mệt mỏi…

Nhật Duy đứng ở ngoài cửa phòng, hé cửa nhìn vào đã chứng kiến được toàn bộ một màn kịch thú vị hài hước khó đỡ. Hắn đứng im lặng bên ngoài lén quan sát mấy lần phải đưa tay lên bụm miệng để nhịn cười cố không phát ra tiếng sợ Hoạ Mi phát hiện nhỏ không nổi điên băm vằm xác hắn thành trăm nghìn mảnh mới lạ. Ha ha, thấy Hoạ Mi toàn thân phát tín hiệu ng